Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng 1 Năm 1915

❊ ❊ ❊

"Bà đã nghe tin tức mới nhất chưa?" Bridget hỏi.

Sylvie thở dài và đặt lá thư của Hugh xuống, những tờ giấy giòn như lá khô. Anh mới ra tiền tuyến có vài tháng mà cô cảm tưởng như quên mất mình đã kết hôn với anh. Hugh là một đại úy của Trung đoàn Oxfordshire và Buckinghamshire. Vào mùa hè năm ngoái, anh còn là một giám đốc ngân hàng. Điều đó có vẻ thật kỳ cục.

Các lá thư của anh đều được viết với giọng lạc quan và cẩn trọng (cánh đàn ông thật tuyệt vời, họ rất có cá tính). Trước đây, anh thường nhắc đến những người này bằng tên cụ thể ("Bert", "Alfred", "Wilfred") nhưng kể từ trận Ypres*, họ chỉ đơn giản được gọi là "cánh đàn ông", Sylvie tự hỏi phải chăng Bert, Alfred và Wilfred đã chết. Hugh không bao giờ nhắc đến cái chết hay sự hấp hối, như thể họ chỉ đang đi du ngoạn hay đi dã ngoại (Tuần này mưa khiếp quá. Khắp nơi toàn bùn là bùn. Hy vọng em đang được hưởng thời tiết tuyệt vời hơn bọn anh!).

Trận chiến diễn ra tại Ypres, Bỉ, giữa đế quốc Đức và liên quân Anh - Pháp từ ngày 19 tháng 10 đến ngày 22 tháng 11 năm 1914.

"Ra trận? Anh sẽ ra trận ư?" Cô đã hét lên với anh khi anh đăng lính và chợt nhận ra trước đây cô chưa bao giờ to tiếng với anh. Có lẽ cô nên làm thế từ lâu.

Hugh giải thích với cô, nếu có chiến tranh, anh không muốn khi nhìn lại mới nhận ra rằng mình đã bỏ lờ nó, rằng những người khác đều đã dấn thân vì danh dự của Tổ quốc, còn anh thì không. "Đó có thể là cuộc phiêu lưu duy nhất mà anh có trong đời." Anh nói.

"Cuộc phiêu lưu ư?" Cô nhắc lại như thể không tin vào tai mình. "Còn các con anh thì sao, còn vợ anh thì sao?"

"Nhưng anh đang làm việc này vì em mà." Anh nói, trông có vẻ hết sức đau khổ, như thể một Theseus* bị hiểu lầm. Vào khoảnh khắc đó, Sylvie căm ghét anh vô cùng. "Để bảo vệ tổ ấm của chúng ta..." Anh khăng khăng. "Để bảo vệ tất cả những gì chúng ta tin tưởng."

Một người anh hùng trong thần thoại Hy Lạp. Ông là vị vua trong thần thoại sáng lập ra thành Athens.

"Nhưng em đã nghe thấy anh nói từ phiêu lưu." Sylvie nói, quay lưng lại với anh.

Tuy vậy, đương nhiên cô vẫn lên London để tiễn anh. Họ đã bị chen lấn, xô đẩy giữa một rừng người cờ quạt ngút trời đang hò reo phấn khích như thể vừa mới giành được một chiến thắng vĩ đại. Sylvie ngạc nhiên bởi lòng yêu nước cuồng điên của những người phụ nữ trên sân ga. Thiết tưởng chiến tranh phải khiến cho tất cả phụ nữ trở nên yêu hòa bình chứ nhỉ?

Hugh đã ôm cô thật chặt như thể họ là một cặp uyên ương mới yêu nhau và mãi đến phút chót anh mới nhảy lên tàu. Anh lập tức bị nuốt chửng bởi đám đông kín đặc những người đàn ông mặc quân phục. Trung đoàn của anh ấy đấy, cô nghĩ. Thật kỳ cục. Giống như rừng người kia, anh cũng đã có vẻ vô cùng phấn chấn, phấn chấn một cách ngớ ngẩn.

Khi đoàn tàu bắt đầu chầm chậm lăn bánh khỏi nhà ga, đám đông phấn khích ồ lên hò reo bày tỏ sự ủng hộ, điên cuồng vẫy cờ và ném mũ nón lên trời. Sylvie chỉ biết đờ đẫn nhìn chằm chằm vào những ô cửa sổ của các toa tàu khi chúng lướt qua mặt cô, ban đầu còn chậm rãi, sau đó càng lúc càng nhanh cho đến khi chúng nhòe đi. Cô không thấy bóng dáng Hugh đâu cả và đoán rằng anh cũng chẳng tài nào nhìn thấy cô.

Cô vẫn nán lại trên sân ga sau khi tất cả những người khác đã rời đi, nhìn trân trân vào một điểm cuối chân trời, nơi con tàu khuất dạng.

Sau khi bỏ lá thư xuống, Sylvie nhặt cây kim đan lên.

"Bà đã nghe tin gì chưa?" Bridget vẫn nhèo nhẽo. Cô nàng đang sắp dao dĩa trên bàn trà. Sylvie cau mày nhìn mảnh áo nịt len màu xám mà cô đang đan dở cho Maurice, tự hỏi liệu cô có muốn nghe bất cứ tin tức nào từ miệng Bridget không. Cô bỏ một mũi đan trên cái tay áo kiểu raglan*. Giờ đây tất cả những người phụ nữ trong gia đình đều dành quá nhiều thời gian cho việc đan lát - khăn quàng cổ, găng tay hở ngón, găng tay thường, tất ngắn, mũ, áo gi lê và áo len - để giữ ấm cho những người đàn ông của họ.

Kiểu áo có đường ráp nách đi xéo từ cổ xuống nách.

Bà Glover thường ngồi bên bếp lò vào buổi tối, đan những đôi găng tay to đến nỗi có thể xỏ vừa móng guốc những con ngựa cày của George. Dĩ nhiên, bà không đan chúng cho Samson và Nelson, mà dành cho chính George, một trong những người đầu tiên tình nguyện ra trận. Bà Glover luôn hãnh diện khoe với mọi người về hành động này của con trai mỗi khi có dịp, khiến Sylvie cảm thấy khá bực bội. Ngay cả Marjorie, cô hầu gái chuyên phụ giúp nấu ăn rửa bát, cũng bị cuốn vào phong trào đan lát này. Sau bữa trưa, cô thường miệt mài cắm cúi với thứ gì đó trông như một chiếc khăn lau bát, mặc dù gọi việc này là "đan lát" thì có hơi khiên cưỡng. "Lỗ còn nhiều hơn cả len." Bà Glover nhận xét trước khi bợp tai cô gái và bắt cô quay trở lại với công việc.

Bridget thì bắt đầu say mê việc đan những đôi tất chẳng ra hình thù gì - cô không thể đan được phần gót dù cố gắng đến thế nào đi nữa - cho anh chàng mà cô mới nhận lời yêu. Cô đã "trao trọn trái tim" cho một anh chàng giữ ngựa ở Lâu đài Ettringham tên là Sam Wellington. "Ồ, hẳn rồi, anh ấy là một chiếc giày cũ*." Cô nói rồi cười ngặt nghẽo trước lời đùa bỡn ấy, vài lần một ngày, như thể mới nói điều đó lần đầu tiên. Bridget gửi cho Sam Wellington những tấm bưu thiếp đầy ủy mị với hình ảnh các thiên thần bay lượn phía trên đầu những người phụ nữ đang ngồi khóc lóc bên cái bàn phủ khăn trải bằng vải chenille trong phòng khách. Sylvie đã bóng gió với Bridget rằng có lẽ cô nên gửi những lá thư lạc quan hơn cho một người đàn ông đang xông pha nơi chiến trường.

Wellington vốn là tên một loại giày ống cao cổ phổ biến vào thế kỷ XIX. Trong tiếng Anh, chiếc giày cũ có nghĩa là "old boot", cũng là một từ lóng chỉ một bà già xấu xí, khó tính. Vì họ của anh chàng người yêu Bridget là Wellington nên Bridget mới nói đùa như vậy.

Bridget bày một tấm ảnh - một bức chân dung chụp trong studio - của Sam Wellington trên cái bàn trang điểm khá sơ sài của cô. Nó chiếm vị trí trang trọng bên cạnh bộ lược cũ tráng men mà Sylvie đã cho cô lúc Hugh mua tặng Sylvie bộ đồ trang điểm mới bằng bạc làm quà sinh nhật.

Tương tự như vậy, một bức chân dung của George chụp theo thủ tục bắt buộc được bày trên cái bàn kê ở đầu giường của bà Glover. Với tư thế gượng gạo và thân hình bị bó chặt trong bộ quân phục trước tấm phông nền gợi cho Sylvie nghĩ đến bờ biển Amalfi*, George Glover không còn giống Adam trong bức tranh ở nhà nguyện Sistine nữa. Sylvie nghĩ về tất cả những người đàn ông nhập ngũ đã trải qua thủ tục này, đây là một vật kỷ niệm dành cho các bà mẹ và những cô người yêu của họ, cũng là tấm hình duy nhất từng được chụp trong đời một vài người trong số họ. "Anh ấy có thể bị giết." Bridget nói về người yêu của mình. "Và cháu có thể quên mất trông anh ấy như thế nào." Sylvie có rất nhiều bức ảnh của Hugh. Từng thời điểm đặc biệt trong cuộc đời anh đều được lưu lại một cách tỉ mỉ.

Quãng bờ biển phía nam của bán đảo Sorrentine thuộc tỉnh Salermo, Ý. Bờ biển này nổi tiếng với bề mặt gồ ghề, vẻ đẹp rực rỡ, các thành phố đẹp như tranh và tính đa dạng đã được UNESCO công nhận là Di sản thế giới từ năm 1997.

Trừ Pamela, tất cả bọn trẻ đều đang ở trên gác. Teddy đang ngủ hoặc có lẽ là đang thức trong cũi, dù ngủ hay thức thì cậu bé cũng chẳng ọ ẹ gì. Maurice và Ursula thì đang làm những trò mà Sylvie không biết và cũng chẳng quan tâm, vì nhờ sự vắng mặt của chúng mà sự bình yên mới ngự trị trong căn phòng sinh hoạt ban ngày này, nếu không kể đến tiếng "uỵch" đáng nghi ngại thi thoảng vọng xuống từ trên trần và tiếng xoong chảo loảng xoảng ở trong bếp thông báo về cảm xúc của bà Glover đối với một chuyện gì đó - cuộc chiến hoặc sự vụng về của Marjorie hoặc cả hai.

Từ lúc cuộc chiến ở lục địa* bắt đầu, họ đều ăn uống trong căn phòng sinh hoạt ban ngày, từ bỏ cái bàn ăn theo phong cách Nhiếp Chính phục hưng* vì nó quá phô trương so với tình trạng thắt chặt chi tiêu thời chiến và lựa chọn cái bàn nhỏ ở phòng khách để thay thế. ("Có phải là không dùng phòng ăn thì sẽ giành được chiến thắng đâu chứ!" bà Glover nói.)

Chỉ lục địa châu Âu.

Thời kỳ Nhiếp Chính ở nước Anh chỉ giai đoạn từ năm 1811 đến năm 1820, khi Vua George III được cho là không đủ năng lực để cai trị đất nước nên đã trao quyền nhiếp chính cho con trai cả của mình (Vua George IV sau này). Phong cách nội thất của thời kỳ này rất phô trương, xa hoa, kiểu cách. Vào đầu thế kỷ XX, phong cách của thời kỳ này đã quay trở lại với một số thay đổi, cải tiến dựa theo phong cách cũ, và được gọi là phong cách Nhiếp chính Phục hưng.

Sylvie ra hiệu cho Pamela, cô bé ngoan ngoãn tuân theo mệnh lệnh không lời của mẹ và bám đuôi Bridget đi vòng quanh bàn, xoay lại vị trí của dao dĩa theo đúng chiều. Bridget vốn không thể phân biệt nổi bên trái với bên phải hay bên trên với bên dưới.

Sự ủng hộ của Pamela đối với đội quân viễn chinh được thể hiện dưới dạng một loạt những chiếc khăn quàng cổ màu nâu xám, có độ dài bất thường và khó có thể sử dụng. Sylvie ngạc nhiên, mừng rỡ trước khả năng chịu đựng sự đơn điệu, buồn tẻ của cô con gái lớn. Điều này sẽ có lợi cho cuộc sống của con bé sau này. Sylvie tuột mất một mũi đan và lẩm bẩm chửi thề khiến Pamela và Bridget sửng sốt. "Tin gì vậy?" Cuối cùng cô miễn cưỡng hỏi.

"Norfolk* đã bị ném bom." Bridget nói, lấy làm hãnh diện vì thông tin của mình.

Một hạt nằm ở vùng đất thấp của miền Đông nước Anh.

"Bom ư?" Sylvie nói, ngẩng đầu lên khỏi chiếc áo len đang đan dở. "Ở Norfolk?"

"Một cuộc không kích bằng tàu bay Zeppelin*." Bridget cao giọng nói. "Quân Đức dã man vậy đấy. Chúng chẳng quan tâm mình sẽ giết ai. Chúng vốn độc ác mà. Chúng còn ăn thịt trẻ con ở Bỉ nữa kìa."

Một loại khí cầu khung cứng được đặt theo tên nhà chế tạo ra chúng là Ferdinand Graf von Zeppelin và được sử dụng từ năm 1900 đến năm 1940 vào việc chuyên chở hành khách cũng như trong quân sự.

"Ồ..." Sylvie nói, móc lại mũi đan bị tuột. "Điều đó có vẻ hơi phóng đại."

Pamela ngần ngừ, một tay cầm dĩa, một tay cầm thìa, như thể đang định lao vào xâu xé một trong những món tráng miệng to bự của bà Glover. "Ăn..." Cô bé kinh hãi lặp lại. "... Thịt trẻ con?"

"Không phải đâu." Sylvie cáu kỉnh nói. "Đừng ngớ ngẩn thế!"

Bà Glover thét gọi Bridget từ sâu trong bếp và Bridget chạy tới như bay để nhận lệnh của bà. Tiếp đó, Sylvie nghe thấy Bridget gọi vọng lên cầu thang: "Bữa trà của cô cậu đã sẵn sàng rồi!"

Pamela thở dài như một người đã trải hết cuộc đời và ngồi vào bàn. Cô bé thẫn thờ nhìn tấm khăn phủ bàn và nói: "Con nhớ bố."

"Mẹ cũng vậy, con yêu." Sylvie nói. "Mẹ cũng vậy. Giờ thì đừng có ngốc nghếch như một con ngỗng nữa, đi bảo anh và em con rửa tay đi!"

Hồi Giáng sinh, Sylvie đã đóng gói một hộp đồ lớn để gửi cho Hugh, trong đó có những đôi tất và găng tay quen thuộc, một cái khăn quàng cổ dài bất tận của Pamela và - như thể bù đắp cho vật này - một chiếc khăn quàng cổ ca sơ mia hai lớp do chính tay Sylvie đan và xức loại nước hoa yêu thích của cô là La Rose Jacqueminot, để nhắc anh nhớ đến tổ ấm của mình. Cô hình dung ra cảnh Hugh đeo chiếc khăn này khi đang ở trên chiến trường, giống như một hiệp sĩ cưỡi ngựa đấu thương gan dạ diện món quà đầy thiện ý của một tiểu thư. Mộng tưởng hão huyền về những chàng hiệp sĩ này tự thân nó đã là một niềm an ủi, đặc biệt là khi phải đối mặt với thứ gì đó u ám hơn. Họ từng trải qua một kỳ nghỉ cuối tuần lạnh lẽo ở Broadstairs*, bị bó chặt trong đôi ghệt, áo chẽn và mũ len trùm đầu, nghe tiếng gầm của những khẩu súng lớn văng vẳng vọng lại từ phía bên kia mặt biển.

Một thị trấn ven biển thuộc hạt Kent, Anh quốc, cách London khoảng 130 km về phía đông.

Bên trong chiếc hộp Giáng sinh còn có một cái bánh ngọt nhân mận khô mà bà Glover đã nướng, một hộp thiếc đựng những viên kẹo bạc hà có hình thù hơi méo mó do Pamela tự tay làm, rồi cả thuốc lá, một chai whisky mạch nha ngon lành và một cuốn thơ - đó là tuyển tập các bài thơ của Anh, chủ yếu là thơ đồng quê và không quá khó đọc - cùng với những món quà thủ công nho nhỏ từ Maurice (chẳng hạn như một chiếc máy bay làm bằng gỗ bấc) và một bức tranh của Ursula vẽ bầu trời xanh, đồng cỏ xanh và một con chó bé tí nhìn chẳng ra hình thù gì. "Bosun!" Sylvie đã viết như vậy phía trên đầu con chó để giải thích. Cô không biết liệu Hugh đã nhận được cái hộp Giáng sinh ấy hay chưa.

Lễ Giáng sinh diễn ra thật tẻ nhạt. Izzie đến thăm và luôn miệng huyên thuyên về những chuyện chẳng đâu vào đâu (hoặc nói về chính mình) trước khi thông báo rằng cô đã gia nhập Biệt đội Cứu thương Tình nguyện và sẽ tới Pháp ngay sau dịp lễ.

"Nhưng này, Izzie." Sylvie nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)

"Thôi thế là xong!" Bridget nói khi nghe tin Izzie sắp đi theo tiếng gọi của cuộc chiến. "Chúng ta sẽ thua trận vào Mùa Chay* này mất." Izzie chưa bao giờ nhắc đến đứa con của mình. Thằng bé đã được cho đi làm con nuôi ở Đức và Sylvie cho rằng nó là một công dân Đức. Thật lạ lùng khi nó còn nhỏ hơn cả Ursula nhưng trên danh nghĩa lại là kẻ thù của họ.

Theo Kitô giáo, Mùa Chay là thời gian bốn mươi ngày trước lễ Phục sinh, kéo dài từ ngày thứ Tư Lễ Tro đến thứ Bảy Tuần Thánh. Lễ Phục sinh luôn luôn rơi vào một ngày Chủ nhật, giữa ngày 22 tháng 3 và 25 tháng 4. Vì vậy, thứ Tư Lễ Tro có thể rơi vào bất cứ thời điểm nào giữa ngày 4 tháng 2 và 10 tháng 3.

Thế rồi khi bước sang năm mới, lần lượt từng đứa trẻ bị mắc bệnh thủy đậu. Izzie lên chuyến tàu tiếp theo đến London ngay khi nốt thủy đậu đầu tiên nổi lên trên mặt Pamela. "Thế mà cũng đòi làm Florence Nightingale* cơ đấy!" Sylvie cáu kỉnh than phiền với Bridget.

Florence Nightingale (1820 - 1910): là người sáng lập ra ngành y tá hiện đại và là một nhà thống kê y tế.

Mặc dù có những ngón tay múp míp, vụng về nhưng hiện giờ Ursula cũng đã tham gia vào phong trào đan lát điên cuồng của cả gia đình. Vào dịp Giáng sinh, cô bé đã nhận được một con búp bê móc len* bằng gỗ của Pháp tên là La Reine Solange, theo lời Sylvie thì cái tên ấy có nghĩa là "Nữ hoàng Solange", mặc dù cô "hoài nghi" về việc có một Nữ hoàng Solange thật sự trong lịch sử. Nữ hoàng Solange được sơn những màu sắc vương giả và đội một chiếc vương miện màu vàng tinh xảo, các chóp nhọn của chiếc vương miện chính là chỗ để cô bé mắc sợi len vào. Ursula rất miệt mài và dành toàn bộ thời gian rỗi - mà thời gian rỗi của cô bé thì nhiều mênh mông vô kể - để tạo ra những dải len dài như con rắn chẳng dùng để làm gì được, ngoài việc cuộn chúng lại thành những tấm thảm và những cái giỏ tích nghiêng nghiêng ngả ngả. ("Mấy cái lỗ để gắn vòi và tay cầm đâu?" Bridget hỏi.)

Một dụng cụ để móc len có hình búp bê.

"Dễ thương lắm, con yêu!" Sylvie nói, kiểm tra một trong những tấm thảm nhỏ đang từ từ bung ra trong tay mình, giống như một sinh vật đang thức dậy sau giấc ngủ dài. "Có công mài sắt có ngày nên kim, con hãy ghi nhớ điều đó."

"Bữa trà của các cô cậu đã sẵn sàng rồi!"

Ursula lờ đi tiếng gọi ấy. Cô bé đang ngồi trên giường, mê mải móc sợi len vào những chóp nhọn trên chiếc vương miện của Nữ hoàng Solange, mặt mày nhíu lại đầy vẻ tập trung. Đó là một mẩu len xe màu nâu vàng cũ rích nhưng họ "buộc phải" dùng, theo lời của Sylvie.

Đáng lẽ Maurice đã phải quay lại trường học, nhưng trong số tất cả bọn trẻ, cậu bị bệnh thủy đậu nặng nhất và mặt vẫn còn chi chít những vết sẹo nhỏ như thể bị một con chim mổ vào. "Hãy ở nhà thêm vài ngày nữa, anh bạn trẻ." Bác sĩ Fellowes đã nói như vậy, nhưng trong mắt Ursula, Maurice khỏe khoắn đến nỗi năng lượng dư thừa trong người cậu như sắp nổ tung đến nơi.

Cậu bồn chồn đi đi lại lại quanh phòng, buồn chán như một con sư tử bị nhốt trong chuồng. Cậu tìm thấy một chiếc dép của Pamela dưới gầm giường, bèn đá nó đi loanh quanh như đá một quả bóng. Thế rồi, cậu nhặt lên một món đồ trang trí bằng sứ - đó là bức tượng một tiểu thư mặc váy phồng mà Pamela rất yêu quý - và ném nó lên cao đến nỗi nó sượt qua cái chao đèn bằng thủy tinh vaseline* với một tiếng keng đáng lo ngại. Ursula đánh rơi bộ đồ đan, kinh hãi đưa hai tay lên che miệng. Tiểu thư mặc váy phồng hạ cánh an toàn trên tấm chăn phủ giường satin nhồi lông vịt của Pamela, nhưng trước đó, Maurice đã chộp lấy con búp bê móc len bị rơi trên sàn và bắt đầu cầm nó chạy quanh, giả vờ như nó là một chiếc máy bay. Ursula dõi mắt nhìn theo khi Nữ hoàng Solange tội nghiệp bay quanh phòng, phần đuôi của dải len thòi ra từ trong người nó phấp phới đằng sau giống như một tấm băng rôn mỏng manh.

Một loại thủy tinh uranium có màu xanh lá cây nhạt hơi ngả vàng, sở dĩ nó được gọi là thủy tinh vaseline vì nhìn nó giống với loại kem sáp vaseline được bán ở thị trường thời bây giờ.

Và rồi Maurice làm một việc thực sự khủng khiếp. Cậu mở ô cửa sổ gác mái khiến một luồng khí lạnh gai người đột ngột ùa vào và ném con búp bê gỗ nhỏ bé bay cái vèo ra ngoài màn đêm đáng sợ.

Ursula lập tức kéo một cái ghế tới ô cửa sổ, trèo lên và nhòm ra ngoài. Nhờ quầng sáng hắt ra từ cửa sổ, cô bé nhìn thấy Nữ hoàng Solange bị mắc lại trên những miếng ngói đen nơi khe mái.

Maurice giờ đã hóa thân thành người Da Đỏ, cậu nhảy từ chiếc giường này sang chiếc giường khác, miệng gầm lên những tiếng hô xung trận. "Bữa trà của các cô cậu đã sẵn sàng rồi!" Bridget giục giã gay gắt hơn từ chân cầu thang. Ursula chẳng thèm đoái hoài đến cả hai người họ. Trái tim quả cảm của cô bé đập thình thịch khi cô bé trèo ra ngoài cửa sổ - một việc vốn chẳng dễ dàng gì - quyết tâm giải cứu Nữ hoàng của mình. Những viên ngói trơn tuột vì băng đá. Khi Ursula vừa mới đặt bàn chân đi dép nhỏ xíu của mình lên cái mái dốc bên dưới ô cửa sổ, cô bé lập tức bị trượt chân. Cô bé kêu lên một tiếng ngắn ngủi, vươn tay về phía Nữ hoàng móc len khi cô bé lao thẳng xuống ngang qua nó như một người ngồi trượt tuyết mà không có ván trượt. Chẳng có cái rào chắn nào để chặn cô bé lại, chẳng hề có thứ gì ngăn cô bé bị đẩy vào đôi cánh đen ngòm của màn đêm. Một luồng cảm xúc đột ngột dâng trào, gần như là sự hưng phấn, khi cô bé bị ném vào khoảng không thăm thẳm và chìm vào hư vô.

Bóng tối phủ xuống.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.