"Tuổi mười sáu ngọt ngào." Hugh nói, trìu mến hôn cô. "Chúc mừng sinh nhật, gấu con. Tương lai của con đang chờ con phía trước." Ursula vẫn nung nấu cảm giác rằng một phần tương lai của cô đã ở lại đằng sau, nhưng cô đã học được cách không nói ra những ý nghĩ ấy. Họ đã định lên London để dùng bữa trà chiều ở khách sạn Berkeley (lúc đó đang là kỳ nghỉ giữa kỳ), nhưng Pamela vừa bị trật mắt cá chân trong một trận đấu khúc côn cầu, Sylvie thì chưa hoàn toàn bình phục sau khi bị bệnh viêm màng phổi quật ngã khiến bà phải nằm lại ở trạm xá mất một đêm ("Mẹ nghi ngờ rằng mẹ có hai lá phổi giống của bà ngoại." Câu nói này khiến Teddy thấy buồn cười mỗi lần cậu nghĩ về nó). Còn Jimmy chỉ vừa mới khỏi đợt viêm a mi đan mà cậu rất hay bị. "Ốm như ngả rạ." Bà Glover nói, khuấy bơ với đường để làm bánh. "Chả biết ai là người tiếp theo đây?"
"Dù sao đi nữa, cần gì phải tới khách sạn mới có được bữa trà tử tế chứ?" Bridget nói. "Ở đây cũng tươm tất chẳng kém."
"Còn tươm hơn ấy chứ." Bà Glover nói. Mặc dù, dĩ nhiên, cả Bridget và bà Glover đều không được mời tới khách sạn Berkeley, thực sự thì Bridget chưa bao giờ được vào một khách sạn nào ở London, hay đúng ra là ở bất cứ đâu, ngoại trừ cái lần đi vào khách sạn Shelbourne để trầm trồ ngắm nghía cái tiền sảnh của nó trước khi lên phà ở Dún Laoghaire để tới Anh, "từ đời nào rồi". Bà Glover, trái lại, tuyên bố rằng mình "khá quen thuộc" với khách sạn Midland ở Manchester, nơi một trong những đứa cháu trai của bà (có vẻ bà có rất nhiều cháu) đã "hơn một lần" đưa bà và chị gái bà tới để ăn tối.
Trùng hợp thay, Maurice cũng về nghỉ cuối tuần, mặc dù anh ta đã quên ("Nếu anh ấy từng biết." Pamela nói) rằng hôm đó là sinh nhật của Ursula. Anh ta đang học năm cuối ở trường Balliol, chuyên ngành luật, và "hợm hĩnh hơn bao giờ hết", theo lời Pamela. Cha mẹ anh ta cũng có vẻ không ưa anh ta lắm. "Nó là con anh thật không đây?" Ursula từng nghe lỏm được Hugh nói với Sylvie. "Hồi ở Deauville, em không chim chuột gì với cái gã cực kì nhạt nhẽo đến từ Halifax đấy chứ, cái gã chủ xưởng xay ấy?"
"Anh nhớ dai thật đấy." Sylvie cười.
Pamela đã bớt chút thời gian học hành để làm một tấm thiệp xinh xắn được trang trí bằng những bông hoa cắt ra từ những cuốn tạp chí của Bridget, đồng thời làm một mẻ bánh bích quy "tí hon" nổi tiếng của cô (chí ít là ở Góc Cáo). Pamela đang học để chuẩn bị thi vào trường Girton. "Một cô gái Girton." Cô nói, hai mắt sáng lấp lánh. "Thử hình dung mà xem." Khi Pamela chuẩn bị rời khỏi trường cấp ba thì Ursula cũng sắp sửa bước chân vào đó. Cô giỏi môn Văn hóa cổ điển*. Sylvie nói bà không thể hiểu tiếng Latin và tiếng Hy Lạp có ý nghĩa gì (bà chưa bao giờ được dạy mấy môn đó và có vẻ cảm nhận được sự khiếm khuyết ấy). Ursula, trái lại, bị thu hút bởi những từ ngữ mà bây giờ chỉ còn là lời thì thầm từ nghĩa địa của những đế chế cổ xưa. ("Nếu cháu muốn nói là "chết" thì cứ nói là "chết"." Bà Glover cáu kỉnh nói.)
Môn học nghiên cứu về ngôn ngữ, văn hóa, lịch sử... của Hy Lạp và La Mã cổ đại.
Millie Shawcross cũng được mời tới dùng bữa trà và cô đã đến sớm. Cô vốn là người hoạt bát, sôi nổi. Món quà của cô là những chiếc ruy băng buộc tóc bằng nhung xinh xắn mà cô dùng tiền của mình để mua từ cửa hàng bán đồ kim chỉ trong thị trấn. ("Giờ thì con sẽ không bao giờ có thể cắt tóc được nữa." Hugh nói với Ursula, có chút hả hê.)
Maurice đã mang hai người bạn về chơi, Gilbert và một người Mỹ là Howard ("Cứ gọi cháu là Howie ạ, ai cũng gọi như vậy mà."). Họ sẽ phải ngủ chung trên cái giường ở căn phòng ngủ dành cho khách, điều này có vẻ khiến Sylvie cảm thấy bối rối. "Các con có thể nằm trở đầu đuôi." Bà lanh lẹ bông đùa. "Nếu không thì một trong hai đứa có thể ngủ trên cái giường cũi với Hãng Đường sắt Great Western." Đó là cái tên mà họ đặt cho bộ đồ chơi tàu hỏa Homby của Teddy hiện chiếm toàn bộ diện tích căn phòng cũ của bà Glover trên gác mái. Jimmy được phép chơi chung món đồ chơi thú vị này. "Bạn nối khố của cậu đấy hử?" Howie nói với Teddy, xoa tóc Jimmy mạnh đến nỗi khiến cậu bé chao đảo. Cái mác người Mỹ đã tạo cho Howie một sức hút đặc biệt, mặc dù Gilbert mới là người có vẻ ngoài của một ngôi sao điện ảnh, thâm trầm và phảng phất nét ngoại lai. Tên của anh ta - Gilbert Armstrong - và cha anh ta (một quan tòa của tòa án tối cao) cùng nền tảng giáo dục của anh ta (trường Stowe) là những bảo chứng không chê vào đâu được của một người Anh, nhưng mẹ anh ta lại xuất thân trong một gia đình quý tộc Tây Ban Nha cũ ("Dân Di gan." Bà Glover kết luận. Bà vốn coi tất cả những người nước ngoài là dân Di gan cả).
"Ôi trời ơi!" Millie thì thầm với Ursula. "Các vị nam thần đang bước đi giữa chúng ta." Cô bắt tréo hai bàn tay đặt lên chỗ trái tim và vẫy vẫy tay như thể chúng là một đôi cánh. "Maurice thì không phải." Ursula nói. "Anh ấy sẽ bị đuổi khỏi đỉnh Olympus vì tội khiến cho mọi người phát rồ lên."
"Sự vênh vang của các vị thần." Millie nói. "Quả là một tựa đề tuyệt vời cho một cuốn tiểu thuyết." Khỏi cần phải nói, Millie luôn mong muốn mình là một nhà văn. Hoặc một họa sĩ, hoặc một ca sĩ, hoặc một vũ công, hoặc một diễn viên. Bất cứ nghề gì giúp cô ấy trở thành tâm điểm của sự chú ý.
"Mấy đứa đang huyên thuyên về cái gì vậy?" Maurice nói. Maurice rất thính nhạy, có thể nói là quá thính nhạy, với những lời chê bai.
"Về anh đấy." Ursula nói. Đám con gái thấy Maurice hấp dẫn, sự thật này luôn làm cho cánh phụ nữ trong nhà anh ta ngạc nhiên. Anh ta có mái tóc màu vàng nhạt trông như được uốn và thân hình vạm vỡ có được nhờ môn chèo thuyền, nhưng thật khó để bỏ qua cho sự thô lỗ của anh ta. Gilbert hiện đang hôn tay Sylvie ("Ồ!" Millie nói. "Còn gì tuyệt vời hơn thế chứ?"). Maurice đã giới thiệu Sylvie là "Bà già tao"và Gilbert nói: "Cô trẻ đến nỗi chẳng ai nghĩ cô đã làm mẹ."
"Cô biết." Sylvie nói.
("Một gã thiếu đứng đắn." Hugh nhận định. "Một Lothario." bà Glover nói.)
Ba chàng trai trẻ có vẻ choán hết diện tích của Góc Cáo, như thể ngôi nhà đột nhiên bị thu nhỏ lại, vì vậy cả Hugh và Sylvie đều thở phào nhẹ nhõm khi Maurice rủ mấy người bạn của mình ra ngoài chơi "thăm thú xung quanh". "Ý hay đấy!" Sylvie nói. "Các con có thể tiêu hao bớt chút năng lượng dư thừa." Ba người họ chạy ra ngoài vườn theo kiểu Olympia (giống các lực sĩ hơn là các vị thần) và mở đầu cuộc vui náo nhiệt bằng cách đá quả bóng mà Maurice tìm thấy trong cái tủ kê ở tiền sảnh. ("Của em mà!" Teddy nói, chẳng với riêng ai cả.) "Chúng sẽ phá hỏng bãi cỏ mất." Hugh nói, quan sát họ hò hét như những cổ động viên quá khích khi họ giày xéo bãi cỏ bằng đôi giày leo núi lấm lem bùn đất.
"Ồ!" Izzie nói khi cô tới và nhìn thấy ba chàng "lực sĩ" này qua cửa sổ. "Ái chà, đẹp trai quá nhỉ? Em có thể có một chàng trai trong số đó không nhỉ?"
❄
Izzie, mặc đồ lông cáo từ đầu đến chân, nói: "Cô có mang theo quà đây." Một lời thông báo thừa thãi, vì cô đang tay xách nách mang đủ loại hộp to hộp nhỏ hình dáng khác nhau bọc giấy gói đắt tiền, "cho cháu gái yêu quý của cô". Ursula liếc nhìn Pamela và nhún vai vẻ thiểu não. Pamela đảo tròn mắt. Ursula đã không gặp Izzie hàng tháng trời sau chuyến ghé thăm chớp nhoáng tới Swiss Cottage cùng với Hugh để mang cho cô một thùng đầy các loại rau củ từ khu vườn cuối hè bội thu của Góc Cáo. ("Một quả bí à?" Izzie nói, kiểm tra các thứ có trong thùng. "Em biết làm gì với nó đây?")
Trước đó, cô cũng có lần ghé thăm họ vào cuối tuần nhưng hầu như phớt lờ tất cả mọi người ngoại trừ Teddy. Cô dẫn cậu đi dạo rất lâu và hỏi han cậu không ngừng nghỉ. "Em nghĩ cô ấy đang tách riêng Teddy ra khỏi chúng ta." Ursula nói với Pamela. "Để làm gì?" Pamela hỏi. "Để cô ấy có thể ăn thịt Teddy à?"
Khi được (Sylvie) hỏi (một cách tỉ mỉ), Teddy cũng hoang mang không hiểu lý do vì sao cậu lại nhận được sự chú ý đặc biệt. "Cô ấy chỉ hỏi con thường làm gì, trường học thế nào, sở thích của con là gì, con thích ăn gì. Bạn bè con. Đại loại thế."
"Có lẽ con bé muốn nhận nuôi nó." Hugh nói với Sylvie. "Hoặc bán nó. Anh chắc chắn Ted sẽ có giá hời đấy." Và Sylvie gay gắt đáp trả: "Đừng có nói những điều như vậy, dù chỉ là bông đùa." Nhưng rồi Izzie cũng bỏ rơi Teddy nhanh chóng như lúc cô chọn cậu, và họ không nghĩ gì đến chuyện đó nữa.
❄
Món quà đầu tiên của Ursula được mở ra, đó là một cái đĩa của Bessie Smith. Izzie lập tức đặt nó lên cái máy hát thường được dùng để mở nhạc của Elgar và vở opera Nhật hoàng mà Hugh rất yêu thích. "Đĩa này có tên St. Louis Blues." Izzie giải thích. "Thử nghe tiếng kèn coóc nê đó xem! Ursula yêu loại nhạc này." ("Thế à?" Hugh hỏi Ursula. "Bố không biết đấy.") Món quà tiếp theo được mở ra là một bản dịch tác phẩm của Dante có bìa da màu đỏ được dập hình trang trí. Kế đó là một chiếc áo ngủ nữ bằng satin và ren mua ở cửa hàng Liberty's - "Như cháu biết đấy, đó là cửa hàng mà mẹ cháu hết sức yêu thích." Sylvie nói chiếc váy này "người lớn quá", "Ursula phải mặc đồ bằng vải giả flannel". Tiếp nữa là một lọ nước hoa Shalimar ("loại mới ra mắt của hãng Guerlain đấy, tuyệt hảo"), món quà này cũng nhận được lời nhận xét tương tự từ Sylvie.
"Cô dâu tảo hôn mà cũng nói vậy ư?" Izzie nói.
"Hồi đó tôi đã mười tám chứ không phải mới mười sáu." Sylvie bặm môi nói. "Một ngày nào đó chúng ta phải nói chuyện về việc cô đã làm gì hồi cô mười sáu tuổi, Isobel à."
"Việc gì vậy ạ?" Pamela háo hức hỏi.
"Il n'avait pas d'importance*." Izzie gạt đi. Tiếp đến, món quà cuối cùng trong đống quà cáp là một chai sâm banh. ("Con bé chắc chắn chưa đủ tuổi để uống nó!")
Tiếng Pháp, nghĩa là "Không có gì quan trọng đâu".
"Nên ướp nó trong đá." Izzie nói, đưa chai rượu cho Bridget.
Hugh hoang mang nhìn Izzie. "Em đã ăn cắp tất cả những thứ này đúng không?" Ông hỏi.
❄
"A, âm nhạc của người da đen." Howie cất tiếng khi ba chàng trai trở về, đổ xô vào phòng khách, trên người phảng phất mùi của lửa và thứ gì đó khó xác định hơn ("Mùi hươu." Izzie lẩm bẩm, hít ngửi không khí.) Cái đĩa của Bessie Smith đang chạy lại lần thứ ba và Hugh nói: "Nghe một lúc thấy bắt đầu cuốn hút rồi đấy." Howie nhảy một điệu kỳ quái theo tiếng nhạc, có phần hơi hoang dã, rồi thì thầm gì đó vào tai Gilbert. Gilbert cười, tiếng cười khá thô lỗ đối với một người có dòng dõi quý phái, dù là dòng dõi quý phái của nước ngoài, và Sylvie vỗ tay, nói: "Các chàng trai, các con có muốn thưởng thức món tôm rim bơ bỏ hũ không?". Rồi bà dẫn họ sang phòng ăn, muộn màng nhận ra những dấu chân bẩn thỉu mà họ đã để lại khắp nhà.
"Chúng có phải tham chiến đâu chứ." Hugh nói, như thể điều đó giải thích cho những dấu chân đầy bùn đất của họ.
"Đó là điều tốt đây." Sylive quả quyết nói. "Cho dù chúng có tỏ ra không vừa ý thế nào đi nữa."
❄
"Bây giờ..." Izzie nói khi chiếc bánh sinh nhật đã được cắt và chia cho mọi người. "Cô có món quà cuối cùng..."
"Chúa ơi, Izzie." Hugh ngắt ngang, không thể kiềm chế cơn tức giận thêm nữa. "Ai chi trả cho những thứ này vậy? Em làm gì có tiền, những món nợ của em đang chất cao như núi rồi kìa. Em đã hứa sẽ học cách tiết kiệm cơ mà."
"Kìa anh!" Sylvie nói. Bất cứ cuộc tranh luận nào liên quan đến vấn đề tiền bạc (kể cả là vấn đề của Izzie) trước mặt những người lạ cũng khiến bà thầm hoảng hốt. Một đám mây đen bất ngờ giăng qua trái tim bà. Đó là Tiffin, bà biết.
"Chính em là người chi trả." Izzie nghiêm nghị nói. "Và đây không phải là quà cho Ursula, đây là quà cho Teddy."
"Cháu ạ?" Teddy nói, giật mình khi được nhắc đến. Cậu đang nghĩ cái bánh ngon quá chừng, liệu cậu có được ăn thêm một miếng nữa không, và chắc chắn là cậu không muốn mình trở thành tâm điểm của sự chú ý.
"Phải, cháu đấy, cháu yêu." Izzie nói. Teddy rụt người lại trước cả Izzie và món quà mà cô đặt lên bàn trước mặt cậu. "Nào!" Izzie khuyến khích. "Mở nó ra đi. Nó không nổ đâu mà lo." (Nhưng biết đâu nó nổ thật.)
Teddy rón rén cởi lớp giấy gói đắt tiền. Khi món quà đã được mở, nó đúng là thứ mà hình dáng của nó khi còn trong bọc đã chỉ ra - một cuốn sách. Ursula, ngồi ở phía đối diện, cố gắng đọc cái tiêu đề lộn ngược. Những cuộc phiêu lưu của...
"Những cuộc phiêu lưu của Augustus." Teddy đọc to. "Tác giả Delphie Fox." ("Delphie?" Hugh hỏi.)
"Tại sao với cô cái gì cũng là một "cuộc phiêu lưu" vậy?" Sylvie cáu kỉnh nói với Izzie.
"Bởi vì cuộc đời là một chuyến phiêu lưu, đương nhiên rồi."
"Tôi thấy nó giống một cuộc đua thử sức bền hơn." Sylvie nói. "Hoặc một cuộc thi vượt chướng ngại vật."
"Ồ, em yêu." Hugh nói, đột nhiên tỏ ra ân cần. "Không đến nỗi như vậy chứ?"
"Dù sao đi nữa..." Izzie nói. "... Hãy quay trở lại với món quà của Teddy nào."
Bìa sách có màu xanh lá cây với chữ và tranh minh họa màu vàng kim - đó là hình ảnh một cậu bé trạc tuổi Teddy đội một cái mũ lưỡi trai học sinh. Cậu cầm một cây súng cao su và dẫn theo một con chó nhỏ - một con chó sục vùng cao nguyên phía Tây lem luốc. Cậu bé trông lôi thôi lếch thếch và có ánh mắt hoang dại. "Đó là Augustus." Izzie nói với Teddy. "Cháu nghĩ thế nào? Cô đã dựa vào cháu để sáng tạo ra cậu ta đấy."
"Cháu ư?" Teddy nói, kinh hãi. "Nhưng trông cháu có giống thế đâu. Thậm chí con chó cũng không đúng."
❄
Có một điều đáng kinh ngạc. "Có ai muốn đi nhờ về thành phố không?" Izzie bâng quơ hỏi.
"Đừng nói em lại có một cái xe khác đấy nhé!" Hugh rền rĩ.
"Em đỗ nó ở chân lối vào nhà..." Izzie ngọt ngào nói. "... Để không làm anh khó chịu." Họ đi dọc theo đường dẫn để tới xem xét chiếc xe. Pamela, vẫn phải chống nạng, chậm chạp nhảy lò cò theo sau.
"Kẻ nghèo và kẻ tàn tật, kẻ tập tễnh và kẻ mù." Cô nói với Millie.
Millie cười nói: "Một nhà khoa học như chị mà cũng nắm rõ Kinh thánh nhỉ!"
"Nắm rõ về kẻ thù của mình là điều tốt mà." Pamela nói.
Trời lạnh nhưng chẳng ai trong số họ nghĩ đến việc mặc áo khoác. "Vào thời điểm này trong năm mà thời tiết như thế này là còn ôn hòa chán." Sylvie nói. "Không giống như lúc con chào đời. Chúa ơi, mẹ chưa bao giờ thấy nhiều tuyết đến thế."
"Con biết mà." Ursula nói. Đợt tuyết rơi trong ngày cô sinh ra đã trở thành một huyền thoại trong gia đình. Cô đã nghe câu chuyện đó nhiều đến nỗi cô nghĩ là mình có thể nhớ được cảnh tượng khi đó.
"Đó chỉ là một chiếc Austin." Izzie nói. "Một chiếc xe đường trường - nhưng có bốn cửa - tuy nhiên còn xa mới đắt bằng một chiếc Bentley. Chúa ơi, nó chắc chắn chỉ là một phương tiện bình dân khi so với "thú vui xa xỉ" của anh, Hugh."
"Rõ là mua trả góp rồi." Hugh nói.
"Không hề, đã trả hết bằng tiền mặt. Em đang hợp tác với một nhà xuất bản, em có tiền, Hugh à. Anh không cần phải lo lắng cho em nữa."
Trong khi mọi người (trừ Hugh và Sylvie) đang trầm trồ ngưỡng mộ chiếc xe màu anh đào rực rỡ, Millie nói: "Cháu phải về đây ạ, tối nay cháu có một buổi biểu diễn khiêu vũ. Cháu cảm ơn cô rất nhiều vì bữa tiệc trà tuyệt vời, cô Todd."
"Đi nào, mình sẽ tiễn cậu về." Ursula nói.
Trên đường quay trở về nhà qua lối đi tắt mà cô đã đi mòn cả chân ở cuối vườn, Ursula đã có một cuộc chạm trán bất ngờ - đây mới là điều đáng kinh ngạc chứ không phải là chiếc Austin - khi cô gần như vấp phải Howie, người đang bò bằng cả hai tay hai chân, sục sạo giữa các bụi cây.
"Đang tìm quả bóng." Anh ta nói với vẻ áy náy.
"Đó là quả bóng của cậu nhóc em trai em. Anh nghĩ bọn anh đã làm mất nó trong..." Anh ta ngồi xổm dậy, nhìn quanh những bụi hoàng liên gai và bọ chó với vẻ vô vọng.
"Bụi cây rào này." Ursula tiếp lời. "Bọn em rất khao khát nó."
"Hả?" Anh ta nói, đứng bật dậy và đột nhiên trở nên giống như một ngọn tháp sừng sững trước mặt cô. Trông anh ta giống như kẻ hay chơi đấm bốc vậy. Quả thực, bên dưới mắt anh ta có một vết bầm. Fred Smith - cậu bé giao thịt ngày trước, giờ là nhân viên đường sắt - là một võ sĩ quyền anh. Maurice từng dẫn vài người bạn tới để cổ vũ Fred trong một cuộc thi đấu nghiệp dư ở khu Đông London. Dường như nó đã biến thành một cuộc hỗn chiến dữ dội. Howie có mùi dầu thơm - mùi của Hugh - và ở anh ta toát lên một cảm giác mới mẻ, như thể anh ta là một đồng xu vừa mới đúc."Anh có tìm thấy không?" Cô hỏi. "Quả bóng ấy?" Cô thấy giọng mình trở nên the thé. Cô đã nghĩ Gilbert mới là người đẹp trai trong hai người, nhưng khi đối mặt với dáng vẻ cân đối, khỏe khoắn của Howie, giống như một con thú lớn, cô cảm thấy mình thật ngốc nghếch.
"Em bao nhiêu tuổi?" Anh ta hỏi.
"Mười sáu." Cô nói. "Hôm nay là sinh nhật em. Anh đã ăn bánh ngọt." Rõ ràng cô không phải kẻ ngốc nghếch duy nhất.
"Hoo-ee." Anh ta nói, một từ có thể hiểu theo rất nhiều nghĩa (cô nhận thấy nó nghe rất giống tên anh ta), mặc dù lúc này nó có vẻ biểu thị cho sự kinh ngạc, như thể việc đạt đến tuổi mười sáu là một kỳ công. "Em đang run kìa." Anh ta nói.
"Ngoài này lạnh quá."
"Anh có thể sưởi ấm cho em." Anh ta nói và rồi - điều đáng kinh ngạc xảy ra - anh ta nắm lấy hai vai cô và kéo về phía mình - một hành động cần phải cúi xuống một chút - rồi áp đôi môi to lớn của anh ta vào đôi môi cô. "Hôn" có vẻ là một từ quá nhã nhặn để miêu tả cái hành động mà Howie đang làm. Anh ta đang cố đẩy cái lưỡi to như lưỡi bò của mình vào trong miệng cô. Cô sẽ ngạt thở mất. Trong đầu cô bất chợt hiện lên cái khuôn ép lưỡi của bà Glover.
Ursula phân vân không biết phải làm gì, mùi dầu thơm và tình trạng thiếu ôxy đang khiến cô chóng mặt, bỗng họ nghe thấy tiếng gọi của Maurice ở khá gần đó: "Howie! Bọn tao đi trước đây nhé!" Miệng Ursula được thả ra và, chẳng nói một lời với cô, Howie hét toáng lên "Tao đến đây", to đến nỗi khiến tai cô đau nhói. Rồi anh ta buông cô ra và bỏ đi, len lỏi qua các bụi cây, để mặc Ursula ở lại một mình, hổn hển hít thở.
Cô choáng váng quay trở về nhà. Tất cả mọi người vẫn đang ở trên đường dẫn. Mặc dù có cảm giác như hàng tiếng đồng hồ đã trôi qua, nhưng cô cho rằng thực ra mới chỉ có vài phút thôi, giống như trong những câu chuyện cổ tích hay nhất vậy. Trong phòng ăn, Hattie đang liếm láp ngon lành phần còn lại của chiếc bánh. Cuốn Những cuộc phiêu lưu của Augustus nằm trên bàn bị dính một vết kem. Tim Ursula vẫn còn đập thình thịch bởi cú sốc từ hành động táo bạo của Howie. Được hôn vào sinh nhật tuổi mười sáu, lại còn bất ngờ như thế, đây dường như là một thành tựu lớn lao. Ắt hẳn cô đang đi qua bên dưới cánh cổng vòm vinh quang dẫn đến quãng đời đàn bà. Giá mà người "dìu dắt" cô là Benjamin Cole, vậy thì sẽ tuyệt vời biết bao!
"Cậu nhóc" Teddy xuất hiện, chán nản nói: "Họ làm mất quả bóng của em rồi."
"Chị biết." Ursula nói.
Cậu mở trang bìa giả của cuốn sách, trên đó có lời đề tặng bằng chữ viết tay hoa mỹ của Izzie: Dành tặng cháu trai tôi, Teddy. Augustus thân yêu của tôi.
"Vớ vẩn." Teddy nói, cau mày. Ursula nhấc một ly sâm banh đã uống một nửa lên, vành ly vẫn còn vết son môi màu đỏ, rồi rót nửa số rượu trong đó vào một cái cốc đựng thạch và đưa cho Teddy.
"Chúc mừng!" Cô nói. Họ cùng cụng ly và uống cạn.
"Chúc mừng sinh nhật!" Teddy nói.