Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng 2 Năm 1947

❊ ❊ ❊

Tuyệt quá! Cứ như thùng hàng cứu trợ của hội Chữ Thập Đỏ vậy, cô viết và dựng tấm bưu thiếp cũ có hình cung điện Brighton lên mặt lò sưởi, bên cạnh chiếc đồng hồ của Sylvie và bức ảnh của Teddy. Cô sẽ gửi tấm bưu thiếp này trong chuyến thư chiều mai. Đương nhiên, còn lâu nữa nó mới tới được Góc Cáo.

Tấm thiệp chúc mừng sinh nhật dành cho cô cuối cùng đã đến nơi. Thời tiết đã ngăn cản bữa tiệc mừng thường lệ ở Góc Cáo. Để bù đắp cho việc đó, Crighton đã đưa cô đến Dorchester để ăn tối bên ánh nến. Khi bữa ăn diễn ra được nửa chừng thì điện tắt.

"Lãng mạn quá!" Anh nói. "Giống như ngày xưa vậy."

"Em không nhớ chúng ta từng lãng mạn." Cô nói. Cuộc tình của họ đã kết thúc cùng với chiến tranh, nhưng anh đã nhớ tới sinh nhật của cô, điều này khiến cô vô cùng xúc động. Anh tặng cô một hộp sô cô la Milk Tray để làm quà ("Anh e rằng cũng chẳng nhiều nhặn gì.")

"Của Bộ Hải quân à?" Cô hỏi và cả hai người họ cùng cười. Khi cô về nhà, cô đã ăn hết cả hộp liền một lúc.

Năm giờ. Cô mang cái đĩa tới bồn rửa, bỏ chúng với những cái đĩa chưa rửa khác. Những bông tuyết xám xịt như tàn tro giờ đã dày lên thành một trận bão tuyết trên bầu trời u ám. Cô kéo tấm rèm cotton mỏng manh để cố gắng che khuất cảnh tượng ấy. Tấm rèm bị kẹt, kéo mãi cũng chẳng nhúc nhích, và cô đành bỏ cuộc vì sợ lỡ tay giật đứt nó. Khung cửa sổ đã cũ và lỏng lẻo nên gió lùa vào lạnh buốt.

Điện bị cắt và cô mò mẫm tìm nến trên mặt lò sưởi. Còn có thể tồi tệ hơn nữa không? Ursula mang cây nến và chai whisky tới giường, vẫn mặc nguyên áo khoác mà chui vào dưới những tấm chăn. Cô mệt mỏi quá! Cái đói và cái lạnh dễ dàng khiến người ta chìm vào mê man.

Ngọn lửa trên cái lò sưởi nhỏ hiệu Radiant chập chờn chực tắt. Liệu có khủng khiếp lắm không nhỉ? Kết thúc cuộc đời vào lúc nửa đêm không chút đau đớn. Có những cách còn tồi tệ hơn. Auschwitz, Treblinka. Chiếc Halifax của Teddy đã rơi xuống, toàn thân bao trùm trong lửa. Cách duy nhất để ngăn những giọt nước mắt là uống whisky liên tục. Chị Pammy đáng mến. Ngọn lửa trên cải lò sưởi Radiant lập lòe và tắt ngúm. Ngọn lửa mồi cũng vậy. Cô tự hỏi khi nào thì có gas trở lại. Nếu mùi gas đánh thức cô, liệu cô có dậy và thắp lại lò sưởi không? Cô không mong mình chết như một con cáo bị đông cứng trong hang. Pammy sẽ nhìn thấy tấm bưu thiếp và biết rằng cô cảm kích chị ấy. Ursula nhắm mắt. Cô có cảm giác mình đã thức cả trăm năm. Cô thực sự vô cùng mệt mỏi.

Bóng tối bắt đầu phủ xuống.

Cô giật mình tỉnh dậy. Sáng rồi sao? Đèn đang bật nhưng trời vẫn tối. Cô đã mơ mình bị mắc kẹt trong một tầng hầm. Cô trèo xuống giường, vẫn còn khá lơ mơ và nhận ra chiếc radio đã đánh thức cô. Điện đã có lại đúng lúc nó phát dự báo thời tiết cho tàu bè.

Cô nhét đồng xu vào khe nạp tiền của chiếc lò sưởi Radiant và nó hoạt động trở lại. Vậy là rốt cuộc cô đã không tự làm mình bị ngạt khí gas.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.