Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng 9 Năm 1923

❊ ❊ ❊

“Vậy là bây giờ cháu hoàn toàn không còn đến chỗ bác sĩ Kellet nữa sao?" Izzie hỏi, mở nắp hộp thuốc lá tráng men, để lộ những điếu thuốc lá Black Russian được xếp thành hàng ngay ngắn. "Làm điếu chứ?" Cô hỏi, chìa hộp thuốc ra. Izzie nói chuyện với người nào cũng theo cái kiểu như thể họ trạc tuổi mình. Cách nói đó vừa có vẻ quyến rũ, vừa có vẻ lười biếng.

"Cháu mười ba tuổi mà." Ursula nói. Theo cô bé thấy, câu nói này đã trả lời cho cả hai câu hỏi.

"Thời nay, mười ba là lớn lắm rồi. Cuộc đời có thể rất ngắn ngủi, cháu biết đấy." Izzie nói thêm, lấy ra một cái đót thuốc lá dài bằng ngà đen. Cô liếc nhìn quanh nhà hàng để tìm một bồi bàn tới châm lửa giúp. "Cô nhớ mấy chuyến viếng thăm ngắn ngủi của cháu tới London ra phết đấy. Dẫn cháu tới phố Harley rồi tới Savoy để uống trà. Một điều thú vị đối với cả hai chúng ta."

"Cháu không còn đến chỗ bác sĩ Kellet hơn một năm rồi." Ursula nói. "Cháu được coi là đã khỏi bệnh."

"Tốt quá. Cô thì ngược lại, bị la famille* coi là vô phương cứu chữa. Đương nhiên, cháu là một jeune fille bien élevée* và sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác của con oan dương* phải gánh tội lỗi của tất cả mọi người là như thế nào đâu."

Tiếng Pháp, nghĩa là gia đình. Trong nguyên bản, Izzie thường chen những từ tiếng Pháp vào câu nói của mình khi trò chuyện.

Tiếng Pháp, nghĩa là một cô gái trẻ có giáo dục.

Con dê gánh tội, hay còn gọi là con dê tế thần hoặc Oan dương, là thuật ngữ chỉ một con dê trong lễ tế của người Do Thái cổ, được kể lại trong sách Lê Vi. Theo đó, con dê này bị đuổi vào sa mạc để dâng hiến cho Azazel với ngụ ý là sẽ gánh hết mọi tội lỗi và chịu tội thay cho người Do Thái nói riêng và con người nói chung.

"Ồ, cháu không biết. Cháu nghĩ cháu chỉ đoán được thôi."

Đó là bữa trưa thứ Bảy và họ đang ở tiệm Simpson's. "Các quý cô đang thư giãn." Izzie nói bên những miếng thịt bò lớn còn đỏ máu được lọc xương ngay trước mắt họ. Mẹ của Millie, bà Shawcross, là một người ăn chay và Ursula hình dung bà sẽ kinh hoàng thế nào khi nhìn thấy miếng thịt to tướng này. Hugh gọi bà Shawcross (Roberta) là "một người Bohemian", còn bà Glover thì nói bà ấy bị khùng.

Izzie nghiêng người về phía chàng bồi bàn trẻ tuổi vừa hối hả chạy tới để châm thuốc cho cô. "Cảm ơn cưng!" Cô thì thầm, ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh ta khiến anh ta đột nhiên đỏ bừng mặt như miếng thịt bò nướng trên đĩa của cô. "Le rosbif*." Cô nói với Ursula, thờ ơ phẩy tay cho anh chàng bồi bàn lui đi. Cô luôn chêm những từ tiếng Pháp vào câu nói của mình ("Hồi còn trẻ cô từng ở Paris một thời gian. Và, dĩ nhiên, trong cuộc chiến..."). "Cháu có biết nói tiếng Pháp không?"

Tiếng Pháp, nghĩa là thịt bò nướng.

"Chà, ở trường cháu có dạy tiếng Pháp." Ursula nói. "Nhưng thế không có nghĩa là cháu biết nói thứ tiếng đó."

"Cháu quả là một cô bé khôi hài, cháu có thấy thế không?" Izzie rít sâu một hơi trên cái đót thuốc lá rồi cong vành môi trên đỏ chót (một cách đáng ngạc nhiên) như thể cô sắp thổi kèn trumpet trước khi phả ra một luồng khói. Mấy người đàn ông ngồi gần đó quay sang nhìn cô chằm chằm như thể bị mê hoặc. Cô nháy mắt với Ursula. "Cô cá rằng từ tiếng Pháp đầu tiên mà cháu học được là déjà vu. Đứa trẻ tội nghiệp! Có lẽ hồi còn sơ sinh cháu đã bị đánh rơi đập đầu xuống đất. Cô nghĩ là cô đã bị như thế đấy. Nào, chén thôi, cô đói rã họng rồi, còn cháu thì sao? Cô đang phải kiêng mỡ đường nhưng thực sự thì sức chịu đựng của người ta cũng có giới hạn." Izzie nói, hăm hở cắt thịt bò.

Tình trạng của Izzie đã khá hơn hẳn lúc trước. Khi cô đón Ursula trên sân ga ở Marylebone, trông cô thật xanh xao. Cô nói mình "hơi nôn nao" vì đã ăn hàu và uống rượu rum ("đó vốn là một sự kết hợp không tốt") sau một đêm "chơi bời" trong một câu lạc bộ ở phố Jermyn. Bây giờ, dường như đã quên mất lũ hàu, cô đang ăn như thể sắp chết đói mặc dù cô tuyên bố, như thường lệ, là mình "đang giữ dáng". Cô cũng tuyên bố là mình "nghèo kiết xác" nhưng vẫn tiêu xài vô cùng hoang phí. "Cuộc đời còn có ý nghĩa gì nếu ta không thể có một vài thú vui?" Cô nói. ("Theo bố thấy, cuộc đời cô ấy chẳng có gì ngoài những thú vui." Hugh đã càu nhàu.)

Izzie tuyên bố rằng những thú vui - và những điều thú vị đi kèm với nó - là thứ cần thiết để xoa dịu sự thật là bây giờ cô đã "gia nhập tầng lớp công nhân" và phải "nện" một cái máy đánh chữ để kiếm sống. "Ôi trời, cứ làm như cô ấy đang phải khai thác than vậy." Sylvie bực bội nói sau một bữa trưa gia đình hiếm hoi khá căng thẳng ở Góc Cáo. Sau khi Izzie ra về, Sylvie giúp Bridget thu dọn, quẳng những cái đĩa đựng hoa quả Worcester xuống và nói: "Cô ấy chỉ biết nói ra những lời ngốc nghếch, đó là việc mà cô ấy thành thạo kể từ khi mới bắt đầu bập bẹ."

"Đồ gia truyền đấy." Hugh lẩm bẩm, giằng lấy những cái đĩa Worcester.

Izzie đã xoay xở kiếm được một công việc ("Có Chúa mới biết là bằng cách nào." Hugh nói), đó là phụ trách viết bài cho một chuyên mục hằng tuần của một tờ báo với chủ đề sống "độc thân" - chuyên mục đó có tên là Những cuộc phiêu lưu của một cô nàng độc thân hiện đại. "Ai trong chúng ta cũng biết rằng thời buổi này chẳng còn đủ đàn ông cho tất cả các cô gái nữa." Cô nói, xé một mẩu bánh mì tròn trên bàn ăn kiểu Nhiếp chính Phục hưng của Góc Cáo. ("Nhưng em có vẻ chẳng gặp khó khăn gì trong việc tìm họ." Hugh lẩm bẩm.) "Những chàng trai tội nghiệp ấy đã chết cả rồi." Izzie tiếp tục nói, lờ ông anh trai đi. Cô phết bơ tràn lan lên ổ bánh mì, chẳng thèm đếm xỉa đến sự khổ cực của con bò khi bị vắt sữa. "Chẳng thể làm gì để thay đổi được điều đó, chúng ta phải cố gắng hết sức để sống một cuộc sống không có họ. Người phụ nữ hiện đại phải tự lo liệu cho mình khi không còn hy vọng có được một tổ ấm trong tương lai. Cô ta phải học cách sống độc lập, về mặt cảm xúc, tài chính, và quan trọng hơn hết, trong tâm hồn cô ta." ("Vớ vẩn." Hugh lại nói.) "Đàn ông không phải là những người duy nhất phải hy sinh trong cuộc Đại chiến." (Họ đã chết, còn cô thì không, đó là sự khác biệt." Sylvie lạnh lùng nói.)

"Đương nhiên." Izzie nói, để ý thấy bà Glover đang đứng bên khuỷu tay cô, mang theo liễn xúp Brown Windsor*. "Những người phụ nữ thuộc tầng lớp thấp thì đã quen với việc lao động." Bà Glover gườm gườm nhìn cô và siết chặt cái môi múc xúp. ("Xúp Brown Windsor à, ngon quá, bà Glover ạ. Bà đã cho gì vào mà nó có vị như thế này vậy?... Thật ư? Thú vị quá!") "Dĩ nhiên là chúng ta đang tiến tới một xã hội không có giai cấp." Câu nói này nhắm vào Hugh nhưng lại nhận được một tiếng xì chế giễu từ bà Glover, người vẫn chưa nguôi cơn giận.

Một món xúp thịt của Anh được cho là phổ biến ở thời Victoria và Edward.

"Tuần này em đã trở thành một người Bolshevik rồi à?" Hugh hỏi.

"Bây giờ tất cả chúng ta đều là Bolshevik." Izzie thản nhiên nói.

"Ở cái bàn ăn của anh ư!" Hugh nói và cười phá lên.

"Cô ấy đúng là một kẻ ngốc nghếch." Sylvie nói khi Izzie cuối cùng cũng rời đi để tới nhà ga. "Còn trang điểm quá đậm nữa chứ! Như thể đang ở trên sân khấu vậy. Dĩ nhiên, trong suy nghĩ của cô ấy thì cô ấy lúc nào cũng đang ở trên sân khấu. Cô ấy chính là cái rạp hát của bản thân mình."

"Mái tóc của nó." Hugh nói với vẻ tiếc nuối. Rõ ràng là Izzie đã cắt tóc ngắn trên vai trước bất cứ người phụ nữ nào mà họ biết. Hugh đã cấm tuyệt đối phái nữ trong nhà mình cắt tóc. Gần như ngay khi anh vừa ban ra sắc lệnh này, Pamela - vốn không phải kẻ có tư tưởng nổi loạn - đã cùng Winnie Shawcross đi vào thị trấn và trở về với mái tóc ngắn cũn cỡn. ("Mái tóc này giúp con chơi các môn thể thao dễ dàng hơn." Pamela giải thích một cách hợp tình hợp lý.) Pamela đã giữ lại bím tóc nặng nề của mình, chẳng rõ là để làm kỷ niệm hay làm chiến lợi phẩm nữa. "Con đang 'làm binh biến', đúng không?" Hugh nói. Cả hai người họ đều không phải là mẫu người hay tranh cãi, vì thế cuộc đối thoại chấm dứt ở đó. Bím tóc ấy hiện nằm ở đáy ngăn kéo đựng đồ lót của Pamela. "Ai mà biết được, nó có thể có ích cho việc gì đó." Cô bé nói. Chẳng ai trong gia đình cô bé tưởng tượng ra nổi việc đó có thể là việc gì.

Sylvie không chỉ ác cảm với Izzie vì mái tóc hay cách trang điểm. Cô không bao giờ tha thứ cho Izzie vì chuyện đứa bé. Giờ nó đã mười ba rồi, bằng tuổi Ursula. "Một thằng nhóc người Đức." Cô nói. "Dòng máu đang chảy trong huyết quản của các con em cũng đang chảy trong huyết quản của nó. Nhưng, dĩ nhiên, điều duy nhất mà Izzie quan tâm chỉ là bản thân cô ấy mà thôi."

"Nhưng con bé không hoàn toàn nông cạn." Hugh nói. "Anh nghĩ nó đã nhìn thấy vài điều khủng khiếp trong chiến tranh." Cứ như anh thì không vậy.

Sylvie lắc lắc đầu, như thế có một bầy muỗi mắt đang bay luẩn quẩn quanh mái tóc xinh đẹp của cô. Cô khá ghen tỵ với cuộc chiến của Izzie, kể cả những điều khủng khiếp. "Cô ấy vẫn là một kẻ ngốc." Cô nói. Hugh cười, đáp lời: "Đúng vậy."

Chuyên mục báo mà Izzie phụ trách chẳng khác gì cuốn nhật ký ghi chép về cuộc sống riêng sôi nổi của chính cô, thi thoảng xen vào một lời bình về xã hội. Tuần trước nó có tiêu đề "Chúng có thể cao đến đâu?" và nội dung nói về việc "mép váy của những người phụ nữ được giải phóng đã nhích cao lên", nhưng lại đề cập chủ yếu đến các bí quyết của Izzie để có được đôi cổ chân thon thả, quyến rũ. Đứng kiễng chắn trên bậc dưới cùng, xoay lưng lại với cầu thang và gác gót chân lên mép bậc thang phía trên. Pamela đã tập luyện cả tuần trên cầu thang ở tầng áp mái và tuyên bố là cách ấy chẳng giúp cải thiện được chút nào cả.

Mặc dù không muốn nhưng Hugh vẫn cảm thấy cần phải mua tờ báo của Izzie vào mỗi thứ Sáu và đọc nó trên chuyến tàu về nhà, "nhằm để mắt tới những gì cô ấy nói" (rồi vứt vật đáng ghét ấy lên cái bàn kê ở tiền sảnh, nơi Pamela có thể dễ dàng lấy đi). Hugh luôn nung nấu một nỗi sợ hãi đặc biệt là Izzie sẽ viết gì đó về anh. Niềm an ủi duy nhất của anh là cô viết bài với cái bút danh Delphine Fox, "cái tên ngớ ngẩn nhất" mà Sylvie từng được nghe. "Chà!" Hugh nói. "Delphine là tên đệm của con bé, được đặt theo tên mẹ đỡ đầu của nó. Còn Todd là một từ cổ chỉ con cáo, mà con cáo chính là Fox, vì vậy anh cho rằng cái tên đó cũng có chút logic. Không phải là anh đang bênh vực con bé đâu."

"Nhưng đó là tên của em mà, ở trong giấy khai sinh hẳn hoi." Izzie nói, tỏ vẻ đau lòng khi bị công kích bên bình rượu trước bữa ăn. "Còn cái tên Delphine bắt nguồn từ Delphi*, chị biết đấy, ngôi đền thờ với những nữ tiên tri đưa ra lời sấm truyền, đại loại vậy. Vì thế nó khá phù hợp với em." (Bây giờ cô ấy là nữ tiên tri đưa ra lời sấm truyền à?" Sylvie nói. "Nếu cô ấy là nữ tiên tri đưa ra lời sấm truyền thì em chính là nữ thượng tế của Tutankhamun*.")

Tên một đền thờ ở Hy Lạp, từng là nơi thờ thần Apollo.

Là một pharaon Ai Cập thuộc Vương triều thứ 18 (trị vì vào khoảng năm 1332 -1323 TrCN theo bảng niên đại quy ước), trong giai đoạn Tân Vương quốc của Lịch sử Ai Cập.

Izzie, dưới bút danh Delphine, đã hơn một lần nhắc đến "hai đứa cháu trai của tôi" ("Cả hai đều là những thằng nhóc cực kì tinh quái!") nhưng không nói ra tên của chúng. "Tính đến thời điểm này." Hugh rầu rĩ nói. Cô đã chế ra vài "câu chuyện thú vị" về những đứa cháu trai rõ ràng là tưởng tượng ấy. Maurice đã mười tám tuổi ("những thằng nhóc to khỏe" của Izzie thì lên chín và mười một tuổi), cậu vẫn đang đi học nội trú ở xa nhà, hơn nữa thời gian cậu ở bên Izzie chỉ không quá mười phút suốt bấy nhiêu năm qua. Còn về Teddy, cậu thường né tránh những tình huống có thể biến thành những câu chuyện kể.

"Mấy thằng bé này là ai vậy?" Sylvie hỏi khi đang ăn món cá bơn Véronique được bà Glover biến tấu tùy tiện đến mức đáng kinh ngạc. Trên mặt bàn chênh chếch trước mặt cô là tờ báo vẫn đang được gấp, cô gõ gõ vào chuyên mục của Izzie bằng ngón trỏ như thể nó chứa đầy vi khuẩn. "Có phải chúng được lấy nguyên mẫu một phần từ Maurice và Teddy không?"

"Còn Jimmy thì sao ạ?" Teddy nói với Izzie. "Sao cô không viết gì về em ấy?" Jimmy, tươi tỉnh trong chiếc áo len chui đầu màu thiên thanh, đang đút khoai tây nghiền vào miệng và có vẻ chẳng bận tâm lắm tới việc mình có được nhắc đến trong một tác phẩm văn học lớn hay không. Cậu là đứa trẻ của hòa bình. Suy cho cùng, cái cuộc chiến chấm dứt mọi cuộc chiến đã được tiến hành vì Jimmy. Tuy nhiên, Sylvie tuyên bố là mình đã bị bất ngờ bởi thành viên mới nhất này của gia đình ("Em vẫn nghĩ bốn đứa là đủ lắm rồi"). Trước đây, Sylvie không biết trẻ con được tạo ra như thế nào, còn bây giờ, dường như cô không chắc chắn làm cách nào để ngừng sinh ra chúng. ("Jimmy cứ như là một ý nghĩ nảy ra quá muộn vậy." Sylvie nói.

"Lúc ấy anh đâu có nghĩ gì nhiều." Hugh nói và họ đều bật cười, rồi Sylvie nói: "Hugh, thiệt tình!")

Sự ra đời của Jimmy khiến Ursula có cảm giác mình như bị đẩy đi xa hơn khỏi trung tâm của gia đình, giống như một vật thế nằm ở tận mép của một cái bàn có quá nhiều đồ vật. Một con chim cúc cu*, cô đã nghe thấy Sylvie nói với Hugh. Ursula hơi giống một con chim cúc cu lúng túng. Nhung sao ta có thể là một con chim cúc cu trong chính cái tổ của mình được? "Mẹ có thực là mẹ đẻ của con không ạ?" Cô bé đã hỏi Sylvie và Sylvie cười nói: "Đó là điều không thể chối cãi, con yêu."

Chim cúc cu là loài chim chuyên đẻ trứng nhờ vào tổ của chim khác.

"Cháu là đứa trẻ lạc lõng." Cô bé đã nói với bác sĩ Kellet.

"Chà, luôn phải có một đứa trẻ như thế." Ông nói.

"Đừng có viết về các con của tôi, Isobel." Sylvie giận dữ nói với Izzie.

"Chúng chỉ là hư cấu thôi, Chúa ơi, Sylvie."

"Kể cả là hư cấu cũng không được viết." Cô nhấc cái khăn lau bàn lên và nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. "Con đang làm gì với hai bàn chân của mình vậy?" Cô gắt gỏng với Pamela đang ngồi đối diện.

"Con đang xoay cổ chân." Pamela nói, chẳng thèm bận tâm tới sự cáu kỉnh của Sylvie. Dạo gần đây Pamela khá táo bạo nhưng cũng rất có lý lẽ, sự kết hợp ấy dường như sinh ra để chọc tức Sylvie. ("Con quá giống bố con." Mới sáng nay thôi cô đã nói với Pamela như vậy vì một sự bất đồng ý kiến nho nhỏ. "Nhưng giống bố con thì có gì là xấu chứ ạ?" Pamela nói.) Pamela lau khoai tây nghiền dính như keo trên đôi má hồng của Jimmy và nói: "Theo chiều kim đồng hồ, rồi ngược chiều kim đồng hồ. Theo lời cô Izzie thì đó là cách để có được cái cổ chân thon thả, quyến rũ đấy ạ."

"Bất cứ người nào có lý trí đều sẽ không nghe theo lời khuyên của Izzie." ("Cái gì cơ?" Izzie nói.) "Hơn nữa, con còn nhỏ, chưa đến lúc cần phải có đôi cổ chân thon thả."

"Chà." Pamela nói. "Con gần bằng tuổi mẹ hồi mẹ lấy bố rồi đấy."

"Ồ, tuyệt quá!" Hugh cất tiếng, nhẹ nhõm khi thấy bà Glover đang đợi ở ngưỡng cửa để chuẩn bị trịnh trọng đi vào với món Riz impératrice*. "Hồn ma của Escoffier* đang ở sau lưng bà kìa, bà Glover." Bà Glover không đừng được liền ngoái nhìn ra đằng sau.

Một món pudding được làm từ gạo.

Georges Auguste Escoffier (1846 - 1935): là một đầu bếp người Pháp nổi tiếng, được mệnh danh là "vị vua của các đầu bếp, đầu bếp của các vị vua".

"Ồ, tuyệt quá!" Izzie nói. "Món pudding Nội các*. Cháu có thể tin tưởng vào tiệm Simpson's nếu muốn ăn những món ăn thuở ấu thơ. Nhà bọn cô có một phòng trẻ, cháu biết đấy, nó chiếm toàn bộ tầng trên của ngôi nhà."

Một món pudding truyền thống của Anh được làm từ bánh mì hoặc bánh bông lan với hoa quả khô.

"Ở Hampstead? Ở nhà của bà nội ấy ạ?"

"Giống lắm. Hồi ấy cô còn bé tí. Giống như Jimmy bây giờ." Izzie hơi cúi đầu, như thể đang nhớ lại một nỗi buồn đã bị lãng quên từ lâu. Chiếc lông đà điểu gắn trên mũ cô rung rung tỏ vẻ đồng cảm. Cô sực tỉnh khi nhìn thấy liễn sữa trứng bằng bạc hình con thuyền. "Vậy là cháu không còn những cảm giác kỳ cục đó nữa à? Cái déjà vu hay gì gì đó tương tự ấy?"

"Cháu á?" Ursula nói. "Không ạ. Chỉ thi thoảng thôi. Không nhiều lắm. Đó là chuyện trước đây, cô biết đấy. Giờ nó biến mất rồi. Đại loại thế." Thật không nhỉ? Cô bé chưa bao giờ chắc chắn. Những ký ức của cô bé có vẻ giống với một dòng thác tiếng vang. Những tiếng vang có thể chảy thành thác được không nhỉ? Có lẽ là không. Cô bé đã cố gắng học cách sử dụng ngôn ngữ một cách chính xác dưới sự hướng dẫn của bác sĩ Kellet (nhưng phần lớn đều thất bại). Cô bé thấy nhớ thời khắc ấm áp ấy (tête-à-tête*, ông gọi nó như vậy. Lại tiếng Pháp) vào một buổi chiều thứ Năm. Lần đầu đến gặp ông, cô bé mới lên mười và đã thích thú với việc được giải thoát khỏi Góc Cáo, được bầu bạn với ai đó dành trọn sự chú ý cho cô và chỉ riêng cô mà thôi. Sylvie, hoặc thường là Bridget, sẽ đưa Ursula lên tàu. Izzie sẽ đón cô bé ở ga đến mặc dù cả Sylvie và Hugh đều ngờ rằng Izzie không phải là người đáng tin cậy để nhờ trông nom một đứa trẻ. ("Em đã nhận ra rằng..." Izzie nói với Hugh. "... Lợi ích thường đánh bại đạo đức. Đối với cá nhân em, nếu em có một đứa con mười tuổi, em không nghĩ mình sẽ hoàn toàn thoải mái để mặc nó tự đi lại một mình." "Em có một đứa con mười tuổi đấy thôi." Hugh chỉ ra. Cậu nhóc người Đức. "Chúng ta không thể thử tìm thằng bé sao?" Sylvie hỏi. "Mò kim đáy biển." Hugh nói. "Người Đức nhiều như sao trên trời vậy.")

Tiếng Pháp, nghĩa là cuộc nói chuyện tay đôi, cuộc nói chuyện riêng giữa hai người.

"Cô nhớ cháu ra phết đấy." Izzie nói. "Đó là lý do cô hỏi xem liệu cháu có thể lên đây chơi trong ngày không. Thành thực mà nói, cô thấy ngạc nhiên vì Sylvie lại đồng ý. Giữa mẹ cháu và cô, nói thế nào nhỉ, luôn có một froideur*. Cô đương nhiên bị coi là điên rồ, tồi tệ và nguy hiểm nếu quen biết. Dù sao đi nữa, cô nghĩ cô nên cố gắng tách cháu ra khỏi bầy. Cháu có chút giống cô." (Đó có phải là một điều tốt không? Ursula tự hỏi.) "Chúng ta có thể là những người bạn đặc biệt của nhau, cháu nghĩ thế nào? Pamela thì hơi tẻ nhạt." Izzie tiếp tục. "Suốt ngày tennis với đạp xe, thảo nào cổ chân con bé cứng cáp như vậy. Très sportive*, đương nhiên rồi, nhưng thế thì đã sao! Lại còn khoa học nữa chứ! Thứ đó có gì vui đâu. Còn đám con trai thì, chà... chúng lại là con trai, nhưng cháu thì thú vị, Ursula à. Cái cảm giác biết trước tương lai trong đầu cháu thật hay ho. Giống như một nhà tiên tri nhỏ vậy. Có lẽ chúng ta nên đưa cháu lên một căn nhà lưu động của dân Di gan, kiếm cho cháu một quả cầu thủy tinh, những lá bài Tarot. Chẳng hạn như lá bài Người thủy thủ Phoenicia bị chết đuối và tất cả những thứ đại loại thế. Cháu không thấy gì trong tương lai của cô sao?"

Tiếng Pháp, nghĩa là sự lạnh lùng, lạnh nhạt.

Tiếng Pháp, nghĩa là rất yêu thể thao, rất có tinh thần thể thao.

"Không ạ."

"Tái sinh." Bác sĩ Kellet đã nói với cô bé. "Cháu đã nghe về chuyện đó chưa?" Ursula lắc đầu, lúc này cô bé mới mười tuổi. Cô bé chỉ nghe được chút ít. Bác sĩ Kellet có một dãy phòng xinh xắn ở phố Harley. Căn phòng mà ông dẫn Ursula vào được đóng ván ô một nửa bằng gỗ sồi, có một tấm thảm dày màu đỏ và xanh dương trải trên sàn và hai chiếc ghế bành lớn bọc da đặt ở hai bên lò sưởi bằng than đang cháy rừng rực. Bác sĩ Kellet mặc bộ com lê vải tuýt ba món* hiệu Harris và đeo một cái đồng hồ bỏ túi bằng vàng to tướng. Ông có mùi đinh hương và thuốc lá nhồi tẩu, vẻ ngoài thân thiện như thể ông sẽ nướng bánh bông lan hoặc đọc một câu chuyện cực kì thú vị cho cô nghe, nhưng thay vì thế, ông cười rạng rỡ với Ursula và nói: "Này, bác nghe nói cháu đã cố giết cô hầu gái nhà cháu hả?" (Ồ, đó là lý do cháu có mặt ở đây đấy, Ursula nghĩ.)

Bộ com lê gồm ba món là quần, áo gi lê và áo khoác ngoài.

Ông mời cô tách trà mà ông pha trong một vật được gọi là ấm samovar* đặt ở góc phòng. "Bác không phải là người Nga, hoàn toàn không phải, bác là người thành phố Maidstone*, nhưng bác đã đến thăm thành phố St. Petersburg hồi trước Cách mạng." Ở ông có một điểm giống với Izzie, đó là ông coi đối phương như một người trưởng thành, hoặc ít nhất là ông tỏ ra như vậy, nhưng họ chỉ giống nhau ở duy nhất một điểm đó mà thôi. Trà đen đặc, đắng ngắt và chỉ có thể uống nổi khi có sự trợ giúp của những viên đường và những chiếc bánh quy Marie hiệu Huntley & Palmer được đặt trên một chiếc bàn nhỏ giữa họ.

Ấm đun trà của Nga.

Thủ phủ của hạt Kent, Anh.

Ông đã được đào tạo ở Vienna ("còn nơi nào khác chứ?"), nhưng ông nói ông đã tự đi trên con đường của chính mình. Ông nói ông không phải là môn đệ của ai, mặc dù đã học "dưới trướng của tất cả các giáo viên. Người ta phải nhích từng bước về phía trước." Ông nói. "Luồn lách qua những suy nghĩ hỗn độn. Hợp nhất bản thân bị chia tách." Ursula không biết ông đang nói gì nữa.

"Cô hầu gái ấy... Cháu đã đẩy cô ấy xuống cầu thang phải không?" Đối với một người nói chuyện về việc nhích từng bước và luồn lách thì đây có vẻ là một câu hỏi rất rõ ràng, thẳng thắn.

"Đó là một tai nạn." Cô bé không nghĩ Bridget là một "cô hầu gái", cô bé nghĩ cô ấy là Bridget. Và chuyện đó đã xảy ra lâu lắm rồi.

"Mẹ cháu lo lắng về cháu đấy."

"Mẹ chỉ muốn con được vui vẻ thôi, con yêu." Sylvie nói sau khi đặt lịch hẹn với bác sĩ Kellet.

"Con đang không vui vẻ sao ạ?" Ursula hỏi.

"Con nghĩ thế nào?"

Ursula không biết. Cô bé không có một cái thước đo để kiểm tra xem mình vui vẻ hay không vui vẻ. Cô bé có những ký ức mơ hồ về sự phấn chấn, về việc rơi vào bóng tối, nhưng chúng thuộc về cái thế giới của bóng tối và những giấc mơ, cái thế giới ấy luôn hiện hữu nhưng gần như không thể xác định rõ ràng.

"Như thể có một thế giới khác?" Bác sĩ Kellet hỏi.

"Vâng. Nhưng nó cũng là thế giới này."

("Anh biết con bé nói ra những điều rất kỳ quặc, nhưng em bắt nó đến gặp một bác sĩ tâm thần ư?" Hugh nói với Sylvie. Anh cau mày. "Nó còn nhỏ mà. Nó không phải người khuyết tật trí tuệ."

"Dĩ nhiên là không phải. Nó chỉ cần trị liệu một chút.")

"Và, a lê hấp, cháu đã được trị liệu ổn thỏa! Thật kỳ diệu." Izzie nói. "Ông bác sĩ tâm thần đó quả là một tay cổ quái, phải không? Chúng ta sẽ thử khay pho mát kia nhé - miếng pho mát Stilton chín* đến nỗi trông nó như sắp sửa tự bước đi được vậy - hay chúng ta sẽ rời khỏi đây và đi về nhà cô?"

Nguyên văn: ripe, vừa có nghĩa là chín, vừa có nghĩa là chín chắn, trưởng thành.

"Cháu no rồi." Ursula nói.

"Cô cũng vậy. Vậy thì đi về thôi. Để cô trả tiền nhé?"

"Thì cháu làm gì có tiền. Cháu mới mười ba mà." Ursula nhắc cô mình.

Họ rời khỏi tiệm ăn và, trước sự kinh ngạc của Ursula, Izzie thong thả cuốc bộ vài mét trên đường Strand rồi trèo vào ghế lái của một chiếc xe mui trần bóng loáng được đỗ khá bất cẩn bên ngoài quán Coal Hole. "Cô có ô tô ạ!" Ursula thốt lên.

"Tuyệt lắm, đúng không? Vẫn chưa được thanh toán hết đâu. Nhảy lên đi! Mẫu xe thể thao thuộc hãng Sunbeam đấy. Chắc chắn là ăn đứt việc lái một cái xe cứu thương rồi. Rất hợp với thời tiết này. Chúng ta chọn con đường có phong cảnh hữu tình nhé, đi dọc theo bờ đê được không?"

"Vâng ạ."

"A, sông Thames!" Izzie nói khi con sông hiện ra trong tầm mắt. "Buồn thay, những nàng tiên nữ* đều đã đi xa rồi." Đó là một buổi chiều cuối tháng Chín tuyệt đẹp, tươi rói như một trái táo. "London thật huy hoàng, đúng không?" Izzie nói. Cô lái xe như thể đang thực hiện một vòng đua ở Brooklands*. Vừa khiếp đảm, vừa phấn khích. Ursula cho rằng nếu Izzie đã lái xe dọc ngang khắp các mặt trận trong suốt cuộc chiến mà vẫn không sứt mẻ gì thì chắc họ cũng có thể đi hết con đê Victoria một cách bình an vô sự.

Izzie đang nhắc đến bài thơ Đất hoang của T. S. Eliot và bài Chúc hôn ca của Edmund Spenser, trong đó có nhắc đến những nàng tiên nữ bên sông Thames.

Một đường đua ở gần Weybridge, thuộc hạt Surrey, Anh.

Khi tới cầu Westminster, họ phải đi chậm lại vì giao thông bị ùn ứ bởi một cuộc biểu tình lặng lẽ của những người thất nghiệp. Tôi đã chiến đấu ở nước ngoài, một biểu ngữ giương cao viết. Một biểu ngữ khác tuyên bố Đói khổ và muốn làm việc. "Họ lành quá!" Izzie khinh khỉnh nói. "Ở đất nước này sẽ chẳng bao giờ có một cuộc cách mạng. Hay nói đúng ra là sẽ không bao giờ có thêm một cuộc cách mạng nào nữa. Chúng ta đã từng chặt đầu một ông vua và cảm thấy vô cùng tội lỗi đến nỗi kể từ bấy đến nay chúng ta vẫn đang cố gắng bù đắp cho việc đó." Một người đàn ông trông có vẻ rách rưới tiến tới bên cạnh chiếc xe và hét lên điều gì đó với Izzie, mặc dù họ không thể nghe ra ông ta nói gì nhưng ý nghĩa trong lời nói của ông ta hiển hiện quá rõ ràng.

"Qu'ils mangent de la brioche*." Izzie lẩm bẩm. "Cháu biết là bà ta không bao giờ nói câu đó, đúng không? Marie-Antoinette ấy? Bà ta là một nhân vật khá độc ác trong lịch sử. Cháu không bao giờ được tin tất cả những gì người ta nói về một người nào đó. Nói chung, hầu hết trong số đó là dối trá, cùng lắm thì cũng chỉ là một nửa sự thật mà thôi." Khó mà đoán được Izzie thuộc phe Bảo hoàng hay Cộng hòa. "Thật ra, tốt nhất là đừng quá trung thành với phe nào." Cô nói.

Tiếng Pháp, nghĩa là "Hãy cho họ ăn bánh". Câu nói được cho là của Marie-Antoinette, vợ của Vua Louis XVI, khi bà nghe nói dân chúng Pháp không có bánh mì để ăn.

Chiếc đồng hồ Big Ben uy nghiêm điểm chuông báo ba giờ khi chiếc Sunbeam nhích dần qua đám đông. "Si lunga tratta di gente, ch'io non avrei mai creduto che morte tanta n'avesse disfatta*."

Nguyên bản tiếng Ý. Một câu thơ trích trong khúc III, phần Hỏa ngục, tác phẩm Thần khúc của nhà thơ người Ý Dante. Dịch nghĩa: Ở phía sau là một đoàn người dài dằng dặc, tôi không thể tin nổi Thần Chết đã tước đoạt nhiều linh hồn đến thế.

"Cháu đã đọc Dante chưa? Cháu nên đọc đi. Ông ấy rất tuyệt. "

Làm thế nào mà Izzie biết nhiều thế nhỉ?

"Ồ!" Cô vui vẻ nói. "Cô học được ở trường nữ sinh tư thục chuyên dạy các kỹ năng xã hội và nghệ thuật cho các cô gái trẻ đấy. Hơn nữa, sau chiến tranh, cô đã ở Ý một thời gian. Dĩ nhiên, cô đã kiếm một người tình. Một bá tước nghèo khổ. Nó gần như là de rigueur* ở đó. Cháu có bị sốc không?"

Tiếng Pháp, nghĩa là "việc bắt buộc".

"Không ạ." Thực ra là có. Ursula không ngạc nhiên khi giữa mẹ cô và Izzie có một froideur.

"Sự tái sinh là một khái niệm trong Phật giáo." Bác sĩ Kellet nói, rít tẩu thuốc bằng đất sét trắng. Tất cả các cuộc trò chuyện với bác sĩ Kellet đều bị ngắt quãng bởi vật này, dù là bằng cử chỉ - Ông liên tục chỉ trỏ bằng cả phần miệng ống tẩu và phần nõ được điêu khắc hình đầu người Thổ (trông nó thật thú vị) - hay cái thủ tục cần thiết gồm đổ thuốc cũ ra, nhồi thuốc mới vào, lèn chặt, châm lửa, vân vân. "Cháu đã nghe nói về Phật giáo chưa?" Cô bé chưa được nghe.

"Cháu mấy tuổi?"

"Mười ạ."

"Vẫn còn khá non nót. Có lẽ cháu đang nhớ đến một cuộc đời khác. Dĩ nhiên, các Phật tử không tin rằng cháu quay trở lại trong chính bản thân cháu với hoàn cảnh y như cũ, như cháu đang cảm thấy bây giờ. Bác cho rằng cháu phải di chuyển, tiến hoặc lùi, thi thoảng sang ngang. Đích đến là Niết bàn. Nó là sự không tồn tại." Ở tuổi lên mười, Ursula cảm thấy có lẽ sự tồn tại mới là cái đích cần hướng đến.

"Hầu hết các tôn giáo cổ xưa..." Ông tiếp tục. "... Đều tin vào khái niệm luân hồi - chẳng hạn như hình tượng con rắn tự cắn đuôi mình*, đại loại vậy."

Trong thuyết ngộ đạo, hình tượng con rắn tự cắn đuôi mình, tạo thành một vòng tròn thể hiện tính luân hồi của sự sống và cái chết.

"Cháu đã được làm lễ Thêm sức*." Cô bé nói, cố gắng tỏ ra hợp tác. "Của Giáo hội Anh."

Thánh lễ thường dành cho các trẻ nhỏ Công giáo được nhận sức mạnh của Chúa thánh thần.

Sylvie biết đến bác sĩ Kellet nhờ một người hàng xóm giới thiệu, đó là bà Shawcross. Bà Shawcross lại biết đến ông qua chồng mình là Thiếu tá Shawcross. Thiếu tá nói Kellet đã làm nhiều việc tốt với những người đàn ông "cần sự giúp đỡ" sau khi họ trở về từ cuộc chiến (có ý kiến cho rằng chính Thiếu tá đã "cần đến sự giúp đỡ" ấy). Thi thoảng Ursula có gặp vài người trong số những bệnh nhân này. Có lần, có một anh thanh niên ủ rũ cứ nhìn chằm chằm vào tấm thảm trong phòng đợi, lẩm bà lẩm bẩm với chính mình, có một người khác thì liên tục gõ nhịp bàn chân theo một giai điệu nào đó mà chỉ riêng anh ta có thể nghe thấy. Nhân viên lễ tân của bác sĩ Kellet là bà Duckworth. Bà là một góa phụ đã mất chồng trong cuộc chiến. Hồi chiến tranh, bà từng là một y tá. Bà luôn đối xử rất tốt với Ursula, thường cho cô bé kẹo bạc hà và hỏi han về gia đình cô bé. Một ngày kia, một người đàn ông đờ đẫn đi vào phòng đợi, mặc dù chuông cửa dưới nhà chẳng kêu tiếng nào. Trông anh ta hoang mang và hơi ngây dại nhưng anh ta chỉ đứng im như tượng giữa phòng, nhìn chằm chằm vào Ursula như thể chưa bao giờ nhìn thấy một đứa trẻ, cho đến khi bà Duckworth dẫn anh ta tới một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh rồi choàng tay quanh người anh ta và nói "Nào, nào, Billy, có chuyện gì vậy?" giống như một bà mẹ dịu dàng, rồi Billy ngả đầu vào ngực bà, bật khóc nức nở.

Hồi Teddy còn nhỏ, hễ khi nào cậu khóc, Ursula sẽ không thể chịu đựng nổi. Tiếng khóc của cậu dường như mở ra một vực thẳm trong lòng cô, một thứ sâu hoắm, đáng sợ và chứa đầy nỗi phiền não. Tất cả những gì cô bé muốn khi đó là đảm bảo rằng cậu sẽ không bao giờ phải khóc lần nữa. Người đàn ông trong phòng chờ của bác sĩ Kellet cũng tạo cho cô bé cảm giác như vậy. ("Đó là điều mà một người mẹ cảm thấy hằng ngày." Sylvie nói.)

Đúng lúc đó, bác sĩ Kellet ra khỏi phòng mình và nói: "Vào đây nào, Ursula, bác sẽ chăm sóc Billy sau." Nhưng khi Ursula ra về, Billy không còn ở trong phòng chờ nữa. "Người đàn ông tội nghiệp!" Bà Duckworth buồn bã nói.

Bác sĩ Kellet nói với Ursula rằng chiến tranh đã khiến cho nhiều người đi tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống ở những học thuyết tôn giáo mới - "Thuyết thần trí, thuyết của hội Hồng hoa thập tự, thuyết nhân trí, thuyết duy linh. Tất cả mọi người đều cần lý giải cho sự mất mát của họ." Bản thân bác sĩ Kellet cũng đã hy sinh một cậu con trai, đó là Guy, một đại úy thuộc trung đoàn Royal West Surrey, mất ở Arras. "Người ta phải bám vào cái khái niệm hy sinh, Ursula ạ. Nó có vẻ có ý nghĩa cao cả hơn." Ông cho cô bé xem một tấm ảnh, không phải tấm ảnh mặc quân phục trong studio mà chỉ là một bức ảnh chụp vội. Trong ảnh là một cậu bé mặc bộ quần áo cầu thủ cricket màu trắng, hãnh diện đứng đằng sau cây gậy của mình. "Đáng lẽ nó đã có thể chơi bóng cho đội tuyển của hạt này." Bác sĩ Kellet buồn bã nói. "Bác thường nghĩ rằng nó - và tất cả bọn trai trẻ ấy - đang chơi bóng trong một trận đấu kéo dài bất tận trên thiên đường. Một buổi chiều tuyệt đẹp tháng Sáu, ngay trước bữa trà."

Thật đáng tiếc khi tất cả những chàng trai trẻ ấy không bao giờ được dùng bữa trà. Bosun đang ở trên thiên đường, cùng với Sam Wellington - "Chiếc giày cũ" - và Clarence Dodds, người đã chết nhanh đến mức đáng kinh ngạc vì dịch cúm Tây Ban Nha ngay sau ngày đình chiến. Ursula không thể hình dung ra bất cứ ai trong bọn họ đang chơi cricket.

"Dĩ nhiên, bác không tin vào Chúa." Bác sĩ Kellet nói. "Nhưng bác tin vào thiên đường. Buộc phải tin." Ông nói thêm với vẻ khá chán chường. Ursula tự hỏi làm sao tất cả những chuyện này có thể trị liệu cho cô bé được.

"Theo cách nhìn có tính khoa học hơn..." Ông nói. "... Có lẽ phần não bộ chịu trách nhiệm lưu giữ những ký ức của cháu có một khiếm khuyết nhỏ, một vấn đề về thần kinh khiến cháu nghĩ mình đang trải qua những việc đã từng xảy ra. Như thể thứ gì đó đã bị mắc kẹt." Ông nói không phải là cô bé đã chết và tái sinh, cô bé chỉ nghĩ như vậy mà thôi. Ursula không thể nhận ra sự khác biệt. Cô bé bị mắc kẹt sao? Nếu vậy thì cô bé bị mắc kẹt ở đâu?

"Nhưng chúng ta không mong muốn điều đó dẫn đến việc cháu giết những người hầu tội nghiệp, đúng không nào?"

"Nhưng chuyện đó xảy ra lâu lắm rồi mà." Ursula nói. "Từ đó đến nay cháu đâu có cố giết ai nữa."

"Con bé lúc nào cũng ủ rũ." Sylvie nói trong cuộc gặp đầu tiên của họ với bác sĩ Kellet, cũng là lần duy nhất cô tới những căn phòng ở phố Harley với Ursula, mặc dù cô rõ ràng đã nói chuyện trước với ông khi không có mặt Ursula. Ursula vô cùng băn khoăn không biết mẹ đã nói gì về cô bé. "Và lúc nào cũng có vẻ khá cô độc." Sylvie tiếp tục. "Tôi có thể hiểu khi một người lớn có cảm xúc như thế..."

"Bà có thể ư?" Bác sĩ Kellet nói, ngả người về đằng trước, chiếc tẩu thuốc bằng đất sét trắng như tỏ vẻ hứng thú. "Bà hiểu ư?"

"Tôi không phải là người có vấn đề." Sylvie nói với nụ cười duyên dáng nhất.

Mình là người có vấn đề ư? Ursula nghĩ. Dù sao đi nữa, cô bé không giết Bridget, cô bé đã cứu cô ấy. Nếu cô bé không cứu cô ấy, có lẽ cô ấy đã hy sinh rồi. Bác sĩ Kellet đã nói rằng từ hy sinh nghe có vẻ có ý nghĩa cao cả hơn, đúng không nhỉ?

"Nếu bác là cháu, bác sẽ tuân theo những lời khuyên tinh thần truyền thống." Ông nói. "Định mệnh không nằm trong tay cháu. Đó sẽ là một gánh nặng rất lớn đối với một cô gái nhỏ." Ông đứng dậy khỏi ghế và xúc một xẻng than vào đống lửa trong lò sưởi.

"Có vài triết gia Phật giáo (một nhánh được gọi là Thiền tông) nói rằng thi thoảng một điều xấu xảy ra là để ngăn chặn một điều tồi tệ hơn." Bác sĩ Kellet nói. "Nhưng, dĩ nhiên, có những tình huống mà người ta không thể hình dung ra điều gì tồi tệ hơn nữa." Ursula cho rằng ông đang nghĩ đến Guy, người đã mất ở Arras và chẳng bao giờ được thưởng thức trà với sandwich kẹp dưa chuột nữa.

"Thử cái này đi!" Izzie nói, xịt lọ nước hoa về phía Ursula. "Chanel số 5 đấy. Nó đang rất thời thượng. Cô nàng đang rất thời thượng. Mùi hương nhân tạo kỳ lạ của cô nàng*." Cô cười như thể mình vừa nói ra một câu pha trò vô cùng thú vị và xịt thêm một làn hơi vô hình quanh phòng tắm. Nó rất khác với mùi hương của những loài hoa mà Sylvie thường xức trên người mình.

Trích một câu trong tác phẩm Đất hoang của T. S. Eliot.

Cuối cùng, họ cũng đã về tới căn hộ của Izzie ở phố Basil ("một endroit* khá ảm đạm nhưng thuận tiện để đến Harrods*"). Phòng tắm của Izzie được lát đá cẩm thạch màu hồng và đen ("Cô đã tự thiết kế đấy, có đẹp không?"), có những góc cạnh sắc lẻm và cứng ngắc. Ursula không muốn nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra nếu chẳng may bị trượt chân và ngã ở trong này.

Tiếng Pháp, nghĩa là "địa điểm" hoặc "nơi chốn".

Một trung tâm mua sắm sang trọng ở London.

Tất cả mọi thứ trong căn hộ đều có vẻ mới toanh và sáng bóng. Nó chẳng giống chút nào với Góc Cáo, nơi tiếng tích tắc chậm chạp của cái đồng hồ quả lắc kiểu đứng ở tiền sảnh cứ đều đặn đếm giờ cùng lớp nước bóng đã trải qua nhiều năm tháng ánh lên trên mặt sàn lót gỗ. Những bức tượng sứ Meissen* với ngón tay, ngón chân sứt mẻ và những chú chó bằng gốm Staffordshire với cái tai chẳng may bị cụt mất chẳng có chút tương đồng nào với những cái chặn sách bằng nhựa Bakelite và những cái gạt tàn bằng mã não trong các căn phòng của Izzie. Ở phố Basil, tất cả mọi thứ đều có vẻ mới tinh như thể đang nằm trong một cửa hàng. Ngay cả những cuốn sách cũng mới. Chúng là những cuốn tiểu thuyết, tiểu luận và thơ của các tác giả mà Ursula chưa bao giờ nghe tên. "Chúng ta phải bắt kịp thời đại." Izzie nói.

Đồ sứ sản xuất tại Meissen, một thị trấn ở Đông Đức.

Ursula tự ngắm mình trong tấm gương ở phòng tắm. Izzie đứng đằng sau cô bé, giống như ác quỷ Mephistophele* đứng sau lưng Faust*, và nói "Trời ơi, hóa ra cháu cũng khá xinh xắn đấy", rồi chỉnh sửa mái tóc của cô bé thành nhiều kiểu khác nhau. "Cháu phải cắt tóc đi." Cô nói. "Cháu nên tới chỗ coiffeur* của cô. Anh ta thực sự rất giỏi. Cháu đang có nguy cơ trông giống như một cô nàng vắt sữa bò, trong khi cô nghĩ cháu sẽ trở nên rất quyến rũ."

Một ác quỷ đặc trưng trong văn hóa dân gian Đức, xuất hiện trong văn học lần đầu tiên với hình ảnh con quỷ trong huyền thoại về Faust. Y đã dụ dỗ Faust bán linh hồn cho mình để đổi lấy lạc thú của trần gian.

Một nhân vật có thật được huyền thoại hóa thành người bị quỷ dụ dỗ để bán linh hồn cho nó, xuất hiện trong văn học dân gian Đức và nhiều tác phẩm văn học khác, trong đó có vở kịch cùng tên của đại thi hào Johann Wolfgang von Goethe.

Tiếng Pháp, nghĩa là "thợ cắt tóc".

Izzie vừa nhún nhảy quanh phòng ngủ vừa hát bài Tôi ước tôi có thể nhảy điệu shimmy như chị Kate. "Cháu có biết nhảy điệu shimmy không? Nhìn này, dễ thôi." Nó chẳng dễ tí nào và họ ôm bụng cười ngặt nghẽo, rồi ngồi sụp xuống tấm khăn trải giường satin nhồi lông vịt biển. "Cần phải zui zẻ một chút, đúng hôn?" Izzie nhái giọng Cockney nghe dở tệ. Phòng ngủ lộn xộn khủng khiếp, quần áo vương vãi khắp nơi, nào là váy lót dài bằng satin, váy ngủ bằng lụa kếp, tất lụa, những chiếc giày cọc cạch nằm chơ vơ trên thảm, một lớp bột phấn hiệu Coty phủ lên tất cả mọi thứ. "Cháu có thể mặc thử nếu cháu muốn." Izzie buột miệng nói. "Mặc dù cháu khá nhỏ so với cô. Jolie et petite?" Ursula từ chối, sợ rằng mình sẽ bị mê hoặc. Chúng là loại y phục có thể biến ta thành một người khác.

"Chúng ta sẽ làm gì đây?" Izzie nói, đột nhiên tỏ vẻ buồn chán. "Chơi bài được không? Bài Bezique nhé?" Cô nhún nhảy đi sang phòng khách và nhẹ lướt về phía một vật thể to lớn bằng crôm sáng loáng, trông như món đồ nằm ở buồng chỉ huy của thuyền trưởng trên một tàu thủy chở khách. Hóa ra đó là một cái tủ rượu. "Uống một ly nhé?" Cô nhìn Ursula với vẻ nghi ngại. "Không, không cần trả lời cô đâu, cháu mới mười ba tuổi." Cô thở dài, châm một điếu thuốc và nhìn đồng hồ. "Giờ đã quá muộn để xem kịch chiều, nhưng vẫn còn quá sớm để xem kịch tối. Vở London vẫy gọi đang diễn ở rạp Công tước xứ York đấy, nghe nói nó buồn cười lắm. Chúng ta có thể đi xem, cháu có thể bắt chuyến tàu muộn hơn để về nhà."

Ursula mân mê những phím gõ trên chiếc máy đánh chữ hiệu Royal nằm trên cái bàn làm việc kê ở cửa sổ. "Cần câu cơm của cô đấy." Izzie nói. "Có lẽ cô nên nhắc đến cháu trong bài báo tuần này."

"Thật ạ? Cô sẽ viết gì?"

"Cô chưa biết, chắc là bịa ra thứ gì đó." Cô nói. "Đó là nghề của các nhà văn mà." Cô lấy ra một cái đĩa từ tủ đựng đĩa hát và đặt nó lên bàn xoay máy hát. "Nghe cái này đi." Cô nói. "Cháu chưa bao giờ được nghe thứ gì như thế này đâu."

Đúng thế, cô bé chưa từng được nghe thứ gì như vậy. Nó bắt đầu bằng tiếng đàn piano, nhưng chẳng hề giống với những bản nhạc của Chopin và Liszt mà Sylvie chơi rất hay (Pamela cũng chơi nhưng lại rất tệ).

"Người ta gọi loại nhạc này là Honky-tonk, cô nghĩ là vậy." Izzie nói. Một người phụ nữ cất tiếng hát, chất giọng Mỹ đầy bản năng. Nghe cô ta hát cứ như cô ta đã ở cả đời trong một xà lim vậy. "Ida Cox."Izzie nói. "Cô ấy là người da đen. Cô ấy thật đặc biệt, đúng không?"

Đúng vậy.

"Cô ấy hát về nỗi khốn khổ khi làm phụ nữ." Izzie nói, châm một điếu thuốc nữa và rít mạnh. "Giá mà chúng ta có thể kiếm được một tấm chồng thật giàu có. Phương pháp tốt nhất để hạnh phúc là có thu nhập cao. Cháu có biết ai đã phát ngôn câu này không? Không à? Ồ, cháu nên biết mới phải." Cô đột nhiên nổi cáu, giống như một con thú chưa được thuần hóa hoàn toàn. Đúng lúc đó, điện thoại reo và cô nói "Tiếng chuông cứu nguy", rồi bắt đầu cuộc trò chuyện vô cùng sôi nổi với đối tượng mà Ursula không nhìn thấy, không nghe thấy kia. Cô kết thúc cuộc gọi bằng câu nói: "Còn gì tuyệt hơn thế, cưng à, nửa tiếng nữa gặp nhau nhé!" Rồi nói với Ursula: "Đáng lẽ cô phải chở cháu đi nhưng cô sắp sửa tới khách sạn Claridge's, nơi đó lại cách ga Marylebone hàng dặm đường. Đã thế sau đó cô còn phải tới một bữa tiệc ở quảng trường Lowndes. Vì vậy, cô không thể đưa cháu tới nhà ga. Cháu có thể đi tàu điện ngầm tới ga Marylebone không? Cháu biết cách chứ? Đi tuyến Piccadilly tới bùng binh Piccadilly, rồi chuyển sang tuyến Bakerloo để tới ga Marylebone. Nào, cô sẽ dẫn cháu ra ngoài."

Khi họ ra tới ngoài đường, Izzie hít thở một hơi thật sâu như thể vừa được giải thoát khỏi sự giam cầm không mong muốn. "A, trời chiều chạng vạng." Cô nói. "Thời khắc màu tím. Đẹp mê hồn, phải không?" Cô hôn lên má Ursula và nói: "Được gặp cháu thật tuyệt, cháu nhất định phải đến thăm cô lần nữa đấy! Từ đây cháu đi một mình được chứ? Tout droit* lên phố Sloane, rẽ trái và a lê hấp, cháu đã tới ga tàu điện ngầm Knightsbridge. Thôi, chào nhé!"

Tiếng Pháp, nghĩa là "Đi thẳng".

"Amorfati*." Bác sĩ Kellet nói. "Cháu đã nghe thấy cụm từ này bao giờ chưa?" Nghe như ông vừa nói "A more fatty*" vậy. Ursula cảm thấy khó hiểu - cả cô bé và bác sĩ Kellet đều thuộc tạng người gầy. Ông nói rằng Nietzche ("một nhà triết học") bị thu hút bởi quan niệm này. "Nó có nghĩa là bình thản chấp nhận những gì xảy đến với chúng ta, dù là điều tốt hay điều xấu."

Tiếng Latin, nghĩa là "Hãy yêu lấy vận mệnh của mình".

Tiếng Anh, nghĩa là "Lại một người béo nữa".

"Werde, der du bist*, như cách nói của ông ấy." Bác sĩ Kellet tiếp tục, gõ tàn thuốc từ ống tẩu của mình xuống nền lò sưởi. Ursula cho rằng rồi sẽ có ai đó quét chúng đi. "Cháu có biết câu nói đó có nghĩa là gì không?" Ursula tự hỏi trước đây bác sĩ Kellet đã gặp bao nhiêu cô bé mười tuổi rồi. "Nó có nghĩa là hãy trở thành chính mình." Ông nói, nhồi thêm thuốc lá vào tẩu thuốc. (Chính là cái người tồn tại trước khi trở nên không tồn tại, Ursula nghĩ vậy.) "Nietzsche có được quan điểm đó từ Pindar, γένοί οἷος ἐσσὶ μαθών. Cháu biết tiếng Hy Lạp không?" Giờ thì ông chẳng còn nhớ nổi cô bé là ai nữa rồi. "Nó có nghĩa là: khi đã hiểu bản thân mình, hãy trở thành chính mình."

Tiếng Đức, một câu của Nietzsche.

Ursula nghĩ ông đã nói "từ Pinner", đó là nơi bà vú của Hugh an dưỡng. Bà sống với em gái mình ở tầng trên của một cửa hàng trong một tòa nhà cũ trên con đường chính của ngôi làng đó. Hugh từng lái xe chở Ursula và Teddy tới đó trong chiếc Bentley lộng lẫy của mình vào một buổi chiều Chủ nhật. Bà vú Mills khá đáng sợ (mặc dù rõ ràng đối với Hugh thì không), bà dành phần lớn thời gian để vặn vẹo Ursula về phép cư xử và kiểm tra xem tai của Teddy có ráy không. Em gái bà thì dễ mến hơn, liên tục tiếp họ những ly si rô hoa cơm cháy và những miếng bánh mì khoai tây phết mứt mâm xôi đen. "Isobel thế nào rồi?" Bà vú Mills hỏi, miệng bà trông như quả mận khô. "Izzie vẫn là Izzie thôi." Hugh nói. Nếu ta nói câu đó thật nhanh, như Teddy sẽ làm sau đó, âm thanh phát ra sẽ giống như tiếng một bầy ong nhỏ đang vo ve. Rõ ràng Izzie đã "trở thành chính mình" từ rất lâu rồi.

Chẳng có vẻ gì là Nietzche thu được bất cứ điều gì từ Pinner cả, đặc biệt là những tư tưởng của ông ta.

"Con đã được vui chơi thỏa thích với cô Izzie rồi chứ?" Hugh hỏi khi đến đón Ursula ở nhà ga. Nhìn thấy Hugh đội chiếc mũ mềm màu xám và mặc chiếc áo khoác dài màu xanh dương sẫm, cô bé cảm thấy có chút gì đó thật an yên. Hugh nhìn kĩ cô bé để xem cô bé có sự thay đổi rõ rệt nào không. Cô bé nghĩ tốt hơn hết là không nên nói cho bố biết rằng cô bé đã đi tàu điện ngầm một mình. Đó là một chuyến phiêu lưu đáng sợ, một đêm tối tăm trong rừng thẳm, nhưng giống như bất cứ nữ anh hùng quả cảm nào, cô bé đã vượt qua được. Ursula nhún vai. "Cô và con đã tới ăn trưa ở tiệm Simpson's."

"Hừm." Hugh nói, như thể đang cố gắng giải đoán ý nghĩa của câu nói này.

"Cô và con đã nghe một nữ ca sĩ da đen hát."

"Ở tiệm Simpson's sao?" Hugh hỏi.

"Trên máy hát của cô Izzie ạ."

Lại một tiếng "hừm". Hugh mở cửa xe cho Ursula và cô bé trèo vào chỗ ghế ngồi bọc da xinh xắn của chiếc Bentley, nó hầu như cũng đem lại cảm giác an yên cho cô bé như chính bản thân Hugh vậy. Sylvie coi chiếc xe là một sự hoang phí "gây tán gia bại sản". Nó đắt đến nghẹn thở. Chiến tranh đã khiến Sylvie trở nên bủn xỉn: thu lượm những mẩu xà phòng con con rồi nấu chảy và cô đặc chúng lại để dùng cho việc giặt giũ, lộn hai đầu những tấm ga trải giường vào giữa*, sửa sang lại những chiếc mũ. "Nếu mẹ các con được làm theo ý muốn, các bữa ăn của chúng ta sẽ chỉ toàn trứng và thịt gà." Hugh cười. Hugh, ngược lại, đã bớt thận trọng hơn trong chi tiêu kể từ hồi chiến tranh. "Có lẽ đây không phải là tính tốt cần phát huy đối với một giám đốc ngân hàng." Sylvie nói. "Carpe diem*." Hugh đáp. Và Sylvie nói: "Trước kia anh có bao giờ như vậy đâu."

Những tấm ga trải giường thường bị rách ở đoạn giữa, vì vậy khi chúng bị rách, các bà nội trợ tiết kiệm sẽ xé hoặc cắt tấm ga từ chỗ rách ấy thành hai mảnh, sau đó xoay phần đầu kia của hai mảnh này lại và khâu chúng vào với nhau, tạo thành một tấm ga mới.

Thành ngữ Latin có nghĩa là "Hãy tận hưởng giây phút mà ta đang có.

"Giờ cô Izzie đã có ô tô rồi ạ." Ursula khoe.

"Thế à?" Hugh nói. "Bố chắc chắn nó không lộng lẫy bằng con quái thú này đâu." Anh trìu mến vỗ vỗ vào bảng đồng hồ của chiếc Bentley. Khi họ rời khỏi nhà ga, anh lặng lẽ nói: "Cô nàng ấy không tin cậy được."

"Ai ạ?" (Mẹ? Hay chiếc xe?)

"Izzie."

"Có lẽ bố đúng đấy ạ." Ursula đồng tình.

"Con thấy cô ấy thế nào?"

"Ồ, bố biết đấy. Vô phương cứu chữa. Suy cho cùng, cô Izzie vẫn là cô Izzie thôi."

Khi về đến nhà, họ thấy Teddy và Jimmy đang chơi trò domino trên cái bàn trong phòng sinh hoạt ban ngày, còn Pamela đang ở bên nhà hàng xóm chơi với Gertie Shawcross. Winnie lớn hơn Pamela một chút, còn Gertie nhỏ hơn Pamela một chút, vì vậy Pamela chia đều thời gian của mình cho hai người họ nhưng hiếm khi chơi với cả hai người cùng một lúc. Ursula vốn dành hết thời gian cho Millie nên thấy sự sắp xếp đó thật kỳ quặc. Teddy thì yêu mến tất cả các cô gái nhà Shawcross, nhưng trái tim cậu lại nằm trong đôi bàn tay nhỏ bé của Nancy.

Chẳng thấy bóng dáng Sylvie đâu. "Không biết ạ." Bridget thờ ơ nói khi Hugh hỏi cô.

Bà Glover đã nấu sẵn món thịt cừu hầm nhìn không được bắt mắt lắm và bỏ nó trong lò để giữ ấm. Bà Glover không còn sống ở Góc Cáo cùng họ nữa. Bà đã thuê một ngôi nhà nhỏ ở trong làng để tiện bề chăm sóc cả George và gia đình họ. George hầu như không bao giờ rời khỏi ngôi nhà ấy. Bridget gọi anh ta là một "linh hồn tội nghiệp" và mọi người không thể không đồng tình với cách gọi đó. Nếu thời tiết tốt (hoặc ngay cả khi không tốt lắm), anh ta sẽ ngồi trên cái xe lăn to đùng xấu xí ở cửa trước và nhìn ngắm thế giới đi ngang qua mình. Cái đầu đẹp đẽ của anh ta ("Đã từng giống như đầu sư tử." Sylvie buồn bã nói) gục xuống ngực và từ miệng anh ta nhểu xuống một sợi nước dãi lòng thòng cứ đung đa đung đưa. "Gã trai đáng thương." Hugh nói. "Thà anh ta tử trận còn hơn."

Thi thoảng, một đứa trong bọn trẻ sẽ bám đuôi Sylvie - hoặc cô nàng Bridget miễn cưỡng - đến thăm anh ta trong ngày. Có vẻ thật kỳ cục khi họ tới nhà anh ta để thăm nom anh ta trong khi mẹ đẻ anh ta lại ở nhà họ để chăm sóc họ. Sylvie sẽ sốt sắng phủ chăn lên hai chân anh ta, đi lấy cho anh ta một cốc bia rồi lau miệng anh ta như thường làm với Jimmy.

Quanh đó còn có những cựu chiến binh khác, có thể dễ dàng nhận ra họ qua sự khập khiễng hoặc què cụt của họ. Tất cả những cánh tay và cẳng chân vô thừa nhận mà họ bị mất trên những bãi chiến trường ở vùng Flanders ấy - Ursula tưởng tượng rằng chúng sẽ cắm rễ xuống bùn và nhô thẳng lên trời rồi mọc lại thành người. Một đội quân quay trở lại để trả thù. ("Ursula có những ý nghĩ quái gở." Cô bé nghe thấy Sylvie nói với Hugh. Ursula đã trở thành một chuyên gia nghe lén, đó là cách duy nhất để biết được người ta thực sự nghĩ gì. Cô bé không nghe được câu trả lời của Hugh, bởi đúng lúc ấy Bridget giận dữ lao xộc vào trong phòng vì con mèo - Hattie, một trong số những đứa con của con mèo Queenie, sở hữu tính cách giống y chang mẹ nó - đã tha trộm miếng cá hồi rim đáng lẽ sẽ là bữa trưa của họ.)

Cũng có những người mang những vết thương kín đáo hơn, giống như những người đàn ông trong phòng chờ của bác sĩ Kellet. Trong làng có một cựu chiến binh tên là Charles Chorley. Anh ta đã phục vụ trong trung đoàn Royal East Kent và đã vượt qua cuộc chiến mà không sứt mẻ gì. Thế rồi đến một ngày, vào mùa xuân năm 1921, anh ta đã đâm vợ và ba đứa con của mình khi họ đang ngủ trên giường, sau đó tự bắn vào đầu mình bằng một khẩu Mauser. Đó là khẩu súng anh ta lấy được từ một tay lính người Đức bị anh ta giết ở trận Bapaume. ("Một cảnh tượng khủng khiếp." Bác sĩ Fellowes thuật lại. "Mấy gã này nên nghĩ cho những người phải dọn dẹp hậu quả chứ.")

Bridget, đương nhiên, cũng phải "chịu đựng nỗi đau tinh thần" khi mất Clarence. Giống như Izzie, Bridget chấp nhận cảnh sống độc thân mặc dù cuộc sống của cô ít phù phiếm hơn Izzie. Tất cả bọn họ đều dự đám tang của Clarence, kể cả Hugh. Lúc ấy, bà Dodds vẫn giữ được sự tự chủ như thường thấy. Bà ta rụt người lại khi Sylvie đặt bàn tay an ủi lên cánh tay bà ta. Nhưng sau khi bọn họ đã rời khỏi cái huyệt mộ toang hoác (nó không phải là một vưu vật, hoàn toàn không), bà Dodds nói với Ursula: "Một phần của nó đã chết trong cuộc chiến. Đây chỉ là phần còn lại đuổi theo phần đã chết kia mà thôi." Rồi bà ta đưa ngón tay lên khóe mắt, chấm chấm một vệt ẩm ướt ở đó - nó chưa đủ để trở thành một giọt nước mắt. Ursula không biết tại sao bà ta lại chọn cô bé để tâm sự điều này, có lẽ chỉ đơn giản là vì cô bé đang ở gần bà ta nhất. Chắc chắn bà ta không hề mong đợi hay đón nhận một câu đáp lại.

"Có thể nói quả là trớ trêu..." Sylvie nói. "... Khi mà Clarence sống sót trong chiến tranh nhưng lại chết vì một căn bệnh." ("Mẹ sẽ làm gì nếu một trong các con mắc phải bệnh cúm đó nhỉ?" Cô thường nói.)

Ursula và Pamela đã tranh cãi với nhau rất nhiều về việc liệu Clarence có còn đeo mặt nạ lúc được chôn cất không. (Và nếu nó được tháo ra thì bây giờ nó đang ở đâu?) Họ cảm thấy đây không phải là điều mà họ có thể hỏi Bridget. Bridget chua chát nói rằng cuối cùng thì bà già Dodds đã giữ được con trai cho riêng mình và ngăn được một người phụ nữ khác giành lấy anh ta từ tay bà ta. ("Có lẽ nói thế thì hơi cay nghiệt." Hugh lẩm bẩm.) Bức ảnh của Clarence, một bức ảnh được in ra từ bức ảnh mà anh ta chụp để đưa cho mẹ mình, trước khi Bridget biết anh ta, trước khi anh ta bước đến với số phận của mình, giờ đã ở chung một chỗ với bức ảnh của Sam Wellington trong nhà kho. "Hàng hàng lớp lớp người chết." Sylvie giận dữ nói. "Ai cũng muốn quên họ."

"Anh cũng vậy." Hugh nói.

Sylvie trở về kịp lúc để ăn món bánh nướng nhân táo của bà Glover. Những quả táo của họ - Sylvie đã trồng một vườn táo nhỏ khi cuộc chiến kết thúc - đang bắt đầu sai trĩu cành. Khi Hugh thắc mắc cô đã đi đâu, cô nói gì đó nghe không rõ về Gerrards Cross. Cô ngồi ở bàn ăn và nói: "Em không thực sự đói lắm."

Hugh nhìn vào mắt cô và hất đầu về phía Ursula, nói: "Izzie." Một cách giao tiếp "tốc ký" điêu luyện.

Ursula cứ ngỡ mình sẽ bị tra hỏi đủ kiểu, nào ngờ Sylvie chỉ nói: "Trời ơi, mẹ quên mất là con đã lên London. Mẹ mừng khi thấy con trở về nguyên vẹn."

"Không sứt mẻ một ly." Ursula rạng rỡ nói. "À mẹ này, mẹ có biết ai đã nói câu, Phương pháp tốt nhất để hạnh phúc là có thu nhập cao không ạ?" Giống như Izzie, kiến thức của Sylvie không sâu nhưng rộng. Theo lời Sylvie, "đó là đặc trưng của một người thu lượm kiến thức từ các cuốn tiểu thuyết thay vì học hành bài bản".

"Austen." Sylvie trả lời ngay. "Trang viên Mansfield. Bà ấy cho nhân vật Mary Crawford nói ra những lời này. Dĩ nhiên đó là nhân vật mà bà ấy tuyên bố là mình khinh thường nhưng thực sự thì mẹ cho rằng 'dì Jane yêu quý' khá tin vào những lời đó. Tại sao con lại hỏi vậy?"

Ursula nhún vai. "Không có gì đâu ạ."

"Trước khi tới Mansfield, tôi không tài nào tưởng tượng nổi một vị cha xứ vùng quê lại khao khát một bụi cây hay bất cứ thứ gì đại loại thế. Thật là tuyệt vời. Mẹ luôn nghĩ từ "bụi cây" ám chỉ một kiểu người nào đó."

"Chúng ta có một bụi cây." Hugh lên tiếng, nhưng Sylvie lờ anh đi và tiếp tục nói với Ursula: "Con thực sự nên đọc Jane Austen. Bây giờ con chắc chắn đang ở độ tuổi thích hợp." Sylvie có vẻ khá vui tươi, một tâm trạng không hiểu sao chẳng ăn nhập chút nào với món thịt cừu hầm vẫn đang nằm trên bàn trong cái nồi màu nâu ảm đạm, những cục mỡ đông màu trắng nổi lềnh bềnh trên bề mặt. "Thực sự thì..." Thế rồi Sylvie chợt gay gắt nói, đổi giọng đột ngột như thời tiết vậy. "... Các tiêu chuẩn đang hạ thấp xuống ở khắp nơi, ngay cả trong chính gia đình của ta." Hugh nhướng mày và trước khi Sylvie kịp lên tiếng gọi Bridget, anh đã đứng dậy khỏi bàn, tự mình mang nồi thịt hầm vào trong bếp. Cô bé hầu gái làm đủ mọi việc của nhà họ là Marjorie không còn bé nữa và vừa mới bỏ đi, vì vậy chỉ còn lại Bridget và bà Glover gánh vác nhiệm vụ chăm sóc họ. ("Nhà ta đâu có khắt khe gì." Sylvie giận dữ nói khi Bridget đề cập đến chuyện Marjorie chưa được tăng lương kể từ khi chiến tranh kết thúc. "Con nhỏ đó nên biết ơn mới phải.")

Đêm đó, ở trên giường - Ursula và Pamela vẫn ở chung trong căn phòng ngủ chật chội trên gác mái ("Giống như những tù nhân trong một xà lim." Theo lời Teddy) - Pamela nói: "Sao cô ấy không mời chị lên London cùng em, hoặc thậm chí mời chị thay vì em nhỉ?" Pamela hỏi vậy vì tò mò thực sự chứ không có ý gì xấu.

"Cô ấy nghĩ em thú vị."

Pamela cười nói: "Cô ấy cũng nghĩ món Brown Windsor của bà Glover là thú vị đấy."

"Em biết. Em không tự mãn đâu."

"Đó là vì em xinh đẹp và thông minh." Pamela nói. "Trong khi chị chỉ thông minh thôi."

"Chị biết rõ là điều đó không đúng mà." Ursula nói, sốt sắng phản bác lời Pamela.

"Chị không bận tâm đâu."

"Cô ấy nói sẽ nhắc đến em trong số báo tuần tới, nhưng em không nghĩ cô ấy sẽ làm vậy."

Khi thuật lại cho Pamela nghe về những chuyến phiêu lưu ở London trong ngày hôm nay của mình, Ursula đã bỏ qua một cảnh tượng mà cô bé tận mắt chứng kiến, nhưng Izzie thì không nhìn thấy vì còn đang mải loay hoay quay đầu xe giữa con đường bên ngoài quán Coal Hole. Một người phụ nữ mặc áo khoác lông chồn vizon bước ra khỏi cửa khách sạn Savoy, khoác tay một người đàn ông khá lịch lãm. Người phụ nữ đang cười thoải mái trước điều gì đó mà người đàn ông vừa mới nói, rồi buông cánh tay người đàn ông ra để tìm ví tiền trong cái túi xách tay và thả một nắm tiền xu vào cái bát của một cựu chiến binh đang ngồi trên vỉa hè. Người cựu chiến binh ấy bị cụt chân và đang ngồi trên một loại xe lăn bằng gỗ tự chế. Ursula đã nhìn thấy một người đàn ông cụt chân khác ngồi trên một vật tương tự bên ngoài nhà ga Marylebone. Thực tình, càng nhìn ngắm đường phố London, cô bé càng nhìn thấy nhiều người què cụt.

Một người gác cửa ở khách sạn lao vọt ra từ đường dẫn Savoy Court và tiến về phía người đàn ông cụt chân. Người đàn ông cụt chân nhanh chóng dùng hai tay làm mái chèo, lướt đi trên vỉa hè. Người phụ nữ đã cho anh ta tiền bày tỏ sự phản đối với người gác cửa - Ursula có thể nhìn thấy những đường nét xinh đẹp trên gương mặt cô ấy lộ vẻ thiếu kiên nhẫn - nhưng rồi người đàn ông lịch lãm nhẹ nhàng nắm lấy khuỷu tay cô ấy và dẫn cô ấy đi lên đường Strand. Điều đáng chú ý không phải là nội dung của cảnh tượng này mà là các nhân vật của nó. Trước đây Ursula chưa bao giờ nhìn thấy người đàn ông lịch lãm kia nhưng người phụ nữ đang kích động thì chính là Sylvie - không thể nào nhầm lẫn được. Cho dù không nhận ra Sylvie, cô bé sẽ nhận ra chiếc áo khoác lông chồn vizon mà bố cô bé tặng cho mẹ cô bé nhân dịp kỷ niệm mười năm ngày cưới của họ. Sylvie có vẻ ở rất xa Gerrards Cross.

"Chà!" Izzie nói khi chiếc xe cuối cùng cũng quay đầu được. "Quả là một trò khó nhằn!"

Sang tuần sau, đúng là Ursula không hề xuất hiện trong bài báo của Izzie, cho dù dưới hình thức hư cấu. Thay vào đó, cô đã viết về việc người phụ nữ độc thân có thể thoải mái ra sao khi sở hữu "một chiếc xe nhỏ". "Đi bon bon trên con đường thênh thang rộng mở sung sướng hơn nhiều so với bị mắc kẹt trong một chiếc xe buýt bẩn thỉu, hoặc bị kẻ lạ mặt nào đó bám theo trên một con phố tối tăm. Ta không cần lo lắng liếc nhìn lại đằng sau nếu ta đang ngồi sau vô lăng của một chiếc Sunbeam."

"Thật đáng sợ!" Pamela nói. "Em có nghĩ cô ấy bị như thế thật không? Bị một kẻ lạ mặt bám theo trên phố?"

"Em nghĩ là rất nhiều lần."

Ursula không được mời đến làm "người bạn đặc biệt" của Izzie lần nào nữa, thật ra thì chẳng ai trong số họ nghe được tin gì từ cô cho đến khi cô xuất hiện ở trước cửa nhà họ vào đêm Giáng sinh (được mời nhưng không được mong đợi) và tuyên bố mình đang "hơi kẹt một chút". Tình trạng ấy buộc cô phải vào trong phòng riêng của Hugh để trò chuyện kín với anh, và một tiếng đồng hồ sau mới trở ra, trông gần như khúm núm. Cô không mang theo món quà nào và hút thuốc suốt bữa tối, thờ ơ gảy thức ăn.

"Thu nhập hằng năm hai mươi bảng." Hugh nói khi Bridget mang món bánh pudding rưới rượu brandy* tới bàn. "Mà chi tiêu hằng năm hai mươi bảng sáu xu sẽ dẫn đến sự khốn khó*."

Món bánh Giáng sinh truyền thống của Anh với các nguyên liệu được trộn với rượu brandy, sau đó chiếc bánh được rưới thêm rượu brandy ở trên cùng để khi được châm lửa, chiếc bánh có thể bùng lên một ngọn lửa xanh đẹp mắt.

Hugh trích dẫn một câu nói của nhân vật Wilkins Micawber trong tác phẩm David Copperfield của Charles Dickens.

"Ồ, thôi đi!" Izzie nói và bực bội rời khỏi bàn trước khi Teddy kịp châm lửa cho chiếc bánh pudding.

"Dickens đấy." Sylvie nói với Ursula.

"J'étais un peu dérangée*." Sáng hôm sau, Izzie giải thích với Ursula với vẻ khá ăn năn.

Tiếng Pháp, nghĩa là "Cô cảm thấy rối bời".

"Cô thật là ngốc." Izzie nói. "Đầu óc cô mụ mị hết cả."

Vào ngày đầu năm mới, chiếc Sunbeam biến mất và địa chỉ ở phố Basil được đổi thành một địa chỉ kém trong lành hơn ở Swiss Cottage (một endroit còn ảm đạm hơn nữa), tuy nhiên Izzie vẫn là Izzie, không thể phủ nhận được.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.