Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11
Tháng 11 Năm 1918

❊ ❊ ❊

Bridget thân mến, ta đã khóa và chốt cửa. Có một băng trộm - "trộm" hay là "chộm" nhỉ? Ursula cắn đuôi bút chì cho đến khi nó giập nát. Khi không quyết định được, cô bé xóa chữ "trộm" đi và thay bằng chữ "cướp". Có một băng cướp trong làng. Cháu có thể ở lại nhà mẹ của Clarence không? Sau đó, cô bé bổ sung thêm Và ta bị đau đầu nên đừng gõ cửa đấy. Cô bé ký tên là Bà Todd. Đợi cho đến khi không còn ai ở trong bếp, Ursula mới đi ra ngoài và dán tờ giấy nhắn vào cửa sau.

"Cháu đang làm gì thế?" Bà Glover hỏi khi Ursula quay trở vào trong nhà khiến cô bé giật nẩy mình. Bà Glover có thể đi lại nhẹ nhàng như một con mèo vậy.

"Chẳng làm gì ạ." Ursula nói. "Cháu xem Bridget về chưa thôi."

"Ôi trời!" Bà Glover nói. "Con bé đó sẽ về trên chuyến tàu cuối cùng, mấy tiếng đồng hồ nữa cơ. Giờ thì cháu lên nhà đi, đã quá giờ đi ngủ của cháu rồi đấy. Cháu coi nơi đây là Tòa nhà Tự do* rồi."

Chỉ nơi mà con người có thể làm bất cứ điều gì mình thích một cách tự do, thoải mái.

Ursula không biết Tòa nhà Tự do là cái gì nhưng nó có vẻ là một nơi sinh sống tuyệt vời.

Sáng hôm sau, không thấy Bridget ở trong nhà, cũng không thấy bóng dáng Pamela đâu, Ursula cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi nhẹ nhõm vô cùng khó hiểu giống như nỗi hoảng loạn đã dẫn dắt cô bé viết lá thư tối hôm qua.

"Có một tờ giấy nhắn ngớ ngẩn dán trên cửa vào tối qua, một trò chơi khăm." Sylvie nói. "Bridget đã bị nhốt ở bên ngoài. Con biết không, chữ viết trên đó giống hệt chữ viết của con. Ursula, con có thể giải thích điều đó không?"

"Không, con không thể." Ursula quả quyết nói.

"Mẹ đã sai Pamela tới nhà bà Dodds để gọi Bridget về nhà." Sylvie nói.

"Mẹ đã sai chị Pamela ư?" Ursula hoảng hốt hỏi lại.

"Ừ, Pamela."

"Pamela đang ở cùng Bridget ạ?"

"Ừ!" Sylvie nói. "Bridget. Con làm sao vậy?"

Ursula chạy ù ra khỏi nhà. Cô bé nghe thấy Sylvie hét gọi mình nhưng vẫn chạy đi. Cô bé chưa bao giờ chạy nhanh đến thế trong suốt tám năm cuộc đời, ngay cả khi Maurice đuổi theo để cấu véo cô bé. Cô bé chạy thẳng về phía nhà bà Dodds, chân giẫm lép bép trên những vũng bùn, vì thế mà đến khi nhìn thấy Pamela và Bridget ở đằng trước, cô bé đã lấm lem từ đầu tới chân.

"Có chuyện gì vậy?" Pamela lo lắng hỏi. "Bố về rồi à?" Bridget làm dấu thánh giá. Ursula ôm choàng lấy Pamela và òa khóc.

"Có chuyện gì vậy? Nói cho chị biết đi!" Pamela nói, giờ đã trở nên sợ hãi.

"Em không biết." Ursula nức nở. "Em chỉ cảm thấy rất lo cho chị."

"Đúng là đồ ngốc." Pamela trìu mến nói, ôm lấy em gái.

"Tôi thấy hơi đau đầu." Bridget nói. "Về nhà thôi."

Chẳng bao lâu sau, bóng tối lại phủ xuống.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.