Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
Tháng 9 Năm 1939

❊ ❊ ❊

"Maurice nói cuộc chiến sẽ kết thúc trong vài tháng." Pamela đặt cái đĩa của mình lên vòm bụng gọn gàng nơi chứa đựng đứa con tiếp theo của cô. Cô đang mong một bé gái.

"Chị định cứ đẻ mãi cho đến khi nào ra được một đứa con gái đấy à?" Ursula nói.

"Cho đến ngày phán quyết cuối cùng." Pamela vui vẻ đồng ý. "Bọn chị đã được mời đến nhà anh chị ấy, và chị ngạc nhiên quá đỗi! Bữa trưa Chủ nhật ở Surrey, đầy đủ lệ bộ. Bọn trẻ nhà anh chị ấy khá kỳ lạ, Philip và Hazel..."

"Em nghĩ em mới gặp chúng có hai lần."

"Có lẽ em đã gặp chúng nhiều lần hơn thế, chỉ là em không để ý thôi. Maurice nói anh ấy mời bọn chị đến để "mấy anh em họ bọn chúng có thể thân thiết nhau hơn", nhưng mấy thằng con nhà chị không thích chúng chút nào. Philip và Hazel không biết cách chơi. Còn mẹ chúng là người chịu đọa đày với món thịt bò nướng và bánh táo. Edwina cũng là người chịu đọa đày với Maurice. Việc chịu đọa đày như kẻ tử vì đạo sẽ phù hợp với chị ấy, đương nhiên rồi, chị ấy giống một người Cơ Đốc giáo quá khích mặc dù là người của Giáo hội Anh."

"Nếu em là chị ấy, em sẽ chẳng muốn kết hôn với Maurice đâu, em không biết làm thế nào mà chị ấy chịu đựng được chuyện đó."

"Chị nghĩ là chị ấy biết ơn Maurice. Anh ấy đã cho chị ấy ngôi nhà ở Surrey. Một sân tennis, bạn bè ở Nội các, nhiều thịt bò nướng. Họ rất hay mở tiệc chiêu đãi - toàn là những nhân vật tai to mặt lớn. Có vài người phụ nữ sẽ sẵn sàng chịu đựng tất cả vì điều đó. Thậm chí là chịu đựng Maurice."

"Em cho rằng anh ấy là một thử thách lớn đối với lòng khoan dung Cơ Đốc giáo của chị ấy."

"Nhìn chung, họ là một thử thách lớn đối với đức tin của Harold. Harold đã cãi nhau với Maurice về vấn đề phúc lợi xã hội, và tranh luận với Edwina về thuyết thiên định."

"Chị ấy tin vào điều đó ư? Em tưởng chị ấy là tín đồ Anh giáo?"

"Chị biết. Nhưng chị ấy không có tư duy logic. Chị ấy cực kì ngốc nghếch, có lẽ đó là lý do Maurice lấy chị ấy. Theo em thì tại sao Maurice lại nói cuộc chiến này sẽ chỉ kéo dài vài tháng thôi? Hay đó chỉ là lời khoác lác của anh ấy? Chúng ta tin vào mọi điều anh ấy nói chứ? Chúng ta tin vào bất cứ điều gì anh ấy nói chứ?"

"Chà, nói chung là không." Ursula nói. "Nhưng anh ấy là một nhân vật tai to mặt lớn của Bộ Nội vụ, vì vậy có lẽ anh ấy phải biết nhiều chuyện. Giờ anh ấy còn kiêm cả Bộ Nội an, bộ mới được thành lập kể từ tuần này."

"Em cũng thuộc bộ đó chứ?" Pamela hỏi.

"Vâng, em cũng thuộc bộ đó. Ban Công tác Phòng không ARP giờ đã lên bộ rồi, bọn em đều vẫn đang làm quen với ý nghĩ mình là "người trưởng thành"."

Khi Ursula tốt nghiệp trung học ở tuổi mười tám, cô đã không tới Paris, cũng không nộp đơn vào trường Oxford hay Cambridge theo sự khuyến khích của một vài giáo viên để lấy bằng về một ngôn ngữ nào đó, dù ngôn ngữ đó còn tồn tại hay đã mai một. Thực ra, cô đã không hề đi xa hơn High Wycombe nơi có một trường đào tạo thư ký nhỏ. Cô háo hức được dấn bước vào đời và sống một cuộc sống độc lập chứ không muốn bị giam mình trong một học viện khác. "Cỗ xe có cánh của thời gian đang gấp gáp tiến đến gần*." Cô nói với cha mẹ.

Một câu thơ trích trong bài thơ To his coy mistress của Andrew Marvell.

"Chà, tất cả chúng ta đều phải dấn bước vào đời..." Sylvie nói. "... Bằng cách này hay cách khác. Và cuối cùng chúng ta đều tới một nơi giống nhau. Làm thế nào để tới được đó không quan trọng."

Đối với Ursula thì điều đó rất quan trọng, nhưng tranh cãi với Sylvie vào những ngày bà đang chìm trong sự u ám thế này cũng chẳng ích gì.

"Con có thể kiếm được một công việc thú vị." Ursula nói, gạt đi những lời phản đối của cha mẹ. "Chẳng hạn như làm việc trong một tòa soạn báo hay có lẽ là một nhà xuất bản." Cô hình dung ra một bầu không khí tự do thoải mái, cánh đàn ông thì mặc áo jacket vải tuýt và đeo cà vạt, còn phụ nữ thì hút thuốc với vẻ sành điệu khi ngồi bên chiếc máy đánh chữ hiệu Royals.

"Dù sao đi nữa, như thế cũng tốt cho cháu." Izzie nói với Ursula khi họ đang dùng bữa trà chiều khá hảo hạng ở khách sạn Dorchester. Lần này bà mời cả Ursula và Pamela ("Hẳn là cô ấy muốn gì đó." Pamela nói).

"Ai muốn làm một nữ học giả lọm khọm tẻ nhạt cơ chứ?" Izzie nói.

"Cháu ạ." Pamela nói.

Thì ra, Izzie quả thực có một động cơ ngầm. Những cuốn sách về Augustus quá thành công nên nhà xuất bản đã đề nghị bà sáng tác ra "thứ gì đó tương tự" cho các cô gái. "Nhưng không phải là những cuốn sách viết về một cô gái nghịch ngợm" Bà nói. "Như thế sẽ không hiệu quả. Họ muốn một mẫu con gái năng động, kiểu như đội trưởng đội hockey ấy. Hay bông đùa và đôi khi cũng rơi vào những tình huống oái ăm, nhưng luôn tuân thủ nội quy và chẳng bao giờ gây ra những tội lỗi nghiêm trọng." Bà quay sang Pamela và ngọt ngào nói. "Vì vậy cô đã nghĩ về cháu, cháu yêu."

Trường dạy nghề được điều hành bởi một người đàn ông tên là Carver, một môn đệ lớn của hệ thống chữ tốc ký Pitman và cả chữ Esperanto. Ông ta luôn bắt các "cô gái" của mình đeo băng bịt mắt khi họ luyện kỹ năng đánh máy không cần nhìn bàn phím. Ursula nghi ngờ ông ta còn có âm mưu gì đó ngoài việc giám sát kỹ năng của họ nên đã cầm đầu một cuộc nổi dậy chống lại ông Carver.

"Cậu đúng là một kẻ nổi loạn." Monica - một người trong số "các cô gái" của ông Carver - đã nói với vẻ ngưỡng mộ.

"Chà, không hẳn thế đâu." Ursula nói. "Mình chỉ tỉnh táo thôi, cậu biết đấy."

Đúng vậy. Cô đã trở thành một người khôn ngoan, tỉnh táo.

Ở trường dạy nghề của ông Carver, Ursula đã chứng tỏ cô có kỹ năng đánh máy và viết tốc ký đáng kinh ngạc, mặc dù những người đã phỏng vấn cô khi cô xin việc ở Bộ Nội vụ - những người mà cô sẽ không bao giờ gặp lại nữa - tin chắc rằng sự thông thạo của cô trong lĩnh vực văn hóa cổ điển sẽ giúp ích cho cô trong tương lai khi cô mở và đóng các ngăn kéo của tủ hồ sơ và thực hiện các cuộc tìm kiếm bất tận giữa cả một biển bìa kẹp tài liệu màu da bò. Đó không hẳn là "công việc thú vị" mà cô từng mường tượng, nhưng nó giữ được sự hứng thú của cô. Và hơn mười năm qua, cô cứ tuần tự thăng tiến mặc dù vẫn bị kiềm chế như những người phụ nữ khác. ("Một ngày nào đó, sẽ có một người phụ nữ lên làm Thủ tướng." Pamela nói. "Thậm chí trong thời của chúng ta.") Bây giờ Ursula đã có các nhân viên cấp dưới tìm kiếm hồ sơ tài liệu cho cô. Cô cho rằng đó là sự tiến triển. Từ năm 1936, cô bắt đầu làm việc ở Ban Công tác Phòng không.

"Vậy em không nghe được tin đồn gì sao?" Pamela hỏi.

"Em chỉ là một người đàn bà hèn mọn, em chẳng nghe được gì ngoài những tin đồn."

"Maurice không thể nói về những việc anh ấy làm." Pamela càu nhàu. "Không thể nói về những gì diễn ra bên trong "những bức tường thiêng liêng". Anh ấy đã nói thế đấy - những bức tường thiêng liêng. Hẳn là anh ấy đã ký Cam kết Bảo mật bằng máu và đem linh hồn mình ra làm tin."

"Ồ, tất cả bọn em đều phải làm thế mà." Ursula nói, nhấm nháp miếng bánh. "Đó là điều bắt buộc, chị không biết sao? Riêng em, em ngờ rằng Maurice chỉ đi loanh quanh đếm này đếm nọ mà thôi."

"Và anh ấy rất hài lòng. Anh ấy sẽ yêu cuộc chiến này bởi được nắm trong tay rất nhiều quyền lực mà lại chẳng nguy hiểm đến tính mạng."

"Có rất nhiều thứ để đếm." Họ đều bật cười. Ursula chợt nhận ra rằng mặc dù đang ở bên bờ vực của một cuộc chiến đáng sợ nhưng họ vẫn có tâm trạng đùa giỡn vui vẻ. Họ đang ở trong khu vườn của nhà Pamela tại Finchley, tận hưởng buổi chiều thứ Bảy với trà bánh thơm ngon bày trên một cái bàn tre thanh mảnh. Họ đang ăn loại bánh ngọt rắc hạnh nhân và vụn sô cô la được làm theo một công thức cũ của bà Glover, bà ấy đã viết công thức trên một tờ giấy đầy dầu vân tay nhờn mỡ. Có vài chỗ trên tờ giấy còn trong suốt như một ô kính cửa sổ dơ dáy.

"Hãy tận hưởng nốt đi." Pamela nói. "Chị đoán sau này sẽ chẳng có bánh mà ăn đâu." Cô ném một miếng cho Heidi, con chó lai không xinh xắn lắm được cứu về từ Battersea. "Em có biết rằng người ta đang vứt bỏ thú cưng của mình không? Phải đến hàng nghìn con đấy."

"Thật khủng khiếp!"

"Như thế chúng không phải là một thành viên của gia đình họ vậy." Pamela nói, xoa đầu Heidi. "Nó còn dễ thương hơn mấy thằng nhóc nhà chị. Lại ngoan ngoãn hơn nữa."

"Công việc sơ tán người dân của chị thế nào?"

"Lộn xộn." Mặc dù đang mang thai nhưng Pamela đã dành hầu như cả buổi sáng để tổ chức các cuộc sơ tán ở nhà ga Ealing Broadway trong khi Olive, mẹ chồng cô, trông nom các con trai của cô.

"Chị còn có ích trong công tác chuẩn bị trước chiến tranh hơn cả một người như Maurice đấy." Ursula nói. "Nếu em có quyền quyết định, em sẽ đưa chị lên làm Thủ tướng. Chị sẽ làm tốt hơn cả Chamberlain* ấy chứ."

Arthur Neville Chamberlain (1869 - 1940): Thủ tướng Anh từ tháng Năm năm 1937 đến tháng Năm năm 1940.

"Chà, đúng vậy." Pamela đặt tách trà xuống và cầm món đồ cô đang đan dở lên - một thứ gì đó màu hồng và có hoa văn kiểu đăng ten. "Nếu đứa bé sắp chào đời là con trai, chị sẽ giả vờ như nó là một đứa con gái."

"Thế chị không định đi sơ tán sao?" Ursula hỏi. "Chị không định để bọn trẻ ở London đấy chứ? Chị có thể về Góc Cáo, em không nghĩ quân Đức sẽ ném bom một thung lũng êm đềm như vậy."

"Về ở với mẹ ư? Chúa ơi, không. Chị có một người bạn từ hồi đại học tên là Jeanette, con gái của một mục sư, nhưng mà thông tin này cũng không cần thiết lắm nhỉ. Bà của cô ấy có một ngôi nhà tranh ở làng Hutton-le-Hole, Yorkshire, nó chỉ là một chấm nhỏ xíu trên bản đồ, đại loại vậy. Cô ấy sẽ mang hai cậu con trai lên đó và rủ chị mang ba thằng nhóc nhà chị đi cùng." Pamela đã sinh liền tù tì ba cậu nhóc là Nigel, Andrew và Christopher. Cô rất thích thiên chức làm mẹ. "Heidi cũng sẽ thích nơi đó lắm. Nghe nói nó cực kì hoang sơ, không có hệ thống điện hay hệ thống ống nước. Quả là một điều tuyệt vời đối với bọn trẻ, chúng có thể chạy nhảy khắp nơi như người nguyên thủy. Ở Finchley này muốn làm người nguyên thủy cũng khó."

"Em cho rằng vẫn có vài người làm được." Ursula nói.

"Người đàn ông đó thế nào rồi?" Pamela hỏi. "Người đàn ông ở Bộ Hải quân ấy."

"Chị có thể gọi thẳng tên của anh ấy." Ursula nói, phủi vụn bánh trên váy. "Những bông hoa mõm chó này đâu có tai chứ."

"Vào thời buổi này ta chẳng chắc chắn được điều gì đâu. Anh ta có nói gì không?"

Ursula đã dan díu với Crighton - "người đàn ông ở Bộ Hải quân" - được một năm nay (cô tính thời gian hẹn hò với anh từ hồi ở Munich). Họ gặp nhau ở một cuộc họp liên bộ. Anh hơn Ursula mười lăm tuổi, khá bảnh bao và phảng phất vẻ quyến rũ của một con sói, điều này hầu như không hề bị lu mờ bởi cái thực tế rằng anh đã kết hôn với một người vợ tần tảo (Moira) và có ba đứa con gái, tất cả bọn chúng đều đang học ở một trường tư. "Bất luận thế nào anh cũng không thể bỏ họ được." Anh đã nói với cô sau lần đầu tiên họ làm tình trong "chỗ trú ẩn khẩn cấp" khá đơn sơ của anh.

"Nhưng em đâu có muốn anh bỏ họ." Ursula nói, mặc dù cô nghĩ nếu anh tuyên bố ý định của mình trước thì có lẽ sẽ tốt hơn.

"Chỗ trú ẩn" này (cô nghi ngờ rằng cô không phải là người phụ nữ đầu tiên được Crighton mời vào đây) là một căn hộ mà Bộ Hải quân cấp cho Crighton, để anh có chỗ ở lại qua đêm trong thành phố vào những đêm anh không muốn "nhọc nhằn cuốc bộ" suốt chặng đường dài để về nhà với Moira và ba đứa con gái ở Wargrave. "Chỗ trú ẩn" này không chỉ dành riêng cho một mình anh. Thành ra mỗi khi có người khác trú ngụ ở đó, anh lại "lặn lội" tới căn hộ của Ursula ở đường Argyll, cùng cô trải qua những đêm dài trên chiếc giường đơn nhà cô (anh đã quen với những không gian tù túng giống như các thủy thủ khác), hoặc trên chiếc trường kỷ của cô, đeo đuổi "những thú vui xác thịt", theo lời anh nói, trước khi anh "lê bước" trở về Berkshire. Bất cứ chặng đường nào trên đất liền, cho dù chỉ là vài bến tàu điện ngầm, đều có vẻ là một cuộc viễn chinh đối với Crighton. Ursula cho rằng anh là một sĩ quan hải quân từ trong xương tủy. Anh sẽ vui vẻ biết bao nếu được lái một chiếc thuyền tới những quận hạt bao quanh London thay vì cuốc bộ trên mặt đất. Họ từng có lần đi thuyền tới đảo Khỉ và dã ngoại bên bờ sông. "Giống như một cặp tình nhân bình thường." Anh nói với vẻ áy náy.

"Nếu đó không phải là tình yêu thì là cái gì?" Pamela hỏi.

"Em thích anh ấy."

"Chị cũng thích người giao thực phẩm cho chị này." Pamela nói. "Nhưng chị đâu có ngủ cùng anh ta."

"Chà, em có thể quả quyết với chị rằng anh ấy có ý nghĩa với em hơn nhiều so với một người giao hàng." Họ gần như đang tranh cãi. "Và anh ấy không phải là một chàng thanh niên non nớt." Cô tiếp tục bào chữa. "Anh ấy là một người đàn ông đích thực, chín muồi, hoàn thiện. Chị hiểu không?"

"Một người đàn ông hoàn thiện đã có gia đình." Pamela nói với giọng khá gay gắt. Cô nhíu mày hỏi: "Nhưng trái tim em có đập nhanh hơn khi nhìn thấy anh ta không?"

"Có lẽ cũng nhanh hơn một chút." Ursula đành phải thừa nhận để dập tắt cuộc tranh cãi. Cô ngờ rằng mình sẽ chẳng bao giờ giải thích được cho Pamela hiểu về hành vi ngoại tình. "Ai mà ngờ được trong số tất cả các thành viên trong gia đình mình, chị lại là người lãng mạn cơ chứ!"

"Ồ, không, chị nghĩ người lãng mạn phải là Teddy." Pamela nói. "Chị chỉ muốn tin rằng có những yếu tố cơ bản gắn kết xã hội của chúng ta - đặc biệt là trong thời điểm này - và hôn nhân là một phần trong số đó."

"Nghe chẳng lãng mạn gì cả."

"Chị thực sự ngưỡng mộ em." Pamela nói. "Vì em được là chính mình. Không tuân theo số đông. Có điều chị không muốn em bị tổn thương."

"Tin em đi, em cũng không muốn mình bị tổn thương đâu. Làm hòa nhé?"

"Hòa thì hòa." Pamela dễ dàng đồng ý. Cô cười nói: "Cuộc sống của chị sẽ tẻ nhạt biết bao nếu không được nghe những chuyện thầm kín của em. Chị thấy phấn khích lây với chuyện yêu đương của em - hoặc em muốn gọi nó là gì tùy ý."

Chuyến dã ngoại của Ursula và Crighton tới đảo Khỉ chẳng có gì thầm kín, họ ngồi trên cái khăn kẻ ô một cách đoan chính, ăn thịt gà nguội và uống rượu vang đỏ ấm áp. "Hippocrene đỏ ửng." Ursula nói và Crighton bật cười. "Nghe văn vẻ quá! Anh không có chất thơ nào trong người. Em nên biết điều đó."

"Em biết mà."

Điểm đặc biệt của Crighton là dường như vẫn còn rất nhiều điều ở anh chưa từng được tiết lộ. Cô từng nghe thấy ai đó trong văn phòng gọi anh là "Nhân sư". Anh thực sự mang một vẻ trầm lặng khiến người ta nghĩ rằng trong anh có những ngóc ngách chưa từng được khám phá và những bí mật được giấu kín - một sự tổn thương từ thuở ấu thơ hay một nỗi ám ảnh lớn nào đó. Anh thật bí ẩn, cô nghĩ trong khi đang bóc vỏ một quả trứng luộc kĩ và chấm nó vào chỗ muối đựng trong một mảnh giấy nhỏ. Ai đã chuẩn bị bữa ăn dã ngoại này - chắc không phải là Crighton đâu nhỉ? Không phải là Moira đấy chứ, Chúa ơi!

Anh bắt đầu thấy áy náy về mối quan hệ lén lút của họ. Anh nói cô đã mang lại chút sôi nổi cho cuộc sống đã trở nên khá tẻ nhạt của anh. Anh từng tham gia trận Jutland* với Jellicoe, anh đã từng "nhìn thấy nhiều thứ", vậy mà bây giờ anh "chỉ hơn một viên chức một chút". Anh nói anh cảm thấy bồn chồn không yên.

Trận Jutland là trận hải chiến lớn nhất trong Chiến tranh Thế giới thứ Nhất diễn ra giữa Đức và Anh từ ngày 31 tháng 5 đến ngày 1 tháng 6 năm 1916 tại biển Bắc, ngoài khơi Jutland, thuộc eo biển Skagerrak giữa Đan Mạch và Na Uy.

"Anh sắp sửa bày tỏ tình yêu với em." Ursula nói. "Hoặc sắp nói với em rằng chuyện của chúng ta đã kết thúc." Bữa ăn của họ có cả hoa quả - những quả đào được gói trong giấy lụa.

"Đó là một cán cân thăng bằng." Anh nói, mỉm cười rầu rĩ. "Anh đang chao đảo." Ursula cười. Từ đó không hợp với anh.

Anh bắt đầu kể về Moira, một chuyện liên quan đến cuộc sống của cô ấy ở trong làng và mong muốn của cô ấy được làm việc trong các ủy ban. Ursula bắt đầu mơ mơ màng màng, cô cảm thấy hứng thú hơn với việc "khám phá" món bánh tạc Bakewell rõ ràng đã được lấy từ một căn bếp ở đâu đó sâu bên trong Bộ Hải quân. ("Bọn anh được chăm sóc rất chu đáo." Anh nói. Giống như Maurice vậy, cô nghĩ. Đó là đặc quyền của những người có quyền lực, nó không dành cho những kẻ phải bơi bải giữa một biển bìa kẹp hồ sơ màu da bò.)

Nếu những đồng nghiệp nữ lớn tuổi của Ursula đánh hơi được việc ngoại tình này, họ sẽ phải thi nhau hít muối ngửi*, đặc biệt là nếu họ biết được người đàn ông trong Bộ Hải quân mà cô đang dan díu cùng là ai (Crighton có cấp bậc khá cao). Ursula vốn giỏi - rất giỏi - giữ bí mật.

Loại muối để chữa ngất, gồm amoni cacbonat và chất thơm.

"Sự kín tiếng của cô đã vang đến tai tôi trước cả khi tôi có vinh hạnh được gặp cô, thưa cô Todd." Crighton nói khi được giới thiệu với cô.

"Chúa ơi!" Ursula nói. "Điều đó khiến tôi có vẻ thật tẻ nhạt."

"Gợi sự tò mò thì đúng hơn. Tôi ngờ rằng cô sẽ trở thành một điệp viên giỏi."

"Maurice thế nào? Khi anh ấy là chính mình?" Ursula hỏi.

"Maurice rất ổn khi là "chính mình", anh ấy vẫn là anh ấy thôi, chẳng bao giờ thay đổi."

"Anh ấy chẳng bao giờ mời em đến ăn bữa trưa Chủ nhật ở Surrey."

"Hãy cho là mình may mắn đi."

"Thực ra em chẳng mấy khi gặp anh ấy. Chị sẽ không nghĩ là bọn em làm việc trong cùng một bộ đâu. Anh ấy thong dong bước đi trên những hành lang quyền lực ở trên cao..."

"Những bức tường thiêng liêng."

"Những bức tường thiêng liêng. Còn em thì chạy đôn chạy đáo trong một boong ke*."

Trong quân sự, boong ke là công sự để ẩn nấp và chiến đấu.

"Thật sao? Trong một boong ke?"

"Chà, nó ở trên mặt đất. Ở South Ken, chị biết đấy - trước mặt Viện Bảo tàng Địa chất. Maurice chẳng bao giờ tới đó, anh ấy thích văn phòng của mình ở Whitehall hơn là Phòng Chiến tranh của bọn em."

Lúc Ursula nộp đơn xin việc ở Bộ Nội vụ, cô đã khấp khởi đoán rằng Maurice sẽ nói tốt cho cô, nhưng thay vào đó, anh ta lại huyên thuyên về thói gia đình trị và nói anh ta phải tránh làm cho người ta nghi ngờ rằng mình thiên vị. "Như vợ của Caesar* ấy." Anh ta nói.

Vợ của Ceasar là Pompeia. Khi bà bị tai tiếng ngoại tình, Ceasar đã bỏ bà. Khi được hỏi tại sao lại làm vậy, ông đáp: "Vợ của ta không được phép để cho mình bị người khác nghi ngờ."

"Chị cho rằng Maurice là Caesar thì đúng hơn là vợ của Caesar nhỉ?" Pamela nói.

"Ồ, đừng có nhét ý nghĩ đó vào đầu em." Ursula cười. "Maurice mà là phụ nữ ư, thử tưởng tượng xem!"

"A, nhưng phụ nữ La Mã thì được đấy. Càng hợp với anh ấy hơn. Mẹ của Coriolanus* tên là gì nhỉ?"

Một vị tướng La Mã, được cho là sống vào khoảng thế kỷ V trước Công nguyên. Câu chuyện về ông được một số sử gia La Mã thuật lại, trở thành cảm hứng để William Shakespeare viết nên vở bi kịch Coriolanus.

"Volumnia."

"Ồ, chị nhớ ra chị phải nói gì với em rồi - Maurice đã mời một người bạn tới ăn trưa." Pamela nói. "Người bạn học cùng anh ấy ở trường Oxford, cái anh chàng người Mỹ đô con ấy. Em còn nhớ không?"

"Em nhớ chứ!" Ursula vắt óc để nghĩ ra tên của người đó. "Ôi, chết tiệt, anh ta tên là gì ấy nhỉ... Một cái tên đặc Mỹ. Anh ta đã cố hôn em vào ngày sinh nhật thứ mười sáu của em."

"Đúng là đồ con lợn!" Pamela cười. "Thế mà em chẳng kể gì cả."

"Đó không phải là nụ hôn đầu mà chị mong muốn. Giống như một cú chuồi bóng trong môn bóng bầu dục hơn. Anh ta hơi thô lỗ." Ursula cười. "Em nghĩ em đã làm tổn thương lòng tự trọng của anh ta - hoặc có lẽ còn làm tổn thương nhiều thứ khác nữa."

"Howie." Pamela nói. "Có điều bây giờ anh ta là Howard - tên đầy đủ là Howard S. Landsdowne III."

"Howie." Ursula trầm ngâm. "Em đã quên béng. Giờ anh ta làm gì?"

"Việc gì đó liên quan đến ngoại giao. Anh ta thậm chí còn kín tiếng hơn cả Maurice nữa. Ở đại sứ quán, Kennedy là một vị thần đối với anh ta. Chị nghĩ Howie khá ngưỡng mộ lão Adolf."

"Có lẽ cả Maurice cũng vậy, nếu anh ấy không phải là người nước ngoài đối với lão ta. Em từng nhìn thấy anh ấy một lần ở một cuộc họp Áo Đen*."

Chỉ đảng viên đảng phát xít của Ý, đồng phục của họ là áo đen trong giai đoạn Chiến tranh Thế giới thứ Nhất và thứ Hai.

"Maurice ư? Không đời nào! Có lẽ lúc đó anh ấy chỉ đang do thám thôi, chị cho rằng anh ấy là một điệp viên nhử mồi. Mà lúc ấy em làm gì ở đó vậy?"

"Ồ, chị biết đấy, do thám, giống như Maurice. Không, thực ra chỉ là tình cờ thôi."

"Chỉ với một ấm trà mà đã thu được quá nhiều lời tiết lộ gây sửng sốt. Còn điều gì nữa không nhỉ? Chị có nên pha thêm một ấm nữa không?"

Ursula cười. "Không, em nghĩ là đủ rồi."

Pamela thở dài. "Thật quái quỷ, đúng không?"

"Gì cơ, chị đang nói về Harold ư?"

"Người đàn ông tội nghiệp, chị cho rằng anh ấy sẽ phải ở lại đây. Họ không thể kêu gọi các bác sĩ ở bệnh viện nhập ngũ, đúng không? Họ sẽ can các bác sĩ trong trường hợp chúng ta bị ném bom và phun khí độc. Chúng ta sẽ bị ném bom và phun khí độc, em biết điều đó, đúng không?"

"Vâng, đương nhiên rồi." Ursula nói với vẻ điềm nhiên như thể họ đang nói chuyện về thời tiết.

"Quả là một ý nghĩ khủng khiếp." Pamela lại thở dài, bỏ kim đan xuống và vươn vai. "Hôm nay trời đẹp quá. Khó mà tin được rằng có lẽ đây sẽ là ngày bình thường cuối cùng của chúng ta trong một thời gian dài nữa."

Ursula đã định bắt đầu chuyến đi nghỉ thường niên vào thứ Hai. Cô đã lên kế hoạch cho một tuần nghỉ ngơi thư giãn - ở Eastbourne và Hastings hoặc có lẽ xa hơn nữa như Bath hoặc Winchester - nhưng vì chiến tranh sắp nổ ra nên cô chẳng thể nghĩ đến việc đi đâu được nữa. Cô đột nhiên cảm thấy bải hoải khi nghĩ về những gì đang đợi cô ở phía trước. Sáng nay cô đã dành cả buổi ở đại lộ Kensington để mua đồ tích trữ - pin cho đèn pin, một túi sưởi mới, nến, diêm, hàng xấp giấy đen*, đậu hầm đóng hộp, khoai tây, cà phê đựng trong hộp thiếc hút chân không. Cô cũng đã mua quần áo, một cái áo choàng dài tới gối bằng len loại tốt với giá tám bảng, một cái áo jacket bằng nhung màu xanh lá cây với giá sáu bảng, bít tất dài và một đôi giày đi núi bằng da màu nâu vàng nhạt xinh đẹp trông có vẻ bền chắc. Cô cảm thấy hài lòng với bản thân vì đã cưỡng lại được sức hấp dẫn của một chiếc váy dự tiệc trà bằng lụa kếp màu vàng có hoa văn hình những chú chim nhạn nhỏ xíu màu đen. "Chiếc áo khoác mùa đông của em mới mua được hai năm." Cô nói với Pamela. "Chắc là nó vẫn còn lành lặn khi chiến tranh kết thúc nhỉ?"

Trong Chiến tranh Thế giới thứ Hai, để tránh trở thành mục tiêu trong các cuộc không kích của kẻ thù, mọi người phải che kín hoặc bịt kín cửa sổ và cửa ra vào của họ bằng rèm màu đen hoặc giấy đen để ánh sáng trong nhà không lọt ra ngoài.

"Chúa ơi, chị hy vọng như vậy."

"Chuyện này thật khủng khiếp."

"Chị biết." Pamela nói, cắt thêm bánh. "Thật là tồi tệ. Chị rất phẫn nộ. Tham chiến đúng là điều điên rồ. Sao em không ăn thêm bánh đi? Em nên tranh thủ lúc bọn trẻ vẫn đang ở nhà mẹ chồng chị. Chúng sẽ lao vào nhà và ào tới chỗ này như châu chấu vậy. Chẳng biết bọn chị sẽ phải xoay xở thế nào với chế độ phân phối nữa."

"Chị sẽ về nông thôn ở còn gì - chị có thể trồng trọt. Nuôi gà. Nuôi lợn. Chị sẽ ổn cả thôi." Ursula cảm thấy buồn nao lòng trước ý nghĩ Pamela sắp rời đi.

"Em nên đi cùng chị."

"Em e rằng em phải ở lại."

"Ôi Chúa ơi, Harold đây rồi." Pamela nói khi Harold xuất hiện, anh mang theo một bó hoa thược dược lớn gói trong lớp giấy báo ẩm. Cô hơi nhổm dậy để chào anh và anh hôn lên má cô, nói: "Không phải đứng dậy đâu." Anh cũng hôn má Ursula và trao bó hoa thược dược cho Pamela.

"Có một cô gái bán chúng ở góc phố, khu Whitechapel." Anh nói. "Rất giống trong vở kịch Pygmalion*. Cô ấy nói hoa này do ông cô ấy trồng."

Tên vở kịch của George Bernard Shaw, được đặt tên theo một nhân vật trong thần thoại Hy Lạp. Vở kịch kể về một người đàn ông biến một cô gái bán hoa vốn cục mịch thành một cô gái có cách cư xử như một tiểu thư đài các.

Crighton từng một lần tặng hoa hồng cho Ursula nhưng chúng nhanh chóng héo rũ. Cô khá ghen tỵ với Pamela vì những bông hoa tươi rói của chị gái.

"Vậy là..." Harold nói khi anh tự rót cho mình một tách trà chỉ còn âm ấm. "... Bọn anh đã di tản những bệnh nhân còn đủ sức để di tản. Chính phủ nhất định sẽ tuyên bố tình trạng chiến tranh vào ngày mai. Buổi sáng. Có lẽ thời điểm ấy đã được tính toán để cả nước có thể cùng quỳ gối cầu nguyện trong nhà thờ mong cầu được cứu vớt. "

"Ồ, vâng, cứ như chiến tranh liên quan đến Chúa ấy nhỉ?" Pamela mỉa mai nói. "Đặc biệt là với người Anh. Chị có vài người bạn ở Đức..." Cô nói với Ursula. "... Họ là những người tốt."

"Em biết."

"Bây giờ họ đã thành kẻ thù của chúng ta rồi sao?"

"Đừng buồn, Pammy." Harold nói. "Sao yên tĩnh thế nhỉ? Em đã làm gì bọn trẻ vậy?"

"Bán đi rồi." Pamela nói, hếch mặt lên. "Bán hai tặng một."

"Em nên ở lại qua đêm, Ursula." Harold thân thiện nói. "Ngày mai em không nên ở một mình. Nó sẽ là một ngày tồi tệ. Lệnh của bác sĩ đấy."

"Cảm ơn anh." Ursula nói. "Nhưng em có kế hoạch rồi."

"Tốt đấy." Pamela nói, lại nhấc kim đan lên. "Chúng ta không nên xử sự như thể thế giới sắp diệt vong."

"Ngay cả khi sự thực đúng là thế sao?" Ursula nói. Cô ước gì mình đã mua chiếc váy lụa kếp màu vàng.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.