Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11
Tháng 2 Năm 1910

❊ ❊ ❊

Sylvie thắp một ngọn nến. Mùa đông trời sáng muộn, giờ là năm giờ sáng theo cái đồng hồ quả lắc cầm tay nhỏ bằng vàng trên mặt lò sưởi phòng ngủ. Chiếc đồng hồ của Anh này ("Tốt hơn đồng hồ Pháp." Mẹ cô đã dạy) vốn là một trong những món quà cưới của cha mẹ cô. Khi các chủ nợ tới đòi nợ sau cái chết của người họa sĩ chuyên vẽ tranh chân dung cho giới quý tộc thượng lưu, bà vợ góa của ông đã giấu cái đồng hồ dưới váy mình. Lúc bấy giờ bà mới thấy nhớ tiếc thời hoàng kim của những chiếc váy phồng. Sau đó, Lottie bất ngờ phát ra tiếng chuông điểm khắc khiến các chủ nợ hoang mang, ngơ ngác. May thay họ không có mặt ở trong phòng khi bà phát ra tiếng chuông điểm giờ.

Đứa bé mới sinh đang ngủ trong nôi. Trong đầu Sylvie chợt nảy ra những câu thơ của Coleridge*: Đứa con bé bỏng thân yêu đang say ngủ bên cạnh tôi*. Đó là bài thơ nào nhỉ?

Samuel Taylor Coleridge (1772 - 1834): nhà thơ, nhà phê bình, nhà triết học Anh, một đại diện tiêu biểu của những nhà thơ vùng Hồ (Lake poets).

Một câu thơ trong bài thơ Frost at Midnight (Tạm dịch: Sương giá giữa đêm) của nhà thơ Samuel Taylor Coleridge.

Lửa trong lò sưởi đã lụi dần, chỉ còn lại một ngọn nhỏ xíu leo lét trên những hòn than. Đứa bé bắt đầu ọ ẹ và Sylvie rón rén trèo xuống giường. Sinh nở là một việc cực nhọc. Nếu cô được quyền tạo ra loài người, cô sẽ sắp xếp mọi thứ theo một cách khác hẳn. (Chẳng hạn như một tia sáng vàng xuyên qua tai để thụ thai và chín tháng sau đứa bé sẽ chui ra từ một chỗ nào đó tế nhị và vừa vặn với nó hơn.) Cô rời khỏi chiếc giường ấm áp và bế Ursula lên khỏi nôi. Và rồi, đột nhiên, giữa không gian tĩnh mịch bao quanh bởi tuyết, cô nghĩ mình nghe thấy văng vẳng tiếng ngựa hí và trong tâm hồn bỗng dâng lên một niềm phấn chấn trước âm thanh không chắc có thực ấy. Cô bế Ursula tới cửa sổ và vén tấm rèm nặng nề lên, đủ để nhìn ra ngoài. Tuyết đã xóa sạch mọi thứ quen thuộc, thế giới ngoài kia được phủ trùm trong chiếc khăn choàng màu trắng. Và ở bên dưới là hình ảnh tuyệt vời của George Glover cưỡi trên tấm lưng trần một trong hai con ngựa cày to lớn của anh ta (Nelson, nếu cô không lầm), tiến bước trên lối đi lạnh giá dẫn vào nhà cô. Trông anh ta thật oai phong lẫm liệt, giống như một người hùng cổ xưa. Sylvie kéo rèm lại và quyết định rằng có lẽ cuộc vượt cạn đầy gian nan mà cô vừa trải qua đêm nay đã ảnh hưởng đến trí não, khiến cô gặp ảo giác.

Cô đặt Ursula nằm xuống giường với mình và đứa bé liền sục sạo tìm đầu vú mẹ. Sylvie tin tưởng việc tự cho con bú. Đối với cô, ý nghĩ dùng bình thủy tinh và núm vú cao su không hiểu sao có vẻ quái đản, trái với lẽ thường, nhưng như thế không có nghĩa là cô không có cảm giác mình giống như một con bò cái đang bị vắt sữa. Đứa trẻ bú chậm chạp và khó khăn, nó vẫn còn lúng túng bởi điều mới mẻ này. Còn bao lâu nữa thì tới bữa sáng nhỉ? Sylvie tự hỏi.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.