Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng 8 Năm 1926

❊ ❊ ❊

Nên cầm bút thật nhẹ nhàng để các con chữ tốc ký được viết ra dễ dàng. Cổ tay không được phép tì lên cuốn sổ hay mặt bàn.

Khoảng thời gian còn lại của mùa hè thật tồi tệ. Cô ngồi dưới những gốc táo trong vườn cây ăn quả, Cố gắng đọc một cuốn sách hướng dẫn viết tốc ký của Pitman*. Họ đã quyết định cô sẽ học đánh máy và tốc ký thay vì trở lại trường học.

Sir Isaac Pitman (1813 - 1897): là một giáo viên ngôn ngữ Anh, người đã phát triển hệ thống chữ tốc ký được sử dụng rộng rãi được biết đến với tên gọi chữ tốc ký Pitman.

"Con không thể quay lại trường được." Cô nói. "Con không thể."

Sự lạnh lùng mà Sylvie mang theo mỗi lần bà bước vào một căn phòng và phát hiện Ursula đang ở trong đó bao trùm lên tất cả mọi người. Cả Bridget và bà Glover đều thắc mắc tại sao "căn bệnh nghiêm trọng" mà Ursula nhiễm phải trong lúc ở London với cô mình lại khiến Sylvie tỏ ra xa cách với con gái như thế, trong khi đáng lẽ bà phải yêu thương, âu yếm cô hơn. Còn Izzie, đương nhiên, đã bị cấm cửa vĩnh viễn. Persona non grata in perpetuam*. Không ai biết được sự thật ngoại trừ Pamela, người đã moi được cả câu chuyện từ Ursula, từng chút một.

Tiếng Latin, nghĩa là "Người vốn không được hoan nghênh".

"Nhưng anh ta đã cưỡng bức em." Pamela nổi đóa.

"Sao em lại nghĩ đó là lỗi của em chứ?"

"Nhưng hậu quả thì..." Ursula lẩm bẩm.

Đương nhiên, Sylvie hoàn toàn đổ riệt lỗi cho cô. "Con đã ném đi đức hạnh, nhân cách của mình và thiện cảm mà mọi người dành cho con."

"Nhưng có ai biết đâu."

"Mẹ biết."

"Em cứ như một nhân vật trong những cuốn tiểu thuyết của Bridget vậy." Hugh nói với Sylvie. Hugh đã đọc tiểu thuyết của Bridget ư? Nghe có vẻ không đúng lắm. "Thật ra..." Hugh nói. "... Nghe giọng em rất giống giọng điệu của mẹ anh." ("Bấy giờ thì chuyện này có vẻ ghê gớm lắm." Pamela nói. "Nhưng rồi nó cũng qua thôi.")

Ngay cả Millie cũng tin vào những lời nói dối của cô. "Nhiễm trùng máu ư?" Cô ấy nói. "Kịch tính quá! Bệnh viện có khủng khiếp lắm không? Nancy nói Teddy kể với nó rằng cậu đã suýt chết. Mình chắc chắn là trong đời mình sẽ chẳng bao giờ xảy ra chuyện gì ly kỳ đến thế."

Giữa chết với suýt chết quả là khác nhau một trời một vực. Thực ra là cả một cuộc đời. Ursula cảm thấy cô chẳng cần đến cái cuộc đời mà cô vừa được giữ lại này.

"Con muốn đến gặp bác sĩ Kellet." Cô nói với Sylvie.

"Mẹ tin rằng ông ấy đã nghỉ hưu rồi." Sylvie thờ ơ nói.

Ursula vẫn để tóc dài, chủ yếu là để chiều lòng Hugh. Nhưng một hôm, cô đi vào tiệm Beaconsfield với Millie và cắt phăng mái tóc. Đó là một hành động sám hối khiến cô có cảm giác mình khá giống một kẻ tử vì đạo hoặc một nữ tu. Cô cho rằng mình sẽ phần nào sống như họ suốt quãng đời còn lại.

Hugh có vẻ ngạc nhiên hơn là buồn bã. Cô cho rằng trong mắt ông, việc cô cắt tóc chỉ là một trò học đòi hết sức bình thường so với sự kiện ở Belgravia. "Ôi trời!" Ông nói khi cô ngồi xuống bàn ăn tối trước món cốt lết bê kiểu Nga trông chẳng mấy ngon lành. ("Nhìn như bữa tối cho chó vậy." Jimmy nói, mặc dù cậu háu ăn đến nỗi sẽ sẵn sàng vui vẻ ăn bữa tối của Jock.)

"Trông con cứ như một người khác vậy." Hugh nói.

"Đó là điều tốt mà, không phải sao ạ?" Ursula đáp.

"Em thích Ursula trước đây cơ." Teddy nói.

"Chà, có vẻ như em là người duy nhất thích thế đấy." Ursula lẩm bẩm. Sylvie định nói gì đó song lại thôi. Rồi Hugh nói với Ursula: "Ồ, thôi nào, bố nghĩ rằng con..."

Nhưng cô không bao giờ biết được Hugh nghĩ gì về cô bởi vì tiếng vòng sắt gõ rầm rầm ở cửa chính đã ngắt ngang lời ông. Đó là Thiếu tá Shawcross lo lắng hỏi thăm xem Nancy có ở cùng với họ không. "Xin lỗi vì đã làm gián đoạn bữa tối của các vị." Ông ta nói, ngập ngừng ở cửa phòng ăn.

"Con bé không có ở đây." Hugh nói, mặc dù việc Nancy không có mặt đã quá rõ ràng.

Thiếu tá Shawcross cau mày nhìn món cốt lết trên những cái đĩa của họ. "Nó đi hái ít lá cây trên con đường mòn." Ông ta nói. "Để đính vào cuốn album của nó. Cháu biết tính nó rồi đấy." Câu này là nói với Teddy, bạn thân của Nancy. Nancy yêu thiên nhiên, cô bé luôn sưu tầm cành cây, quả thông, vỏ sò, đá và xương, cứ như chúng là những tô tem của một tôn giáo cổ xưa. "Một đứa trẻ yêu thiên nhiên." Bà Shawcross gọi cô bé như vậy ("Như thể đó là điều hay ho lắm ấy." Sylvie nói).

"Nó muốn kiếm lá sồi." Thiếu tá Shawcross nói. "Trong vườn nhà chúng tôi lại không có cây sồi nào."

Mọi người bàn tán một chút về cái chết của cây sồi Anh rồi chợt im bặt. Thiếu tá Shawcross hắng giọng. "Roberta nói con bé đã đi một tiếng đồng hồ rồi. Tôi đã đi ngược đi xuôi suốt cả con đường, hét gọi tên nó. Tôi không nghĩ ra nó có thể ở đâu. Winnie và Millie cũng đang đi tìm nó." Thiếu tá Shawcross bắt đầu tái nhợt. Sylvie rót cho ông ta một cốc nước. "Ngồi xuống đi!" Bà nói. Ông ta không ngồi. Dĩ nhiên, Ursula cho rằng ông ta đang nghĩ về Angela.

"Tôi đoán chắc là con bé đã tìm thấy thứ gì đó thú vị." Hugh nói. "Một cái tổ chim hoặc một con mèo ở nông trại với đàn con của nó. Ông biết tính con bé mà." Bây giờ họ đều đồng quan điểm với nhau rằng họ biết tính Nancy thế nào.

Thiếu tá Shawcross nhấc một cái thìa từ bàn ăn lên và ngơ ngẩn nhìn nó. "Con bé đã bỏ lỡ bữa tối."

"Cháu sẽ giúp bác tìm bạn ấy." Teddy nói, nhảy bật dậy. Cậu cũng biết tính Nancy thế nào, cậu biết cô bé không bao giờ bỏ lỡ bữa tối.

"Tôi cũng thế!" Hugh nói, vỗ lưng Thiếu tá Shawcross để động viên, bỏ mặc món cốt lết bê.

"Con đi cùng được không ạ?" Ursula hỏi.

"Không." Sylvie nói. "Jimmy cũng không. Chúng ta sẽ ở lại đây để tìm trong các khu vườn."

Lần này không có kho chứa nước đá. Nancy được đưa đến nhà xác của bệnh viện. Cơ thể cô bé vẫn còn ấm và mềm khi được phát hiện trong một cái máng nước cho gia súc cũ kĩ và trống trơn. "Bị xâm hại." Hugh kể với Sylvie trong lúc Ursula ẩn núp như một điệp viên đằng sau cánh cửa của căn phòng sinh hoạt buổi sáng. "Hai cô gái nhỏ trong ba năm, đó không thể là sự trùng hợp, đúng không? Bị siết cổ như Angela dạo trước."

"Một con quái vật đang sống giữa chúng ta." Sylvie nói.

Chính Thiếu tá Shawcross đã tìm thấy cô bé. "Ơn Chúa, lần này người tìm ra cái xác không phải là Ted tội nghiệp." Hugh nói. "Thằng bé chắc không thể chịu đựng nổi." Dù không phải là người phát hiện ra Nancy thì Teddy cũng không thể chịu đựng nổi chuyện này. Cậu hầu như không nói gì suốt mấy tuần liền. Đến cuối cùng, khi cậu lên tiếng, cậu nói linh hồn cậu đã bị tước đi. "Những vết sẹo rồi sẽ lành lại." Sylvie nói. "Kể cả những vết sẹo tồi tệ nhất."

"Mẹ nghĩ điều đó có đúng không?" Ursula nói, nghĩ về lớp giấy dán tường hình hoa đậu tía, căn phòng chờ ở Belgravia, và Sylvie nói: "Chà, không phải lúc nào cũng vậy." Thậm chí bà không buồn nói dối.

Họ nghe tiếng bà Shawcross gào thét suốt đêm đầu tiên. Sau đó, khuôn mặt bà không bao giờ bình thường trở lại và bác sĩ Fellowes nói bà ấy "bị một cơn tai biến nhỏ".

"Người phụ nữ tội nghiệp, cực kì tội nghiệp." Hugh nói.

"Chị ta chẳng bao giờ để ý lũ con gái của mình đang ở đâu." Sylvie nói. "Chị ta cứ để mặc chúng chạy lung tung. Bây giờ thì chị ta đang phải trả giá cho sự bất cẩn của mình."

"Ồ, Sylvie." Hugh buồn bã nói. "Em có còn trái tim không vậy?"

Pamela lên đường đi Leeds. Hugh chở cô đến đó bằng chiếc Bentley. Cái rương của cô quá đồ sộ không thể nhét nổi vào cốp xe nên phải gửi tàu hỏa. "To đến mức có thể giấu được cả một cái xác ở bên trong." Pamela nói. Cô sẽ ở trong ký túc xá nữ và được thông báo rằng cô sẽ chung phòng với một cô gái tên là Barbara, tới từ Macclesfield.

"Giống như ở nhà vậy." Teddy động viên. "Có điều một người khác sẽ thế chỗ chị Ursula."

"Chà, chính điều đó mới khiến nó chẳng giống nhà tí nào." Pamela nói. Cô ôm Ursula hơi quá chặt trước khi leo lên xe và ngồi cạnh Hugh.

"Chị rất nóng lòng muốn đi." Pamela đã nói như vậy với Ursula khi họ đang nằm trên giường vào đêm cuối cùng cô còn ở nhà. "Nhưng chị rất buồn vì phải xa em."

Khi Ursula không trở lại trường vào kỳ học mùa thu, chẳng ai hỏi han gì về quyết định của cô. Millie quá đau buồn vì cái chết của Nancy nên chẳng đoái hoài đến bất cứ điều gì.

Ursula đi tàu tới High Wycombe vào mỗi sáng để theo học một trường đào tạo thư ký tư nhân. "Trường đào tạo" nghe có vẻ hơi lớn lao so với căn nhà nằm phía trên một tiệm rau củ trên con phố chính. Nó có hai phòng cùng một căn bếp nhỏ lạnh lẽo bé bằng căn phòng rửa bát và một cái nhà xí còn lạnh lẽo hơn, chắc chỉ rộng bằng một cái tủ. Quản lý trường là một người đàn ông tên Carver, niềm đam mê cả đời ông là chữ Esperanto và một thứ hữu ích hơn - hệ thống chữ tốc ký của Pitman. Ursula khá thích chữ tốc ký, nó na ná một loại mật mã với cả một bộ từ vựng mới - âm bật hơi và dấu móc, phụ âm kép, những dạng rút gọn đặc biệt, các nét bị rút ngắn còn một nửa hoặc kéo dài gấp đôi - thứ ngôn ngữ không phải của người chết, cũng không phải của người sống, mà là của những người ì trệ kỳ lạ. Có cảm giác thật dễ chịu khi nghe ngữ điệu đều đều của ông Carver khi đọc danh sách các từ - iterate, iteration, reiteration, reiterated, reiterating, prince, princely, princes, princess, princesses...*

Những từ tiếng Anh dùng để luyện chữ tốc ký.

Các cô gái khác trong lớp đều rất vui vẻ và thân thiện - họ là mẫu người thực tế, lạc quan, luôn nhớ mang sổ ghi chép tốc ký cùng thước kẻ và không bao giờ có ít hơn hai lọ mực khác màu nhau trong túi.

Vào giờ ăn trưa, nếu thời tiết xấu, họ sẽ ở trong nhà, cùng nhau chia sẻ những bữa trưa mang sẵn từ nhà đi và mạng những chiếc tất giữa những dãy máy đánh chữ. Cả mùa hè vừa rồi họ đã đi bộ đường dài, đi bơi, đi cắm trại. Ursula tự hỏi liệu rằng chỉ nhìn vào cô, họ có thể nhận ra mùa hè của cô khác với mùa hè của họ biết chừng nào không. "Belgravia" chính là cách viết tốc ký của cô cho chuyện đã xảy ra. ("Một vụ phá thai." Pamela nói. "Một vụ phá thai chui." Pamela chẳng bao giờ ngại nói toạc móng heo. Ursula ước gì chị mình biết nói giảm nói tránh.) Cô ghen tị với những điều bình thường trong cuộc đời họ. (Izzie sẽ khinh miệt ý nghĩ ấy lắm.) Cơ hội có được những điều bình dị ấy của Ursula dường như đã mất đi mãi mãi rồi.

Sẽ ra sao nếu lần đó cô lao đầu vào chuyến tàu tốc hành hoặc chết sau vụ Belgravia, hoặc, thực sự thì, sẽ ra sao nếu cô chỉ đơn giản mở cửa sổ phòng ngủ và nhảy chúi đầu xuống? Liệu cô có thực sự trở lại và bắt đầu lại được không? Hay là, như mọi người nói với cô, và cô phải tin, đó chỉ là những gì nằm trong đầu cô? Nếu là vậy thì sao - chẳng phải tất cả những gì trong đầu cô cũng đều là thật ư? Nhỡ đâu không có cái gì gọi là thực tại hiển nhiên? Nhỡ đâu chẳng có thứ gì bên ngoài tâm trí? Bác sĩ Kellet từng chán nản nói với cô rằng các nhà triết học đã "cố gắng nắm bắt" vấn đề này từ lâu, đó là một trong những câu hỏi đầu tiên mà họ đặt ra, vì vậy cô không việc gì phải băn khoăn về nó. Nhưng hẳn rằng, bởi bản chất của nó, ai ai cũng từng phải vật lộn với vấn đề nan giải này nhỉ?

("Bỏ môn đánh máy đi!" Pamela viết thư cho cô từ Leeds. "Em nên học Triết ở trường đại học, đầu óc em rất hợp với nó. Giống như một chú chó sục với khúc xương mà nó cứ gặm đi gặm lại vậy.")

Cuối cùng thì cô cũng đi tìm bác sĩ Kellet và thấy dãy phòng của ông đã bị chiếm ngự bởi một người phụ nữ có mái tóc xám, đeo cặp kính gọng thép. Bà ta cho cô biết rằng bác sĩ Kellet đã nghỉ hưu và hỏi cô có muốn đặt lịch hẹn với bà ta không? Không, Ursula nói, cô không muốn. Đó là lần đầu tiên cô trở lại London sau sự kiện Belgravia. Cô đã bị hoảng loạn khi đang đi tuyến Bakerloo trên đường trở về từ phố Harley và phải chạy ra khỏi nhà ga ở Marylebone, hổn hển hít thở. Một người bán báo hỏi thăm: "Cô ổn cả chứ, thưa cô?" và cô nói, vâng, vâng, ổn cả, cảm ơn.

Ông Carver thích chạm nhẹ vào vai các cô gái ("các cô gái của tôi"), vuốt ve lớp len của chiếc áo cardigan bolero hoặc áo len cừu, như thể họ là những con vật mà ông ta hằng yêu quý.

Vào buổi sáng, họ luyện kỹ năng đánh máy trên cái máy đánh chữ Underwood to tướng. Thi thoảng, ông Carver bắt họ bịt mắt khi đánh máy, vì ông ta tuyên bố rằng đó là cách duy nhất để ngăn họ nhìn vào bàn phím và làm giảm tốc độ đánh máy. Khi bị đeo miếng vải bịt mắt, Ursula cảm thấy mình giống như một người lính đào ngũ sắp sửa bị xử bắn. Những lần như thế cô thường nghe thấy ông ta thốt ra những âm thanh kỳ quặc - tiếng thở khào khào nghèn nghẹt và tiếng ư ử - nhưng không muốn hé mắt nhìn trộm xem ông ta đang làm gì.

Vào các buổi chiều, họ học viết chữ tốc ký - luyện những bài tập chính tả gây buồn ngủ bao gồm tất cả các loại thư kinh doanh. Thưa ngài, tôi đã mang lá thư của ngài tới trước Ban quản trị vào buổi họp của họ ngày hôm qua, nhưng sau một chút thảo luận, họ buộc phải dời lại vấn đề này vào cuộc họp ban quản trị lần sau, sẽ được tổ chức vào ngày thứ Ba cuối cùng... Nội dung của những lá thư này nhàm chán tột độ và tương phản kỳ lạ với những nét bút nhoay nhoáy trên tập giấy của họ khi họ cố gắng viết kịp.

Một buổi chiều, trong lúc ông Carver đang đọc chính tả cho họ viết, Chúng tôi e rằng sẽ không có triển vọng thành công cho những người phản đối việc bổ nhiệm này, ông ta đã đi qua sau lưng Ursula và chạm nhẹ vào cái gáy giờ không còn được mái tóc dài bảo vệ của cô. Một cơn rùng mình gợn lên khắp người cô. Cô nhìn chằm chằm vào những phím gõ của chiếc máy đánh chữ Underwood trên bàn trước mặt mình. Phải chăng ở cô có điểm gì đó thu hút sự chú ý này? Phải chăng cô không phải là người tốt?

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.