Maurice là người mang tin tức tới cho cô. Anh ta đến cùng lúc với chiếc xe đẩy trà mang theo bữa ăn nhẹ lúc mười một giờ trưa. "Anh có thể nói chuyện với em một lát không?" Anh ta nói.
"Anh muốn uống trà không?" Cô hỏi, nhổm dậy khỏi bàn. "Em chắc chắn bọn em có dư một ít cho anh, nhưng nó hẳn kém xa loại trà Orange Pekoe và Darjeeling, hay những loại tương tự như vậy ở chỗ anh. Và bánh quy của bọn em cũng không thể sánh nổi với bánh quy của các anh." Người phụ nữ đẩy xe trà lượn qua lượn lại, chẳng mảy may đoái hoài đến cuộc trao đổi của cô với một nhân vật cấp cao không mời mà tới này.
"Không, không cần trà đâu, cảm ơn em." Anh ta nói, lịch sự và nhẹ nhàng đến mức đáng kinh ngạc. Cô chợt nghĩ rằng Maurice gần như luôn âm ỉ với nỗi phẫn nộ bị kìm nén (quả là một tình cảnh sống kỳ lạ), trong chừng mực nào đó, anh ta gợi cho cô nghĩ đến Hitler (Cô nghe nói Maurice thường quát mắng các thư ký. "Ồ, thế thì hơi quá!" Pamela nói. "Nhưng sự liên tưởng của em đã khiến chị bật cười đấy").
Maurice chưa bao giờ để đôi tay mình bị vấy bẩn. Anh ta chưa bao giờ tới một địa điểm bị ném bom, chưa bao giờ kéo đứt rời thi thể một người đàn ông như một cây pháo giật, hay đè đầu gối vào một đống bầy nhầy những vải và thịt mà đã từng là một đứa trẻ.
Anh ta đang làm gì ở đây? Anh ta lại định bắt đầu lên mặt rao giảng về đời sống tình cảm của cô chăng? Cô chẳng bao giờ ngờ được rằng anh ta đến đây để nói "Anh rất tiếc khi phải nói với em điều này (như thể đây là một lời tuyên bố chính thức), nhưng anh e rằng Ted đã ra đi rồi."
"Cái gì?" Cô chưa nghe thủng lời anh ta. Đi đâu cơ? "Em không hiểu ý anh muốn nói gì, Maurice."
"Ted." Anh ta nói. "Máy bay của Ted đã bị rơi."
Teddy đã an toàn sau kỳ quân dịch đầu tiên. Anh đã "hoàn thành nghĩa vụ" và đang hướng dẫn bay ở một đơn vị huấn luyện chiến đấu OTU. Anh là một thiếu tá không quân với một tấm huân chương DFC (Ursula, Nancy và Sylvie đã tới cung điện, vỡ òa vì hãnh diện). Sau đó, anh đã xin được trở lại tham gia các phi vụ. ("Em chỉ cảm thấy mình phải làm vậy.") Cô gái mà cô quen ở Bộ Không quân - Anne - nói với cô rằng chỉ một phần bốn mươi trong số các tổ bay sống sót sau kỳ quân dịch thứ hai.
"Ursula?" Maurcie nói. "Em có hiểu anh đang nói gì với em không? Chúng ta đã mất Teddy rồi."
"Vậy thì chúng ta sẽ đi tìm nó."
"Không. Trên danh nghĩa, nó đang "mất tích khi làm nhiệm vụ"."
"Vậy thì nó chưa chết." Ursula nói. "Ở đâu vậy?"
"Berlin, hai đêm trước."
"Nó đã nhảy dù ra khỏi máy bay và bị bắt giữ." Ursula nói, như thể đang khẳng định một sự thật.
"Không, anh e rằng không phải như vậy." Maurice nói. "Máy bay của nó rơi xuống khi đang bốc cháy, chẳng có ai thoát ra được cả."
"Làm sao anh biết?"
"Một nhân chứng đã nhìn thấy, một người bạn phi công của nó."
"Đó là ai? Người đã nhìn thấy nó là ai?"
"Anh không biết." Maurice đang bắt đầu mất kiên nhẫn.
"Không." Cô lại nói. Rồi cô lại nói "không" tiếp. Trái tim cô bắt đầu đập loạn nhịp và miệng cô trở nên khô rang. Trước mắt cô, mọi thứ như nhòe đi và hóa lên, như một bức tranh điểm họa*. Cô sắp ngất.
Kỹ thuật vẽ phát triển ở Pháp vào cuối thế kỷ XIX, vẽ bằng những chấm màu li ti.
"Em vẫn ổn chứ?" Cô nghe thấy Maurice nói. Mình có ổn không, cô nghĩ, mình có ổn không? Làm sao mình có thể ổn được chứ?
Giọng nói của Maurice như vọng đến từ một nơi xa xăm. Cô nghe tiếng anh ta thét gọi một cô gái. Một cái ghế và một cốc nước được mang đến. Cô gái nói: "Nào, chị Todd, hãy đặt đầu chị vào giữa hai đầu gối." Đó là cô Fawcett, một cô gái tốt. "Cảm ơn, cô Fawcett." Cô lẩm bẩm.
"Mẹ cũng đón nhận tin này rất khó khăn." Maurice nói, như thể bối rối trước nỗi đau này. Anh ta chưa bao giờ yêu mến Teddy như tất cả bọn họ.
"Chà." Anh ta nói, vỗ vai cô, cô cố gắng không rụt người lại. "Anh nên về văn phòng thôi, anh mong sẽ gặp em ở Góc Cáo." Anh ta gần như thản nhiên nói, như thể phần tệ nhất của cuộc trò chuyện đã kết thúc và họ có thể tiếp tục tán gẫu một cách ôn tồn.
"Tại sao?"
"Tại sao cái gì?"
Cô ngồi thẳng dậy. Nước trong cốc hơi rung rinh. "Tại sao anh lại mong gặp em ở Góc Cáo?" Cô cảm nhận được cô Fawcett vẫn đang lo lắng đi qua đi lại xung quanh.
"Ờ thì..." Maurice nói. "Một gia đình sẽ tụ họp vào những dịp như thế này. Nhưng sẽ không có đám tang."
"Sẽ không có ư?"
"Ừ, dĩ nhiên là không rồi. Không có thi thể mà." Anh ta nói. Có phải anh ta vừa nhún vai không? Có phải không? Cô đang run rẩy, cô nghĩ rốt cuộc cô sắp ngất thật. Cô ước gì có ai đó ôm lấy cô. Không phải là Maurice. Cô Fawcett cầm lấy cốc nước từ tay cô. Maurice nói: "Dĩ nhiên, anh sẽ cho em đi nhờ xe." Anh ta nói thêm: "Nghe giọng mẹ có vẻ rất đau lòng."
Anh ta đã báo tin cho mẹ qua điện thoại sao? Thật đáng sợ, cô thầm nghĩ. Cô cho rằng cách báo tin thế nào cũng chẳng quan trọng. Tuy nhiên, khi người mang tin tức đến là Maurice trong bộ com lê ba món kẻ sọc nhỏ, giờ đang dựa vào bàn làm việc của cô, kiểm tra móng tay, đợi cô nói rằng cô ổn để anh ta có thể đi thì...
"Em ổn. Anh đi được rồi."
Cô Fawcett mang cho cô tách trà ngọt nóng hổi và nói: "Tôi rất tiếc, chị Todd. Chị có muốn tôi đưa chị về nhà không?"
"Cô thật tốt bụng." Ursula nói. "Nhưng tôi sẽ ổn cả thôi. Cô có thể lấy giúp tôi chiếc áo khoác không?"
❄
Anh ta đang vặn xoắn cái mũ đồng phục trong tay. Sự hiện diện của họ đang khiến anh ta căng thẳng. Roy Holt đang uống bia trong một cái cốc vại bằng thủy tinh có hoa văn hình sóng gợn, anh ta uống từng ngụm lớn như thể đang rất khát. Anh ta là bạn của Teddy, đồng thời là nhân chứng cho cái chết của anh. "Người bạn phi công". Lần cuối Ursula đến đây thăm Teddy là mùa hè năm 1942, họ đã ngồi trong một quán rượu sân vườn, ăn sandwich kẹp giăm bông và trứng muối.
Roy Holt quê ở Sheffield, bầu không khí ở đó vẫn thuộc Yorkshire nhưng có lẽ không tốt lành bằng. Mẹ và chị gái của anh ta đã bị giết trong những cuộc không kích dữ dội vào tháng 12 năm 1940, và anh ta nói anh ta sẽ không thanh thản cho đến khi thả được một quả bom rơi trúng đầu Hitler.
"Chúc cậu đạt được ý nguyện." Izzie nói. Ursula nhận thấy bà đối xử với các chàng trai trẻ một cách rất kỳ quặc, vừa tán tỉnh bông lơn vừa giống như một người mẹ (trong khi trước đây bà chỉ đơn thuần tán tỉnh bông lơn mà thôi). Cô cảm thấy khá lo lắng khi chứng kiến điều đó.
Ngay khi nghe tin, Izzie đã vội vã rời Cornwall để tới London và "trưng dụng" một chiếc xe hơi với một nắm phiếu xăng từ một "người đàn ông mà bà quen" trong chính phủ để đưa cả hai người họ về Góc Cáo, rồi sau đó họ tiếp tục lặn lội tới phi trường của Teddy ("Cháu sẽ không bao giờ đi bằng tàu hỏa được đâu." Bà nói. "Lòng cháu quá rối bời.") "Những người đàn ông mà bà quen" thường là cách nói trại đi của những người tình cũ ("Bà đã làm gì để kiếm được thứ này vậy?" Một chủ ga ra có vẻ ngoài cau có đã hỏi bà như vậy lúc họ đổ xăng ở cây xăng của ông ta trên đường tiến về phía bắc. "Tôi đã ngủ với một người cực kì quan trọng." Izzie ngọt ngào nói).
Ursula đã không gặp Izzie từ sau đám tang của Hugh, sau lời thú nhận đáng kinh ngạc của bà rằng bà có một đứa con, và Ursula nghĩ rằng có lẽ cô nên khơi lại chủ đề ấy trên đường lái xe tới Yorkshire (một việc khá khó khăn), vì Izzie đã quá đau lòng và có lẽ bà chẳng còn ai khác để tâm sự về chuyện đó. Nhưng khi Ursula nói "Cô có muốn nói thêm về con trai của cô không?" thì Izzie nói. "Ồ, chuyện đó à?", như thể đó là một chuyện vặt vãnh. "Hãy quên những gì cô từng nói đi, lúc ấy cô chỉ đang yếu đuối thôi. Chúng ta dừng lại ở đâu đó để dùng bữa trà nhé, cô muốn ăn một cái bánh nướng, còn cháu?"
❄
Phải, họ đã tụ họp ở Góc Cáo và không, không có "thi thể" nào cả. Lúc bấy giờ tình trạng của Teddy và tổ bay của mình đã chuyển từ "mất tích khi đang làm nhiệm vụ" thành "mất tích, có thể đã chết". Maurice nói không có chút hy vọng nào cả, họ phải ngừng nghĩ rằng vẫn còn có hy vọng. "Hy vọng luôn tồn tại." Sylvie nói.
"Không." Ursula nói. "Đôi khi thực sự không có chút hy vọng nào đâu ạ." Cô nghĩ về đứa bé. Emil. Teddy sẽ trông như thế nào? Cháy đen và rúm ró như một mẩu gỗ đã biến thành than? Có lẽ chẳng còn lại gì, chẳng còn "thi thể". Thôi đi, thôi đi, thôi đi! Cô thì thào. Hãy nghĩ về Teddy với hình ảnh một cậu bé đang chơi máy bay và tàu hỏa - không, thực ra như thế còn tệ hơn. Tệ hơn rất nhiều.
"Việc này cũng không bất ngờ." Nancy rầu rĩ nói. Họ đang ngồi ngoài hàng hiên. Họ đã uống khá nhiều chỗ rượu mạch nha ngon lành của Hugh. Cảm giác thật kỳ cục khi uống rượu whisky của ông lúc ông đã mất. Nó được để trong một cái bình thon cổ bằng thủy tinh có hoa văn chạm chìm đặt trên bàn làm việc trong "mật thất" của ông, và đó là lần đầu tiên cô uống nó mà không được chính tay ông rót cho. ("Con muốn uống thứ rượu ngon lành này không, gấu con?")
"Anh ấy đã thực hiện quá nhiều phi vụ." Nancy nói. "Xác suất đã rơi vào anh ấy."
"Chị biết."
"Anh ấy đã lường trước điều này." Nancy nói. "Thậm chí là chấp nhận nó. Tất cả những chàng trai ấy đều phải xác định như vậy. Em biết nghe giọng em có vẻ lạc quan." Cô ấy lặng lẽ nói tiếp. "Nhưng trái tim em đã bị vỡ làm đôi. Em đã yêu anh ấy rất nhiều. Yêu anh ấy rất nhiều. Em không biết tại sao em lại dùng thì quá khứ. Tình yêu của em không chết đi theo người em yêu. Bây giờ em còn yêu anh ấy nhiều hơn bởi vì em cảm thấy rất tiếc thương anh ấy. Anh ấy sẽ không bao giờ kết hôn, không bao giờ có con, không bao giờ được hưởng thụ cuộc sống tuyệt vời mà anh ấy vốn có quyền được hưởng. Không phải vì những thứ này." Cô ấy nói, khoát tay để chỉ Góc Cáo, tầng lớp trung lưu và nước Anh nói chung. "Mà vì anh ấy là một người đàn ông tốt. Chân thật và toàn thiện như một quả chuông hoàn hảo*, em nghĩ vậy." Cô cười. "Em biết điều đó nghe thật ngớ ngẩn. Em biết chị là người hiểu được những gì em nói. Và em không thể khóc, em thậm chí không muốn khóc. Nước mắt của em sẽ không bao giờ thể hiện được hết nỗi mất mát này."
Trong tiếng Anh có một thành ngữ so sánh sự toàn thiện của một người với một quả chuông, vì họ quan niệm chỉ có quả chuông lành lặn, không sứt mẻ mới có thể phát ra tiếng chuông hoàn hảo.
Teddy từng nói Nancy không muốn trò chuyện, vậy mà bây giờ cô ấy chẳng muốn làm gì ngoài trò chuyện. Ursula thì hầu như chẳng nói gì mà chỉ khóc liên tục. Nước mắt không ngừng tuôn trên mặt cô. Hai mắt cô vẫn còn sưng húp và đau nhức. Crighton đã cư xử với cô rất tốt, anh ôm cô và vỗ về cô, liên tục pha trà cho cô, cô đoán đó là loại trà mà anh xoáy được từ Bộ Hải quân. Anh không nói những lời sáo rỗng, không nói mọi chuyện sẽ ổn cả, thời gian sẽ chữa lành vết thương, cậu ấy đang ở một nơi tốt đẹp hơn - anh không nói những điều vô vị như thế. Bà Woolf cũng thật tuyệt vời. Bà đến và ngồi cùng với Crighton, không bao giờ thắc mắc anh là ai, và nắm lấy tay cô, vuốt tóc cô, coi cô như một đứa trẻ không thể dỗ dành được.
Giờ thì hết rồi, cô nghĩ, uống nốt ly whisky. Giờ chỉ có sự trống rỗng. Trong tâm trí cô chỉ có một khung cảnh mênh mông trống rỗng trải dài đến tận chân trời. Nỗi tuyệt vọng ở đằng sau, và đằng trước là cái chết.
"Chị làm giúp em một việc được không?" Nancy hỏi.
"Được chứ, dĩ nhiên rồi. Bất cứ việc gì."
"Chị hãy tìm hiểu xem liệu anh ấy có chút cơ may sống sót nào không nhé? Chắc chắn vẫn có khả năng anh ấy bị bắt giữ, dù khả năng ấy là rất nhỏ. Em nghĩ chị có thể biết ai đó trong Bộ Không quân..."
"Chà, chị biết một cô gái..."
"Hoặc có lẽ anh Maurice biết ai đó, một người có thể... đáng tin cậy." Cô ấy đột ngột đứng lên, hơi lảo đảo vì whisky, và nói: "Em phải đi đây."
❄
"Chúng ta đã từng gặp nhau." Roy Holt nói với cô.
"Vâng, năm ngoái tôi đã đến thăm Teddy." Ursula nói. "Tôi đã ở đây, ở White Hart, họ có phòng, chắc cậu cũng biết điều đó. Đấy là quán rượu "của các cậu", không phải sao? Ý tôi là, cả phi đoàn."
"Chúng ta đã uống rượu ở quầy bar, tôi vẫn nhớ." Roy Holt nói.
"Phải, đó là một buổi tối rất vui vẻ."
Đương nhiên, Maurice chẳng được tích sự gì, nhưng Crighton đã cố gắng hỏi thăm giúp cô. Câu chuyện vẫn là vậy. Máy bay của Teddy đã rơi xuống khi đang bốc cháy, chẳng có ai nhảy ra cả.
"Cậu là người cuối cùng nhìn thấy Teddy." Ursula nói.
"Tôi thực sự không nghĩ đến điều đó." Roy Holt nói. "Ted là một phi công giỏi, nhưng chuyện này vẫn xảy ra suốt. Họ không trở về. Họ vẫn còn xuất hiện ở bữa trà nhưng không còn có mặt trong bữa sáng. Ta khóc thương họ trong một phút rồi sau đó không nghĩ về họ nữa. Chị có biết về các số liệu thống kê không?"
"Tôi biết."
Anh ta nhún vai và nói: "Có lẽ là sau chiến tranh, tôi cũng không biết nữa. Tôi không biết chị muốn tôi nói gì với chị."
"Chúng tôi chỉ muốn biết thôi." Izzie nhẹ nhàng nói. "Chúng tôi chỉ muốn biết rằng nó đã không nhảy ra khỏi máy bay. Rằng nó đã chết. Lúc ấy cậu đang bị tấn công, đang ở trong hoàn cảnh ngặt nghèo, có thể cậu không nhìn thấy hết toàn bộ vở bi kịch đáng tiếc đang diễn ra trước mắt."
"Anh ấy chết rồi, tin tôi đi." Roy Holt nói. "Cả tổ bay. Chiếc máy bay bị cháy từ đầu đến đuôi. Có lẽ lúc đó họ đã chết gần hết. Tôi có thể nhìn thấy anh ấy, máy bay của chúng tôi bay rất gần nhau, vẫn theo đúng đội hình. Anh ấy đã ngoảnh sang nhìn tôi."
"Nhìn cậu ư?" Ursula nói. Teddy, trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, biết rằng mình sắp chết. Nó đã nghĩ gì - nghĩ về đồng cỏ, rừng cây và con suối chảy qua rừng hoa chuông xanh? Hay nghĩ đến những ngọn lửa đang sắp sửa nuốt chửng nó - một kẻ tử vì đạo nữa của nước Anh?
Izzie vươn tay nắm lấy tay cô. "Bình tĩnh nào." Bà nói.
"Tôi chỉ bận tâm đến việc tránh xa bọn họ. Chiếc máy bay của anh ấy đang mất kiểm soát, tôi không muốn "con ngựa bất kham" ấy đâm vào chúng tôi." Anh ta nhún vai. Anh ta vừa có vẻ trẻ trung lạ thường, vừa có vẻ già nua lạ thường.
"Chị nên sống tiếp cuộc đời mình." Anh ta cộc cằn nói, rồi dịu giọng nói thêm: "Tôi có mang theo con chó. Tôi nghĩ chị có thể muốn lấy lại nó."
Lucky đang ngủ dưới chân Ursula, nó đã mừng quýnh lên khi nhìn thấy cô. Teddy đã không bỏ nó lại Góc Cáo, thay vì thế anh đã mang nó lên phía bắc, tới căn cứ của anh. "Với cái tên và danh tiếng của nó, em còn có thể làm gì khác chứ?" Anh đã viết thư cho cô. Anh gửi kèm một bức ảnh tổ bay của mình, tất cả đều đang ngả ngớn trên những cái ghế bành cũ, còn Lucky thì ngồi thẳng với vẻ hãnh diện trên đầu gối Teddy.
"Nhưng nó là linh vật may mắn của các cậu mà." Ursula phản đối. "Chẳng phải việc này giống như mời gọi vận xui sao? Ý tôi là, việc cậu đem cho nó đi."
"Chúng tôi chẳng có gì ngoài sự xui xẻo từ khi Ted ra đi." Roy Holt rầu rĩ nói. "Nó là con chó của Ted..." Anh ta nói thêm, nhã nhặn hơn. "... Trung thành đến giây phút cuối cùng, như người ta vẫn nói. Nó đang héo hon tiều tụy, chị nên mang nó đi. Những người khác không thể chịu nổi khi nhìn thấy nó quanh quẩn trong phi trường chờ đợi Ted trở về. Nó chỉ nhắc họ nghĩ đến việc có lẽ lần tới sẽ đến lượt họ."
+++
"Cháu không thể chịu đựng nổi." Cô nói với Izzie khi họ lái xe đi. Cô nhớ bà Woolf cũng đã nói như vậy khi Tony chết. Người ta có thể chịu đựng đến mức nào? Con chó đang ngồi mãn nguyện trên đùi cô, có lẽ nó cảm nhận được ở cô phảng phất nét gì đó của Ted. Hoặc cô muốn nghĩ như thế.
"Biết làm thế nào được đây?" Izzie nói.
Chà, người ta có thể tự sát. Đáng lẽ cô cũng đã làm vậy nhưng sao cô có thể bỏ lại con chó được? "Chuyện này có ngớ ngẩn không chị?" Cô hỏi Pamela.
"Không, không ngớ ngẩn chút nào." Pamela nói.
"Con chó là tất cả những gì mà Teddy để lại."
"Đôi khi em cảm thấy nó chính là Teddy."
"Như thế mới là ngớ ngẩn đấy."
Họ đang ngồi trên bãi cỏ ở Góc Cáo sau Ngày Chiến thắng khoảng hai tuần. ("Bây giờ phần khó khăn mới bắt đầu." Pamela nói.) Họ đã không ăn mừng. Sylvie đã kỷ niệm ngày này bằng cách uống thuốc ngủ quá liều. "Mẹ thật là ích kỷ." Pamela nói. "Suy cho cùng, chúng ta cũng là con của mẹ mà."
Bà đã ôm ấp sự thật theo cách riêng của mình và nằm trên chiếc giường thời thơ ấu của Teddy, dốc cả một lọ thuốc ngủ vào miệng và nuốt trôi nhờ sự trợ giúp của chỗ rượu whisky còn sót lại của Hugh. Đây cũng là phòng ngủ của Jimmy, nhưng bà dường như không tính đến anh. Hiện giờ hai cậu con trai của Pamela ngủ trong căn phòng đó, chúng đang chơi bộ đồ chơi tàu hỏa cũ của Teddy đặt trong căn phòng cũ của bà Glover trên tầng áp mái.
Pamela, Harold và lũ trẻ sống ở Góc Cáo. Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Bridget đã làm đúng theo lời đe dọa của cô là trở về Ireland. Sylvie, bí ẩn đến phút cuối cùng, đã bỏ lại "quả bom nổ chậm" của chính bà. Khi di chúc của bà được công bố, họ phát hiện ra bà có một ít tiền - các cổ phần và cổ phiếu, vân vân, Hugh không phải là một giám đốc ngân hàng vô dụng - số tiền đó sẽ được chia đều nhưng Pamela là người được thừa kế Góc Cáo. "Nhưng tại sao lại là chị?" Pamela hỏi. "Chị đâu phải đứa con cưng của mẹ."
"Chẳng ai trong chúng ta là con cưng của mẹ." Ursula nói. "Chỉ có Teddy thôi. Em cho rằng nếu Teddy còn sống, mẹ sẽ để lại Góc Cáo cho nó."
"Nếu Teddy còn sống, mẹ sẽ không chết."
Maurice bừng bừng phẫn nộ, Jimmy chưa trở về từ chiến trận, nhưng khi anh trở về, anh sẽ chẳng quan tâm lắm. Ursula không hoàn toàn dửng dưng với sự hắt hủi (một từ giảm nhẹ so với từ phản bội khá to tát), nhưng cô nghĩ Pamela là người thích hợp nhất để sống ở Góc Cáo và cô thấy mừng vì nó thuộc về cô ấy. Pamela muốn bán nó đi và chia tiền cho mọi người nhưng Harold đã thuyết phục được cô ấy từ bỏ ý định đó. Ursula đã rất ngạc nhiên về điều này, vì thuyết phục được Pamela từ bỏ điều gì là việc vô cùng khó khăn. Harold vẫn luôn ghét Maurice vì con người anh ta và quan điểm chính trị của anh ta, và Ursula nghi ngờ đấy là cách mà Harold trừng phạt Maurice vì... chà... vì Maurice là Maurice. Chuyện này khá là giống trong truyện của Forster* và dễ dàng gây ra sự đố kỵ, ganh ghét lẫn nhau, nhưng Ursula quyết định mình sẽ không như thế.
E. M. Forster (1879 - 1970), nhà văn người Anh nổi tiếng với những cuốn tiểu thuyết có cốt truyện thú vị và mang tính châm biếm sâu cay, nói về sự khác biệt giữa các giai cấp và thái độ đạo đức giả trong xã hội Anh đầu thế kỷ XX.
Họ cùng nhau phân chia đồ đạc trong nhà. Jimmy chẳng muốn lấy gì cả, anh đã đặt vé đi New York và đã tìm được một công việc trong một công ty quảng cáo thông qua một người mà anh gặp hồi chiến tranh. "Một người đàn ông mà em quen." Anh nói, giống hệt cách nói của Izzie. Trái lại, sau khi quyết định không kiện tụng gì về di chúc ("Cho dù tôi sẽ thắng, đương nhiên rồi"), Maurice đã cho một chiếc xe tải chuyên dọn nhà đến và gần như khoắng sạch những gì có trong nhà. Chẳng có món đồ nào trong số ấy xuất hiện trong nhà của Maurice, vì vậy họ đoán anh ta đã bán chúng đi, có lẽ là vì oán giận chứ không phải vì lý do gì khác. Pamela đã khóc vì tiếc những tấm thảm và những vật trang trí xinh đẹp của Sylvie, chiếc bàn ăn theo phong cách Nhiếp chính Phục hưng, mấy cái ghế theo phong cách thời Nữ hoàng Anne vẫn còn rất tốt, chiếc đồng hồ quả lắc kiểu đứng to lớn ở tiền sảnh, "tất cả những thứ đã ở bên chúng ta từ bé đến lớn", nhưng chuyện này có vẻ khiến Maurice nguôi giận và ngăn chặn sự bùng nổ của một cuộc chiến "huynh đệ tương tàn".
Ursula lấy cái đồng hồ quả lắc cầm tay nhỏ xíu của Sylvie. "Em chẳng muốn gì khác." Cô nói. "Chỉ mong mình luôn được chào đón khi về đây."
"Em sẽ luôn được chào đón. Em biết điều đó mà."