Đời tôi tuyệt diệu lắm thay!
Táo chín tự khắc rụng ngay quanh đầu;
Những chùm nho ngọt nhiệm mầu
Tự vắt mình để chảy vào miệng tôi...*
Trích bài thơ The Garden của Andrew Marvell. Đấy là một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của Anh vào thế kỷ XVII.
"Con đang đọc gì thế?" Sylvie nghi ngại hỏi.
"Marvell ạ."
Sylvie cầm lấy cuốn sách từ tay cô và nhìn chòng chọc vào những khổ thơ. "Nó khá gợi cảm." Bà kết luận.
""Gợi cảm" - gợi cảm thì có gì để chỉ trích ạ?" Ursula cười và cắn một quả táo.
"Đừng có phát triển sớm quá." Sylvie thở dài. "Đó không phải là điều hay ho gì đối với một cô gái đâu. Con sẽ học gì khi trở lại trường sau kỳ nghỉ - Tiếng Latin à? Hay tiếng Hy Lạp? Không phải là văn học Anh chứ? Mẹ thấy nó chẳng có ý nghĩa gì cả."
"Mẹ không thấy văn học Anh có ý nghĩa gì sao?"
"Mẹ thấy việc học nó chẳng có ý nghĩa gì. Người ta chỉ đọc nó thôi chứ!" Bà lại thở dài. Cả hai cô con gái của bà đều chẳng có điểm gì giống bà. Trong một thoáng, Sylvie như trở lại quá khứ, đứng dưới bầu trời London rực rỡ và ngửi thấy mùi hoa xuân vừa được cơn mưa tưới tắm, nghe tiếng bộ yên cương của con ngựa Tiffin kêu leng keng leng keng.
"Con có thể học ngành Ngôn ngữ hiện đại. Con cũng không biết nữa. Con không chắc chắn gì cả, con chưa lập ra kế hoạch nào."
"Kế hoạch ư?"