Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
Tháng 9 Năm 1939

❊ ❊ ❊

"Đừng buồn, Pammy." Harold nói. "Sao yên tĩnh thế nhỉ? Em đã làm gì bọn trẻ vậy?"

"Bán đi rồi." Pamela nói, hếch mặt lên. "Bán hai tặng một."

"Em nên ở lại qua đêm, Ursula." Harold thân thiện nói. "Ngày mai em không nên ở một mình. Nó sẽ là một ngày tồi tệ. Lệnh của bác sĩ đấy."

"Cảm ơn anh." Ursula nói. "Nhưng em có kế hoạch rồi."

Cô thử chiếc váy dự tiệc trà bằng lụa kếp màu vàng mà cô đã mua vào sáng nay ở đại lộ Kensington trong chuyến mua sắm trước chiến tranh. Chiếc váy có hoa văn hình những chú chim nhạn màu đen nhỏ xíu đang bay. Cô mê mẩn ngắm nhìn nó, mê mẩn ngắm nhìn bản thân mình, hoặc đúng ra là mê mẩn ngắm nhìn những gì cô có thể thấy qua chiếc gương ở bàn trang điểm, vì cô phải đứng lên giường mới có thể nhìn thấy nửa thân dưới của mình.

Qua những bức tường mỏng manh của căn hộ trên đường Argyll, Ursula có thể nghe thấy chị hàng xóm Appleyard đang cãi nhau bằng tiếng Anh với một người đàn ông - chắc là anh chồng bí ẩn của chị ta - anh ta cứ đi đi về về vào bất cứ lúc nào cả ngày lẫn đêm mà chẳng có thời gian biểu cụ thể. Ursula mới chạm trán anh ta duy nhất một lần trên cầu thang, khi đó anh ta chỉ giương ánh mắt đăm chiêu nhìn cô rồi vội vã rời đi mà chẳng chào hỏi một lời. Anh ta là một người đàn ông to béo, hồng hào, hơi giống một con lợn. Ursula hình dung ra anh ta đang đứng đằng sau một quầy bán thịt, hoặc lôi xềnh xệch những cái bao ở nhà máy bia, mặc dù theo hai chị em bà Nesbit, anh ta thực ra là một nhân viên bảo hiểm.

Ngược lại với chồng mình, chị Appleyard gầy đét và vàng bủng. Mỗi khi chồng chị ta không ở nhà, Ursula có thể nghe thấy chị ta rầu rĩ hát một mình bằng thứ tiếng mà cô không rõ là tiếng gì. Nghe có vẻ là một thứ tiếng ở Đông Âu. Thứ ngôn ngữ Esperanto của ông Carver mới hữu ích làm sao, cô nghĩ. (Dĩ nhiên là chỉ khi tất cả mọi người đều nói thứ tiếng đó.) Đặc biệt là vào thời buổi này, khi có quá nhiều người tị nạn tràn đến London. ("Cô ấy là người Czech." Cuối cùng thì hai chị em bà Nesbit cũng nói cho Ursula hay. "Trước đây chúng ta nào có biết Tiệp Khắc nằm ở đâu, đúng không? Giá mà chúng ta vẫn không biết.") Ursula đoán rằng chị Appleyard cũng là một dạng người tị nạn tìm kiếm bến đậu an toàn trong vòng tay của một quý ông lịch thiệp người Anh, nhưng thay vào đó chị ta lại tìm thấy anh chồng Appleyard hay gây gổ. Ursula nghĩ rằng nếu cô mà nghe thấy anh chàng Appleyard ra tay đánh vợ thì cô sẽ sang gõ cửa nhà họ và tìm cách nào đó chấm dứt cuộc ẩu đả, mặc dù cô cũng chẳng biết mình sẽ làm thế bằng cách nào.

Cuộc cãi cọ ở nhà bên lên đến cao trào rồi kết thúc bằng tiếng cánh cửa đóng sầm lại, sau đó, tất cả trở nên yên lặng. Anh chồng nhà Appleyard, vốn quen ra vào một cách ồn ào, bước bình bịch xuống cầu thang, vừa đi vừa hậm hực tuôn ra một tràng báng bổ về phụ nữ và người nước ngoài, có khác nào nhắm thẳng vào chị Appleyard khốn khổ cơ chứ.

Hương vị chua chát của sự bất mãn thấm qua những bức tường, kèm theo mùi bắp cải luộc thậm chí còn khó ngửi hơn, khiến người ta cảm thấy chán nản. Ursula mong muốn những người tị nạn phải là những người giàu cảm xúc và lãng mạn - họ chạy trốn vì ao ước có một đời sống văn hóa tốt đẹp hơn - chứ không phải là những bà vợ bị ngược đãi của những anh chàng nhân viên bảo hiểm. Suy nghĩ đó của cô bất công đến lố bịch.

Cô bước xuống giường và xoay một vòng trước gương. Cô quyết định rằng chiếc váy này hợp với cô, dù đã gần ba mươi nhưng cô vẫn giữ được vóc dáng. Một ngày nào đó, liệu vòng eo của cô có nảy nở thành vòng eo của một mệnh phụ giống như mẹ cô không? Cô đang bắt đầu cảm thấy rằng có lẽ cô sẽ không bao giờ có con. Cô nhớ đến lúc mình bế những đứa con của Pamela - cả Teddy và Jimmy hồi họ còn nhỏ nữa - những cảm giác yêu thương, sợ hãi, khao khát chở che đã trào dâng tràn ngập trong lòng cô. Những cảm xúc ấy sẽ còn dạt dào đến mức nào nếu đó là đứa con của chính cô? Có lẽ chúng sẽ mãnh liệt đến mức không thể chịu đựng nổi.

Trong bữa trà chiều ở tiệm John Lewis, Sylvie đã hỏi cô: "Con định không bao giờ sinh nở sao?"

"Giống những con gà mái của mẹ ư?"

"Một 'người phụ nữ coi trọng sự nghiệp'..." Sylvie nói, như thể hai từ "phụ nữ" và "sự nghiệp" không nên đi đôi với nhau. "Rồi sẽ thành một bà cô không chồng." Bà nói thêm sau một hồi suy nghĩ. Ursula tự hỏi tại sao mẹ cô lại phải mất công đến thế để chọc tức cô. "Có lẽ con sẽ không bao giờ lấy chồng." Sylvie nói như một lời kết luận, như thể cuộc đời của Ursula đã kết thúc rồi.

"Điều đó liệu có tồi tệ đến mức ấy không? "Cô con gái không lấy chồng"." Ursula nói, nhấm nháp miếng bánh ngọt phủ đường. "Jane Austen vẫn sống tốt mà."

Cô cởi chiếc váy ra qua đầu, trên người chỉ còn chiếc váy lót và đôi tất dài, rồi nhẹ nhàng bước tới căn bếp nhỏ, mở vòi rót cho mình một ly nước trước khi lục tìm một chiếc bánh quy giòn. Khẩu phần ăn trong tù, cô nghĩ, một sự rèn luyện tuyệt vời cho những gì sắp xảy ra. Kể từ sau bữa sáng với miếng bánh mì nướng đến giờ, cô mới chỉ ăn chiếc bánh ngọt của Pamela. Cô đang mong đợi tối nay Crighton chí ít sẽ đãi cô một bữa tối ngon lành. Anh đã hẹn gặp cô ở Savoy, họ hiếm khi hẹn hò nhau ở nơi công cộng, vì vậy cô tự hỏi liệu sẽ có sự kiện gì kịch tính xảy ra không, hay cái bóng của chiến tranh đã đủ kịch tính rồi và anh muốn nói chuyện với cô về nó?

Cô biết rằng tình trạng chiến tranh sẽ được tuyên bố vào ngày mai, mặc dù cô đã giả vờ ngây ngô với Pammy. Crighton đã kể với cô đủ những chuyện mà anh không nên kể, với cái cớ rằng cả hai người họ "đều đã ký Cam kết Bảo mật". (Ngược lại, cô hầu như chẳng kể gì với anh.) Dạo gần đây anh lại lung lay và Ursula hoàn toàn không chắc anh sẽ ngã về phía nào, cô cũng không chắc mình muốn anh ngã về phía nào.

Anh đã rủ cô đi uống rượu bằng một lời nhắn được gửi đến một cách bí ẩn trong lúc cô tạm thời không có mặt ở văn phòng. Đấy không phải là lần đầu tiên Ursula tự hỏi ai đã mang những lá thư này đến, chúng cứ thình lình xuất hiện trên bàn cô như thể được giao tới bởi những yêu tinh tí hon vậy. Anh nghĩ bộ phận của em có thể sắp bị kiểm toán, thư viết. Crighton thích mật mã. Ursula hy vọng rằng các mật mã của hải quân không sơ đẳng như của Crighton.

Cô Fawcett, một trong những trợ lý văn thư của cô, đã hoảng hốt nhìn cô khi thấy lời nhắn ấy. "Trời đất ơi!" Cô ta nói. "Có đúng không vậy? Chúng ta sắp bị kiểm toán ư?"

"Ai đó đùa bỡn ấy mà." Ursula nói, lo lắng khi thấy mình đỏ mặt. Có điểm gì đó không giống Crighton lắm ở những bức thư tục tĩu (nếu không muốn nói thẳng là thô thiển) nhưng lại có vẻ ngoài vô hại này. Anh tin rằng em đang thiếu cây bút chì hoặc Lọ mực của em đã được đổ đầy chưa? Ursula ước gì anh sẽ học hệ thống chữ tốc ký của Pitman, hoặc một loại mật mã nào đó kín đáo hơn. Hoặc, tốt hơn hết là dừng lại trò này hoàn toàn.

Khi cô được người gác cửa dẫn vào bên trong khách sạn Savoy, Crighton đang đợi cô ở tiền sảnh rộng thênh thang. Rồi thay vì dẫn cô lên quán bar American, anh lại dẫn cô lên một căn phòng ở tầng ba. Chiếc giường to lớn và mềm mại có vẻ choán hết diện tích căn phòng. Ồ, thì ra đấy là lý do chúng ta đến đây, cô nghĩ.

Cô cho rằng chiếc váy lụa kếp không thích hợp với dịp này nên đã mặc chiếc váy satin màu xanh hoàng gia - một trong ba chiếc váy dạ hội xinh đẹp của cô - và bấy giờ cô nuối tiếc vì quyết định ấy, bởi Crighton, nếu phán đoán của cô là đúng, sẽ sớm lột nó ra khỏi người cô thay vì thết đãi cô một bữa ăn thịnh soạn.

Anh thích lột trần cô, thích ngắm nhìn cô. "Giống như một bức tranh của Renoir vậy." Anh nói, mặc dù anh chẳng biết gì mấy về hội họa. Thà là tranh của Renoir còn hơn là tranh của Rubens, cô nghĩ. Hoặc Picasso. Anh đã truyền cho cô thói quen tự đánh giá mình lõa thể với một chút phê phán, nếu có. Moira dường như là một người phụ nữ chuyên mặc đồ bằng vải giả flannel dài chấm đất và chỉ khỏa thân khi tắt đèn. Đôi khi Ursula tự hỏi liệu Crighton có nói quá lên về vợ mình chăng. Có đôi lần cô chợt nảy ra ý định lặn lội tới Wargrave để nhìn trộm người vợ bị phản bội của anh xem cô ấy có thực sự là một người đàn bà luộm thuộm hay không. Đương nhiên, vấn đề là Ursula sẽ thấy khó lòng lừa dối một Moira là người thật bằng xương bằng thịt (cô cho rằng cô ấy giống nhân vật trong tranh của Rubens chứ không phải Renoir) hơn là một người vẫn còn trong vòng bí ẩn.

("Nhưng cô ấy đúng người thật mà." Pamela băn khoăn. "Lý lẽ của em nghe qua thì có vẻ hợp lý nhưng xét kĩ ra lại chẳng có lý tẹo nào."

"Vâng, em cũng ý thức được điều đó." Cuộc trò chuyện này diễn ra ở buổi tiệc mừng sinh nhật lần thứ sáu mươi của Hugh, một sự kiện đầy những lời phàn nàn diễn ra vào mùa xuân.)

Căn phòng có tầm nhìn tuyệt vời về phía bờ sông, kéo dài từ cầu Waterloo tới Tòa nhà Quốc hội và tháp đồng hồ Big Ben, bây giờ tất cả đều chỉ còn là những cái bóng xám xịt trong ánh chiều chạng vạng đang xâm lấn. ("Thời khắc màu tím.") Cô chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ cột tháp Cleopatra như một ngón tay tối sẫm chỉ thẳng lên trời. Chẳng còn đâu vẻ rực rỡ lấp lánh thường thấy của những ánh đèn thắp sáng khắp London. Thời điểm tắt đèn tạm thời trong toàn thành phố đã bắt đầu.

"Chỗ trú ẩn của anh không tiện phải không? Chúng ta đang công khai à?" Ursula nói trong khi Crighton mở một chai sâm banh đã đợi họ nãy giờ trong một cái xô bạc lấm tấm những giọt nước. "Chúng ta đang ăn mừng sao?"

"Nói lời từ biệt." Crighton nói, tới chỗ cô đang đứng bên cửa sổ và đưa cho cô một ly rượu.

"Lời từ biệt ư?" Ursula trầm ngâm nói. "Anh đưa em đến một khách sạn sang trọng và mời em sâm banh để chấm dứt mọi chuyện giữa chúng ta sao?"

"Từ biệt hòa bình." Crighton nói. "Chúng ta đang nói lời từ biệt với cái thế giới mà chúng ta vốn quen thuộc." Anh giơ cái ly của mình về phía cửa sổ, về phía London đang đắm mình trong vẻ huy hoàng lộng lẫy lúc hoàng hôn. "Đánh dấu sự khởi đầu của kết thúc." Anh nghiêm nghị nói. "Anh đã bỏ Moira." Anh nói thêm như thể vừa chợt nghĩ đến, như thể đó chỉ là một chuyện nhỏ nhặt. Ursula sửng sốt.

"Cả bọn trẻ nữa ư?" (Cô hỏi thế chỉ để xác nhận thôi, cô nghĩ.)

"Tất cả bọn họ. Cuộc đời này quý giá biết bao, tại sao phải chịu đựng cảnh sống không hạnh phúc chứ." Ursula tự hỏi vào đêm nay có bao nhiêu người ở London sẽ nói ra điều tương tự. Có lẽ trong những khung cảnh kém sang trọng hơn. Và dĩ nhiên sẽ có những người khác nói những lời tương tự để bám chặt lấy thứ mà họ đã có chứ không phải vứt bỏ đi trong một phút bốc đồng.

Ursula chợt hoảng hốt nói: "Em không muốn kết hôn với anh." Cô đã không nhận ra cảm giác đó của mình mãnh liệt thế nào cho đến khi những lời ấy thoát ra khỏi miệng cô.

"Anh cũng không muốn kết hôn với em." Crighton nói, và oái oăm thay, cô lại cảm thấy thất vọng.

"Anh đã thuê một căn hộ ở Egerton Gardens." Anh nói. "Anh nghĩ có lẽ em sẽ tới sống chung với anh."

"Sống chung? Sống chung không hôn thú ở khu Knightsbridge?"

"Nếu em muốn."

"Chúa ơi, anh thật liều lĩnh." Cô nói. "Còn sự nghiệp của anh thì sao?"

Anh xì một tiếng khinh khỉnh. Vậy là cô, chứ không phải chiến tranh, sẽ là trận Jutland mới của anh.

"Em sẽ đồng ý chứ? Ursula?"

Ursula nhìn đăm đăm xuống dòng sông Thames qua cửa sổ. Con sông giờ gần như vô hình.

"Chúng ta nên nâng cốc chúc mừng." Cô nói. "Trong hải quân, người ta sẽ nói gì nhỉ? Người tình và vợ - mong sao họ không bao giờ gặp nhau, đúng không?" Cô cụng ly của mình vào ly của Crighton và nói: "Em đói rồi, chúng ta ăn nhé?"

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.