Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Molly Lester chưa bao giờ nói một lời nào thừa thãi với Clarence ngoài câu nói vô hại "Chào anh, anh muốn mua gì ạ?". Cô đã tham dự một bữa tiệc đường phố nho nhỏ ở trong làng, nhưng Clarence đúng là đã đi lên London cùng với một vài người bạn rồi bị ốm mà chết thật.

"Nhưng ít ra là không có ai bị đẩy xuống cầu thang." Ursula nói.

"Con nói gì vậy?" Sylvie hỏi.

"Con cũng không biết." Ursula nói. Cô bé thực sự không biết.

Cô bé cảm thấy bực bội với chính mình. Cô bé suốt ngày mơ thấy mình đang bay và rơi xuống. Thi thoảng khi cô bé đứng trên một cái ghế để nhìn ra ngoài cửa sổ phòng ngủ, cô bé cảm thấy như có ai thúc giục mình trèo ra ngoài và buông người xuống. Cô bé sẽ không rơi bịch xuống đất và nát bét như một quả táo chín nẫu, thay vì thế, cô bé chắc chắn mình sẽ được đỡ lấy. (Nhưng thứ gì sẽ đỡ lấy mình? Cô bé tự hỏi.) Cô bé kiềm chế không thử nghiệm giả thuyết này. Cô bé không muốn mình giống như tiểu thư váy phồng bé nhỏ tội nghiệp của Pamela, nó đã bị Maurice "nhàn cư vi bất thiện" ném ra khỏi cửa sổ phòng ngủ lúc họ chuẩn bị dùng bữa trà vào một chiều đông.

Khi nghe thấy tiếng chân cậu trên hành lang - kèm theo tiếng hú xung trận kiểu Anh Điêng - Ursula đã vội vàng giấu con búp bê móc len mà cô yêu thích có tên là Nữ hoàng Solange xuống dưới gối của mình. Nó đã được an toàn ở chỗ trú ẩn trong khi tiểu thư váy phồng xui xẻo bị ném ra ngoài cửa sổ và vỡ tan tành trên lớp ngói đen.

"Con chỉ muốn xem chuyện gì sẽ xảy ra thôi." Maurice tru tréo nói với Sylvie khi bị cô trách phạt.

"Chà, bây giờ thì con biết rồi đấy." Cô nói. Cô thấy khó chịu vì phản ứng thái quá của Pamela với chuyện này. "Chúng ta đang sống trong chiến tranh." Cô nói với Pamela. "Có những chuyện còn tồi tệ hơn một món đồ trang trí bị vỡ." Nhưng dĩ nhiên là Pamela không hiểu được.

Con búp bê móc len của Ursula được làm bằng gỗ nên dù có bị ném cũng không thể vỡ được. Nếu cô bé mặc kệ cho Maurice nghịch nó thì có lẽ tiểu thư váy phồng đã thoát nạn.

Đêm đó, Bosun sục sạo vào phòng, đặt bàn chân nặng trịch lên tấm khăn phủ giường của Pamela để bày tỏ sự cảm thông, rồi rên ư ử và chìm vào giấc ngủ trên tấm thảm kết bằng vải vụn trải giữa hai chiếc giường của Pamela và Ursula. Chẳng bao lâu nữa nó sẽ chết vì bệnh sài sốt ở chó.

Ngày hôm sau, Sylvie tự trách mình vì đã khắc nghiệt với các con nên đã mang về một con mèo con khác từ trang trại của Lâu đài Ettringham. Trong trang trại lúc nào cũng có rất nhiều mèo. Mèo là món quà phổ biến trong vùng này, chúng được mua về vì sự áy náy hoặc hài lòng của các bậc cha mẹ: bù đắp cho một con búp bê bị mất hoặc phần thưởng vì vượt qua một kỳ thi.

Mặc dù Bosun đã nỗ lực hết sức để trông chừng con mèo nhưng chỉ được một tuần, Maurice đã giẫm vào người nó trong khi chơi trò trận giả đầy sôi nổi với các cậu bé nhà Cole. Sylvie vội vã nâng cơ thể nhỏ bé của nó lên, đưa cho Bridget và bảo cô ấy đưa nó đi đâu đó để họ không phải chứng kiến những cơn đau hấp hối của nó.

"Đó là điều chẳng may thôi!" Maurice hét lên. "Con không biết con vật ngu ngốc ấy đang nằm đó!" Sylvie tát vào mặt cậu và cậu òa khóc. Thật khủng khiếp khi thấy cậu phải chịu ấm ức như vậy, đó thực sự là một tai nạn không may, Ursula cố gắng an ủi cậu nhưng chỉ càng khiến cậu giận dữ, còn Pamela, đương nhiên, đã đau lòng đến mức chẳng còn giữ được bình tĩnh và lao vào giật tóc Maurice. Các cậu bé nhà Cole đã chuồn về nhà từ lâu, đó là nơi sự điềm tĩnh luôn ngự trị.

Đôi khi, thay đổi quá khứ còn khó khăn hơn là thay đổi tương lai.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.