Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng 5 Năm 1926

❊ ❊ ❊

Đầu tháng Năm, Pamela không còn phải chống nạng và đã chơi tennis trở lại. Cô nhận được tin mình đã trượt kỳ thi vào trường Cambridge. "Con đã bị hoảng loạn." Cô nói. "Con gặp những câu hỏi chưa từng thấy trước đó nên bắt đầu rối trí và không làm được bài. Đáng lẽ con phải học gạo nhiều hơn hoặc nếu con giữ được bình tĩnh và suy nghĩ thông suốt, con có thể đã làm tốt."

"Còn có những trường đại học khác nếu con nhất quyết muốn trở thành một nữ học giả." Sylvie nói. Mặc dù không bao giờ nói ra miệng nhưng Sylvie nghĩ rằng giới học viện chẳng có ích gì với cánh đàn bà con gái. "Suy cho cùng, thiên chức cao cả nhất của người phụ nữ chính là làm vợ và làm mẹ."

"Mẹ muốn con đầu tắt mặt tối bên một cái bếp lò nóng rực thay vì một chiếc đèn Bunsen* ư?"

Đèn khí đốt hình ống nhỏ, dùng trong phòng thí nghiệm.

"Khoa học thì làm được gì cho thế giới này chứ, ngoài việc tạo ra những cách giết người thuận lợi hơn?" Sylvie nói.

"Chà, tiếc thay cho Cambridge." Hugh nói. "Maurice đang quyết tâm giành được tấm bằng tốt nghiệp hạng ưu nhưng nó hoàn toàn là một thằng ngốc." Để bù đắp cho nỗi thất vọng của Pamela, ông đã mua cho cô một chiếc xe đạp khung võng của hãng Raleigh, Teddy liền hỏi cậu sẽ nhận được gì nếu cậu cũng thi trượt. Hugh cười nói: "Cẩn thận đấy, đó là cách nói chuyện của Augustus."

"Ôi, xin bố đừng nói vậy." Teddy nói, xấu hổ mỗi khi có ai đó nhắc đến cuốn sách. Bất chấp sự ngán ngẩm của tất cả mọi người và đặc biệt là Teddy, Những cuộc phiêu lưu của Augustus đã thành công vang dội, "bay hết veo khỏi các giá sách" và tính đến nay đã được tái bản đến lần thứ ba, theo lời Izzie. Cô đã kiếm được "một khoản nhuận bút kếch xù" và chuyển đến một căn hộ ở Ovington Square. Cô cũng đã nhận lời phỏng vấn cho một tờ báo và nhắc đến "nguyên mẫu" của mình, "cậu cháu trai lém lỉnh, đáng yêu".

"Nhưng đó không phải là tên của con." Teddy nói, bám lấy chút hy vọng. Cậu đã nhận được một món quà hòa giải từ Izzie, đó là một con chó mới. Trixie đã chết vài tuần trước và từ đó Teddy lúc nào cũng ủ rũ. Con chó mới là một con chó sục vùng cao nguyên phía Tây, giống như con chó của Augustus - đó không phải là giống chó mà bất cứ ai trong số họ sẽ chọn lựa. Nó đã được Izzie đặt tên là Jock*, đương nhiên, cái tên này được khắc trên cái nhãn ở chiếc vòng cổ đắt tiền của nó.

Từ lóng có nghĩa là người lính Scotland.

Sylvie gợi ý đổi tên nó thành Pilot ("Tên con chó của Charlotte Brontë." Bà nói với Ursula. Sau đó, Ursula nói với Pamela: "Một ngày nào đó, những câu chuyện giữa em và mẹ sẽ chỉ xoay quanh những cái tên của các nhà văn lớn trong quá khứ." Và Pamela nói: "Chị nghĩ có lẽ bây giờ đã như vậy rồi.")

Con chó nhỏ đã quen với cái tên Jock vì vậy không nên làm nó lúng túng, thế là nó vẫn được gọi là Jock. Dần dà tất cả bọn họ đều yêu quý nó hơn bất cứ con chó nào của họ, bất chấp lai lịch phiền phức của nó.

Maurice về nhà vào một sáng thứ Bảy, lần này chỉ có Howie bám theo chứ không thấy bóng dáng Gilbert đâu, anh ta đã bị đuổi học vì một "hành động dại dột". Khi Pamela hỏi "Hành động dại dột gì vậy?", Sylvie nói rằng đó là loại hành động người ta không nhắc gì đến nữa sau khi nó đã xảy ra.

Ursula thường xuyên nghĩ về Howie từ sau lần chạm trán cuối cùng của họ. Không phải là những gì hữu hình - chiếc quần rộng thùng thình, chiếc áo sơ mi cổ mềm, mái tóc bôi sáp bóng mượt - mà là việc anh ta đã chu đáo đến mức cố gắng tìm quả bóng bị mất của Teddy. Sự tử tế đã át đi sự khác biệt lạ lẫm, đáng lo ngại ở anh ta, gồm ba yếu tố: cao lớn, là nam giới và là người Mỹ. Bất chấp những cảm xúc lập lờ nước đôi ấy, cô không thể ngăn được một niềm hân hoan nho nhỏ khi nhìn thấy anh ta nhảy xuống khỏi chiếc xe mui trần đỗ ngoài cửa Góc Cáo.

"Chào!" Anh ta nói khi nhìn thấy cô. Cô nhận ra anh bạn trai tưởng tượng của cô thậm chí còn không biết tên cô.

Sylvie và Bridget vội vã mang đến một bình cà phê và một đĩa bánh nướng. "Bọn con không ở lại đâu." Maurice nói với Sylvie. Rồi Sylvie nói: "Ơn Chúa, mẹ không có đủ đồ ăn để tiếp đãi hai cậu trai trẻ to xác như bọn con đâu."

"Bọn con sẽ lên London để giúp sức trong vụ đình công." Maurice nói. Hugh tỏ ra ngạc nhiên. Ông nói ông đã không nhận ra rằng quan điểm chính trị của Maurice lại hướng về phía những người công nhân, và đến lượt Maurice tỏ ra ngạc nhiên vì cha mình có thể nghĩ như vậy. Họ sẽ lên London để lái những chiếc xe buýt, tàu hỏa và bất cứ thứ gì khác "để giúp cho đất nước này không bị đình trệ".

"Em không biết là anh có thể lái tàu hỏa đấy, Maurice." Teddy nói, đột nhiên cậu thấy anh trai mình thật thú vị.

"Chà, anh chỉ là thợ đốt lò thôi." Maurice bực bội nói. "Việc đó chắc cũng chẳng khó lắm."

"Người ta không gọi họ là thợ đốt lò, người ta gọi họ là công nhân đốt lò." Pamela nói. "Và đó là một công việc đòi hỏi kinh nghiệm và sự khéo léo. Hãy hỏi anh Smithy bạn anh." Không hiểu sao câu nói này lại càng khiến Maurice tức tối hơn.

"Con đang cố gắng chống trụ một nền văn minh đang giãy chết." Hugh nói bâng quơ như thể ông đang nhận xét về thời tiết. "Thực sự chẳng có ích lợi gì đâu."

Đến lúc này thì Ursula rời khỏi phòng. Nếu có điều gì cô thấy còn nhàm chán hơn cả việc nghĩ đến chính trị, thì đó chính là nói chuyện về chính trị.

Thế rồi. Điều đáng kinh ngạc xảy ra. Một lần nữa. Khi cô đang nhảy chân sáo lên các bậc thang đằng sau nhà để lên phòng ngủ ở gác mái lấy thứ gì đó - một thứ vô thưởng vô phạt mà sau đó cô chẳng còn nhớ đến, chẳng hạn như một cuốn sách hay một chiếc khăn tay - thì cô suýt bị ngã ngửa ra sau bởi Howie đang sầm sập chạy xuống.

"Anh đang tìm nhà tắm." Anh ta nói.

"Chà, nhà em chỉ có một cái thôi." Ursula nói. "Và nó không ở trên này..." Nhưng trước khi kịp nói hết câu, cô đã thấy mình bị ép sát rạt vào lớp giấy dán tường hình hoa tả tơi của cái cầu thang sau nhà, vốn đã hiện diện ở đó từ khi ngôi nhà được xây. "Em gái xinh đẹp." Anh ta nói. Hơi thở của anh ta có mùi bạc hà. Và rồi cô lại chịu khuất phục trước những cú xô đẩy của anh chàng Howie to khỏe hơn cô nhiều. Nhưng lần này anh ta không cố gắng lùa lưỡi vào miệng cô nữa mà làm một việc thân mật hơn thế.

Cô cố gắng nói gì đó, nhưng trước khi cô kịp thốt ra một âm thanh nào, bàn tay anh ta đã bịt lấy miệng cô, thực chất là che hết một nửa khuôn mặt cô, và anh ta nhe răng cười nói "Suỵt", như thể họ là đồng lõa trong một trò láu cá nào đó. Bàn tay còn lại của anh ta mò mẫm quần áo cô và cô rít lên phản đối. Thế rồi anh ta thúc vào cô, giống như những con bò thiến húc vào cánh cổng. Cô cố gắng vùng vẫy nhưng anh ta to gấp hai, gấp ba cô, còn cô chỉ như một con chuột trong hàm răng của con mèo Hattie.

Cô cố gắng nhìn xem anh ta đang làm gì nhưng lại bị ép sát đến nỗi tất cả những gì nhìn được chỉ là quai hàm vuông vắn nở rộng của anh ta và đám chân râu lởm chởm sẽ không thể nhận thấy nếu ở khoảng cách xa. Ursula từng nhìn thấy các anh em trai của mình lõa thể, cô biết giữa hai chân họ có thứ gì - những con sò nhăn nheo, một cái vòi nhỏ xíu - và nó có vẻ chẳng liên quan gì tới thứ giống như được vận hành bằng pít tông đang ấn vào bên trong cô khiến cô đau nhói như thể nó là một món vũ khí chiến tranh. Cơ thể cô bị chọc thủng. Cánh cổng vòm dẫn đến quãng đời đàn bà không còn có vẻ vinh quang nữa, chỉ có sự thô bạo và cục súc.

Sau đó Howie rống lớn một tiếng, giống như một con bò hơn là một sinh viên của trường Oxford, rồi kéo quần lên và cười nhe nhởn với cô. "Những cô gái Anh." Anh ta nói, lắc lắc đầu và cười. Anh ta lúc lắc ngón tay trước mặt cô, gần như tỏ vẻ chê trách, như thể chính cô đã sắp đặt chuyện đáng ghê tởm vừa mới xảy ra và nói: "Em thực sự rất đặc biệt!" Anh ta lại cười phớ lớ và nhảy ba bậc một xuống cầu thang, như thể cuộc thân mật lạ lùng vừa rồi giữa họ không hề xảy ra vậy.

Ursula bị bỏ lại một mình, nhìn chằm chằm vào lớp giấy dán tường có họa tiết hình hoa. Trước đây cô chưa từng để ý rằng những bông hoa này là hoa đậu tía, loài hoa mọc trên cái cổng vòm của hàng hiên sau nhà. Đây hẳn là việc mà trong văn học gọi là "bẻ hoa", cô nghĩ. Cô đã luôn thấy nó là một từ thú vị.

Khi cô xuống dưới nhà sau nửa tiếng rối ren với những suy nghĩ và cảm xúc mãnh liệt hơn hẳn một sáng thứ Bảy thông thường, Sylvie và Hugh đang ở trên bậc thềm, vẫy tay tạm biệt cho tròn trách nhiệm với cái đuôi xe đang khuất dần của Howie.

"Ơn Chúa vì chúng không ở lại." Sylvie nói. "Em không nghĩ em có thể chịu được sự ồn ào của Maurice."

"Lũ ngốc!" Hugh vui vẻ nói. "Đúng không?" Ông nói khi nhìn thấy Ursula ở tiền sảnh.

"Vâng." Cô nói. Bất cứ câu trả lời nào khác cũng đều quá khủng khiếp.

Ursula nhận thấy việc khóa kín sự kiện này lại dễ dàng hơn cô tưởng. Suy cho cùng, chẳng phải mẹ cô đã nói rằng một hành động dại dột là hành động mà người ta không nhắc gì đến nữa sau khi nó đã xảy ra sao? Ursula hình dung trong đầu cô có một cái tủ đơn giản bằng gỗ thông cứng kê ở trong góc. Howie và cái cầu thang sau nhà được cất lên một ngăn ở trên cao và khóa trái lại.

Hẳn là cô gái nào cũng cần biết rằng không nên để mình bị bắt gặp trên cái cầu thang sau nhà đó - hoặc trong bụi rậm - giống như nhân vật nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết thời Trung cổ, loại tiểu thuyết mà Bridget rất mê mẩn. Nhưng có ai ngờ thực tế lại nhớp nhúa và gớm ghiếc như vậy? Hẳn là anh ta đã cảm nhận được điều gì đó ở cô, điều gì đó ô uế, mà ngay cả cô cũng không ý thức được. Trước khi nhốt kín sự kiện đó lại, cô đã soi đi xét lại nó rất nhiều lần, cố gắng tìm hiểu xem lỗi của mình ở đâu. Hẳn là trên da cô, trên mặt cô có viết điều gì đó mà vài người có thể đọc còn những người khác thì không. Izzie đã nhìn thấy nó. Thứ gì đó xấu xa đang đến. Và thứ ấy chính là bản thân cô.

Mùa hè đến. Pamela được nhận vào Đại học Leeds để học ngành Hóa học. Cô nói cô rất vui vì ở các tỉnh lẻ người ta sẽ "cởi mở hơn" và không hợm hĩnh bằng dân thủ đô. Cô thường xuyên chơi tennis với Gertie và thi đấu đôi nam nữ với Daniel Cole và Simon Cole. Cô cũng hay cho Ursula mượn xe đạp nên Ursula có thể đi đạp xe với Millie. Cả hai cô gái đều la hét thích thú khi họ thả dốc xuống những ngọn đồi. Thi thoảng Ursula lại thảnh thơi dạo bộ qua những con đường mòn với Teddy và Jimmy, Jock chạy luẩn quẩn quanh chân họ. Cả Teddy và Jimmy đều không có vẻ gì là cần giữ bí mật về cuộc sống của mình với các chị, khác hẳn Maurice ngày trước.

Pamela và Ursula thường dẫn Teddy và Jimmy lên London chơi trong ngày. Họ tới Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên, Bảo tàng Anh, Vườn Bách thảo Hoàng gia Kew, nhưng chưa bao giờ nói với Izzie là họ lên thành phố. Cô đã chuyển nhà lần nữa, lần này là một ngôi nhà lớn ở Holland Park ("một endroit khá giàu tính thẩm mỹ"). Một hôm, khi đang lang thang dọc theo Piccadilly, họ nhìn thấy một chồng Những cuộc phiêu lưu của Augustus trong ô kính bày hàng của một hiệu sách, kèm theo "bức ảnh của tác giả - cô Delphie Fox, người chụp là ông Cecil Beaton". Trong bức ảnh đó, Izzie trông như một ngôi sao điện ảnh hoặc một người đẹp thượng lưu. "Ôi Chúa ơi!" Teddy thốt lên. Mặc dù đang đóng vai trò người giám hộ của cậu em trai nhưng Pamela không sửa lại lời ăn tiếng nói của cậu.

Lâu đài Ettringham lại tổ chức một bữa tiệc. Gia đình Daunt đã chuyển đi sau một nghìn năm an cư tại đây. Quý bà Daunt không bao giờ hồi phục sau vụ cô bé Angela bị sát hại. Hiện giờ chủ nhân của Lâu đài là một người đàn ông khá bí ẩn, ông Lambert. Vài người nói ông ta là người Bỉ, có người lại nói ông ta là người Scotland, nhưng chưa có ai trò chuyện đủ lâu với ông ta để phát hiện ra lai lịch thật sự của ông ta. Nghe đồn ông ta phất lên trong chiến tranh nhưng tất cả mọi người đều nói ông ta nhút nhát và khó bắt chuyện. Cũng có những buổi khiêu vũ ở hội trường của làng vào các tối thứ Sáu, và trong một buổi khiêu vũ như thế Fred Smith xuất hiện, đã cọ sạch lớp muội than đen nhẻm thường ngày, lần lượt mời Pamela, Ursula và ba cô con gái lớn nhà Shawcross khiêu vũ. Ở đó chỉ có một chiếc máy hát chứ không phải một ban nhạc, và họ chỉ nhảy những điệu cổ chứ không phải Charleston* hay Black Bottom*, và thật thú vị khi được Fred Smith dẫn dắt đi quanh phòng một cách an toàn trong điệu valse với sự điêu luyện đáng kinh ngạc. Ursula nghĩ nếu có một người bạn trai như Fred thì tuyệt biết bao, mặc dù hiển nhiên Sylvie sẽ không bao giờ chấp nhận một chuyện như thế. ("Một nhân viên đường sắt ư?")

Điệu nhảy theo nhịp 4/4 rất phổ biến vào thời đó.

Điệu nhảy jazz thời kỳ đầu, có nhịp điệu nhanh, nở rộ trong thời bấy giờ.

Ngay khi cô nghĩ như vậy về Fred, cánh cửa tủ trong đầu cô bật mở và toàn bộ cảnh tượng khủng khiếp ở cái cầu thang sau nhà tràn ra.

"Cẩn thận nào!" Fred Smith nói. "Trông cô hơi xanh xao đấy, cô Todd."

Ursula phải đổ lỗi cho sự oi bức và đòi đi hít thở không khí trong lành một mình. Thực ra, dạo gần đây cô rất hay buồn nôn. Sylvie cho rằng đó là vì cô mắc phải bệnh cảm lạnh mùa hè.

Maurice đã giành được tấm bằng tốt nghiệp hạng ưu như mong đợi ("Bằng cách nào vậy?" Pamela hỏi). Anh ta về nhà trong vài tuần để nghỉ ngơi thư giãn trước khi chiếm một chỗ trong những căn phòng ở Lincoln's Inn* để được đào tạo làm luật sư biện hộ. Howie hình như đã trở về với "người nhà của anh ta" trong căn nhà mùa hè ở eo biển Long Island. Maurice có vẻ hơi khó chịu vì không được mời tới đó chơi.

Một trong bốn đoàn luật sư của London, đào tạo và được quyền phong danh hiệu luật sư cho các sinh viên tốt nghiệp trường Luật ở Anh.

"Chuyện gì xảy ra với em vậy?" Maurice hỏi Ursula vào một buổi chiều khi anh ta đang nằm ườn trên một cái ghế xếp ở bãi cỏ đọc cuốn tạp chí Punch và nhét gần như cả miếng bánh mứt cam của bà Glover vào mồm.

"Ý anh là sao?"

"Em đã biến thành một con bò tơ."

"Một con bò tơ?" Đúng là những chiếc váy mùa hè đang căng ra một cách đáng ngại trên người cô, ngay cả bàn tay và bàn chân cô dường như cũng mũm mĩm hơn. "Đó gọi là đẫy đà, con yêu!" Sylvie nói. "Ngay cả mẹ cũng bị. Giải pháp là ăn ít bánh ngọt thôi và chơi tennis nhiều hơn."

"Trông em khiếp quá!" Pamela nói với cô. "Em bị làm sao vậy?"

"Em không biết." Ursula nói.

Và rồi một điều thực sự khủng khiếp đã giáng xuống cô, thật tồi tệ, thật đáng xấu hổ, thật không thể cứu vãn, đến nỗi cô cảm thấy bên trong mình như có thứ gì đó bắt lửa và bốc cháy trước ý nghĩ ấy. Cô tìm một cuốn sách của Sylvie có tên Giáo dục trẻ em gái về vấn đề sinh sản của Tiến sĩ Beatrice Webb mà Sylvie giấu trong một cái hòm có khóa trong phòng ngủ của bà, nhưng cái hòm không bao giờ khóa bởi vì Sylvie đã đánh mất chìa khóa từ lâu. Dường như sự sinh sản là điều cuối cùng mà tác giả nghĩ đến. Bà ta khuyên nên kiềm chế bản năng của các cô gái trẻ bằng cách cho họ ăn thật nhiều "bánh mì nhà làm, bánh ngọt, cháo, pudding và thường xuyên vã nước lạnh vào các bộ phận riêng tư". Nó rõ ràng chẳng giúp ích được gì. Ursula rùng mình khi nhớ đến "bộ phận riêng tư" của Howie và cách chúng xâm nhập vào bộ phận riêng tư của cô một cách đáng ghê tởm. Đó là chuyện mà Sylvie và Hugh vẫn làm sao? Cô không thể tưởng tượng nổi mẹ mình có thể chịu đựng được một chuyện như thế.

Cô lén xem cuốn bách khoa thư về y học của bà Shawcross. Nhà Shawcross đang đi nghỉ ở Norfolk, nhưng cô hầu gái của họ chẳng nghĩ ngợi gì khi Ursula xuất hiện ở cửa sau nhà họ và nói rằng cô sang để xem một cuốn sách.

Cuốn bách khoa thư giải thích chi tiết về "hoạt động tình dục", một việc có vẻ chỉ diễn ra trên "chiếc giường hôn nhân" thay vì cái cầu thang sau nhà khi ta đang trên đường đi lấy một chiếc khăn tay hay một cuốn sách. Cuốn bách khoa thư cũng miêu tả chi tiết về các hậu quả khi không lấy được cái khăn tay hay cuốn sách đó - mất kinh, nôn ọe, tăng cân. Mất khoảng chín tháng. Và bây giờ đã giữa tháng Bảy. Chẳng bao lâu nữa cô sẽ phải nhét mình trở lại vào bộ đồng phục màu xanh hải quân và bắt xe buýt tới trường vào mỗi sáng với Millie.

Ursula bắt đầu hay đi dạo một mình. Millie không có nhà để cô tâm sự (dù sao đi nữa, liệu cô có tâm sự với cô ấy không?), còn Pamela thì đã tới Devon với Hội Hướng đạo Nữ. Ursula chưa bao giờ thích Hội Hướng đạo, giờ thì cô mới thấy hối tiếc về chuyện đó - lẽ ra họ đã có thể dạy cô kỹ năng đối phó với Howie. Một nữ hướng đạo sinh sẽ lấy được chiếc khăn tay đó, cuốn sách đó, mà không bị cản trở.

"Có chuyện gì sao, con yêu?" Sylvie hỏi khi họ ngồi mạng tất cùng nhau. Những đứa con của Sylvie chỉ thực sự được bà chú ý đến khi chúng ở một mình. Khi ở bên nhau, chúng chỉ là một bầy con đông đúc, khi tách ra, chúng mới có đặc điểm riêng.

Ursula tưởng tượng xem mình có thể nói gì. Mẹ có nhớ anh bạn Howie của anh Maurice không? Hình như con sắp trở thành mẹ của con anh ta rồi. Cô liếc nhìn Sylvie, bà đang bình thản mạng miếng vá nhỏ vào lỗ thủng ở mũi một trong những chiếc tất của Teddy. Trông bà không giống một người phụ nữ đã bị xâm phạm bộ phận riêng tư. (Đó là "âm đạo", theo cuốn bách khoa thư của bà Shawcross - nó không phải là từ được thốt ra trong nhà Todd.)

"Không, không có gì đâu ạ." Ursula nói. "Con ổn mà. Hoàn toàn ổn."

Chiều hôm đó, cô đi bộ tới nhà ga và ngồi trên một cái ghế băng ở sân ga, ngẫm nghĩ đến việc lao mình xuống dưới bánh xe lửa tốc hành khi nó sầm sập lao đến, nhưng hóa ra chuyến tàu tiếp theo là chuyến đi London, nó từ từ xình xịch dừng lại trước mặt cô, thân thuộc đến nỗi khiến cô muốn òa khóc. Cô nhìn thấy Fred Smith bước xuống từ buồng lái, chiếc quần yếm lấm lem dầu mỡ và khuôn mặt nhọ nhem vì muội than. Nhìn thấy cô, anh ta bước tới và nói: "Trùng hợp quá, cô đang bắt chuyến tàu của bọn tôi à?"

"Em không có vé." Ursula nói.

"Không sao." Fred nói. "Chỉ cần tôi gật đầu và nháy mắt một cái là người soát vé sẽ cho bạn tôi qua." Cô là bạn của Fred Smith ư? Cô cảm thấy được an ủi khi nghĩ như vậy. Dĩ nhiên, nếu biết về tình trạng của cô, anh ta sẽ không còn là bạn cô nữa. Sẽ chẳng có ai làm bạn với cô nữa.

"Vâng, tuyệt quá, cảm ơn anh!" Cô nói. Không có vé dường như chỉ là một vấn đề nhỏ.

Cô nhìn Fred leo trở lại buồng lái. Viên trưởng ga oai vệ đi dọc theo sân ga, đóng sầm cửa các toa tàu với sự dứt khoát ám chỉ rằng chúng sẽ không bao giờ được mở ra lần nữa. Hơi nước phun phì phì từ ống khói và Fred Smith thò đầu ra khỏi buồng lái, hét lên: "Nhanh nhẹn lên nào, cô Todd, nếu không cô sẽ bị bỏ lại đây." Thế là cô ngoan ngoãn bước lên tàu.

Tiếng còi của trưởng ga vang lên lanh lảnh, ban đầu thì ngắn, sau đó dài hơn, và con tàu dần dần nhích khỏi nhà ga. Ursula ngồi trên chiếc ghế nhung lông ấm áp, nghĩ về tương lai. Cô cho rằng cô có thể bị lạc giữa những người phụ nữ sa ngã khác đang khóc lóc thảm thiết trên những đường phố của London; cuộn tròn người trên một cái ghế băng ở công viên và chết cóng trong đêm, có điều giờ đang là giữa mùa hè và cô chưa chắc đã bị cóng lạnh; hoặc lội xuống sông Thames và nhẹ nhàng thả trôi theo con sóng thủy triều, băng qua Mapping, Rotherhithe, Greenwich rồi tới Tilbury và ra biển. Gia đình cô sẽ rối bời biết bao nếu thi thể bị chết đuối của cô được móc lên từ dưới nước. Cô hình dung ra Sylvie cau mày phía trên món đồ bà đang mạng, Nhưng nó chỉ đi dạo thôi mà, nó nói nó đi hái những quả mâm xôi dại trên đường. Ursula áy náy nghĩ đến cái bát sâu lòng bằng sứ trắng mà cô bỏ lại bên hàng rào, cô đã định mang nó vào nhà lúc nào cô quay về. Nó đựng đầy một nửa những quả mọng bé tí chua loét và những ngón tay cô vẫn còn nhuốm màu đỏ.

Cô dành cả buổi chiều để đi bộ qua những công viên lớn của London, từ công viên St James đến công viên Xanh, qua cung điện Pha Lê và vào công viên Hyde rồi vườn Kensington. Thật là lạ khi ta có thể đi xa đến vậy trong lòng London mà hầu như không phải đặt chân lên một cái vỉa hè hay băng ngang qua một con đường. Dĩ nhiên, cô không mang tiền theo người - giờ cô mới nhận ra đó là một sai lầm ngớ ngẩn - vì vậy, cô thậm chí không thể mua nổi một tách trà ở Kensington. Ở đây không có Fred Smith để "cho cô qua". Cô nóng, mệt, lấm lem và cảm thấy khát khô như đám cỏ ở công viên Hyde vậy.

Có thể uống nước ở hồ Serpentine không? Người vợ đầu tiên của Shelley đã trẫm mình ở đây, nhưng Ursula cho rằng vào một ngày như thế này - hàng đám đông người đang hưởng thụ ánh nắng - gần như không thể tránh được việc sẽ có một ông Winton khác nhảy xuống cứu cô.

Cô biết mình sẽ đi đâu, dĩ nhiên rồi. Dù sao đi nữa, đó là điều không thể tránh khỏi.

"Chúa nhân từ ơi, chuyện gì xảy ra với cháu vậy?" Izzie nói, mở toang cánh cửa chính một cách kịch tính như thể đang mong đợi ai đó thú vị hơn. "Trông cháu như quỷ dạ xoa vậy."

"Cháu đã đi bộ cả buổi chiều." Ursula nói. "Cháu không có tiền." Cô nói thêm. "Và cháu nghĩ cháu sắp có con."

"Vậy thì cháu nên vào nhà đi." Izzie nói.

Giờ thì cô đang ở đây, ngồi trên một cái ghế cứng ngắc trong căn phòng hẳn tùng là phòng ăn của một căn nhà lớn ở Belgravia. Bây giờ nó chẳng còn mục đích nào khác ngoài việc làm chỗ cho người ta chờ đợi, vì thế trông nó thật tầm thường. Bức tranh tĩnh vật của Hà Lan treo bên trên lò sưởi và cái bát có hoa văn hình bông cúc cũ rích trên một cái bàn kiểu Pembroke chẳng cung cấp chút manh mối nào về những chuyện có thể đang xảy ra ở những chỗ khác trong ngôi nhà. Thật khó để tìm ra mối liên kết giữa nơi này với cuộc chạm trán đáng ghê tởm với Howie ở cái cầu thang sau nhà. Ai mà ngờ được có thể dễ dàng trượt từ cuộc đời này sang cuộc đời khác như thế chứ. Ursula tự hỏi bác sĩ Kellet sẽ nói gì về tình trạng của cô.

Sau khi cô bất ngờ xuất hiện ở đường Melbury, Izzie đã đưa cô lên nghỉ ngơi trên chiếc giường trong căn phòng ngủ dành cho khách. Ở đó, Ursula nằm khóc nức nở bên dưới lớp chăn satin bóng loáng, cố gắng không nghe những lời nói dối không có sức thuyết phục lắm của Izzie khi Izzie gọi điện thoại ở tiền sảnh - Em biết! Con bé đột nhiên xuất hiện ở bậc thềm, con cừu non bé bỏng... muốn gặp em... muốn đến thăm các viện bảo tàng và những nơi tương tự, cả nhà hát nữa, chẳng có gì không lành mạnh cả... Đừng lo, Hugh... - Cũng may là Izzie không nói chuyện với Sylvie, bởi bà sẽ chẳng thèm lắng nghe. Kết quả là cô được phép ở lại vài ngày để đi thăm viện bảo tàng và những nơi tương tự.

Sau khi gọi điện xong xuôi, Izzie mang theo một cái khay vào phòng ngủ.

"Rượu brandy." Cô nói. "Và bánh mì nướng phết bơ. Cô e rằng trong thời gian ngắn như vậy, cô chỉ có thể chuẩn bị được chừng này thôi. Cháu thật là ngốc!" Cô thở dài. "Cháu biết đấy, có những cách, những việc mà người ta có thể làm... Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà." Ursula không biết Izzie đang nói gì.

"Và cháu phải bỏ nó đi." Izzie tiếp tục. "Chúng ta đã nhất trí chuyện đó, đúng không?" Ursula chỉ đáp "vâng" một tiếng tự đáy lòng.

Một phụ nữ mặc đồng phục y tá mở cửa căn phòng chờ ở Belgravia và ngó vào trong. Bộ đồng phục của bà ta được hồ cứng đến nỗi giả như bà ta không mặc nó thì nó vẫn sẽ đứng thẳng được.

"Lối này." Bà ta lạnh lùng nói, không gọi tên Ursula. Ursula ngoan ngoãn đi theo như một con cừu đi tới lò mổ.

Izzie đã chở cô đến đây (với một lời "Chúc may mắn") và hẹn sẽ quay lại "sau". Ursula không biết chuyện gì sẽ xảy ra trong khoảng thời gian giữa lời "Chúc may mắn" của Izzie và thời điểm Izzie quay lại "sau" đó, nhưng cô đoán rằng nó sẽ chẳng dễ chịu gì. Có lẽ là một loại si rô có mùi thum thủm hoặc một cái đĩa hình bầu dục đựng đầy những viên thuốc to tướng. Và ắt hẳn sẽ có một tràng mắng mỏ về đạo đức và nhân cách của cô. Cô chẳng quan tâm, chỉ cần có thể vãn hồi lại mọi chuyện thôi. Không biết đứa bé lớn đến chừng nào rồi nhỉ? Sau khi nghiên cứu thoáng qua cuốn bách khoa thư của nhà Shawcross, cô đã có được một vài manh mối. Cô cho rằng nó sẽ chui ra ngoài với chút khó khăn, được quấn trong một chiếc khăn san trước khi đặt vào trong một cái nôi, được chăm sóc cẩn thận cho đến lúc người ta trao nó cho một cặp vợ chồng tốt mong có con nhiều như Ursula không muốn có nó vậy. Và rồi, cô sẽ có thể bắt chuyến tàu về nhà, đi bộ dọc theo đường Nhà thờ, lấy cái bát sứ màu trắng đựng quả mâm xôi trước khi bước vào Góc Cáo, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra ngoài việc đi thăm viện bảo tàng và những nơi tương tự.

Thực ra nó cũng chỉ là một căn phòng giống như bất cứ căn phòng nào khác. Có những tấm rèm được vén lên và thắt lại bằng núm tua ở những ô cửa sổ dài. Trông chúng như vật thể còn sót lại từ cuộc sống trước đây của ngôi nhà, giống như cái lò sưởi bằng cẩm thạch hiện đang chứa ngọn lửa đốt bằng khí gas và cái đồng hồ mặt trơn với những con số to tướng trên mặt lò sưởi. Tấm vải lót sàn màu xanh ở dưới chân và cái bàn phẫu thuật ở giữa phòng cũng lạc quẻ như thế. Căn phòng có mùi giống như phòng thí nghiệm khoa học ở trường. Ursula lấy làm ngạc nhiên về những dụng cụ kim loại sáng loáng trông rõ là đáng sợ được bày trên một miếng vải lanh trên một chiếc xe đẩy tay. Chúng có vẻ liên quan đến lò mổ hơn là những đứa trẻ. Không thấy bóng dáng của chiếc nôi nào. Trái tim cô bắt đầu đập loạn nhịp.

Một người đàn ông già hơn Hugh, mặc áo bờ lu trắng của bác sĩ, vội vã vào phòng như thể đang trên đường đi đâu đó, ra lệnh cho Ursula leo lên cái bàn phẫu thuật với hai bàn chân "đặt trên cái bàn đạp ngựa".

"Bàn đạp ngựa?" Ursula hỏi lại. Ngựa thì có liên quan gì? Yêu cầu ấy thật khó hiểu cho đến khi nữ y tá mặc bộ đồng phục hồ cứng đẩy cô nằm xuống và chống hai chân cô lên.

"Cháu sắp bị mổ ạ?" Ursula phản đối. "Nhưng cháu có bị bệnh gì đâu."

Nữ y tá chụp một cái mặt nạ lên mặt cô. "Đếm ngược từ mười đến một đi." Bà ta nói.

"Tại sao ạ?" Ursula cố gắng hỏi, nhưng câu hỏi đó chỉ vừa mới hình thành trong đầu cô thì căn phòng và tất cả mọi thứ bên trong nó đều biến mất.

Điều tiếp theo mà cô biết là cô đang ngồi trên chiếc ghế cạnh ghế lái trong chiếc Austin của Izzie, đầu váng mắt hoa nhìn ngơ ngẩn qua kính chắn gió.

"Cháu sẽ ổn ngay thôi." Izzie nói. "Đừng lo, họ đã gây mê cho cháu ấy mà. Cháu sẽ cảm thấy khó chịu một chút." Sao cô Izzie lại biết tường tận về chuyện đáng sợ này thế nhỉ?

Khi đã về đến căn nhà trên đường Melbury, Izzie dìu cô vào giường, rồi cô ngủ một giấc thật sâu bên dưới tấm chăn mỏng bằng satin bóng loáng trong căn phòng ngủ dành cho khách. Lúc Izzie mang theo một cái khay vào trong phòng, ngoài trời đã tối mịt.

"Xúp đuôi bò đây." Cô vui vẻ nói. "Cô mua đồ đóng hộp đấy."

Ở Izzie tỏa ra mùi rượu ngọt ngào nồng nặc, và bên dưới lớp trang điểm cùng vẻ tươi cười của cô, trông cô thật mệt mỏi. Ursula cho rằng mình hẳn là một gánh nặng khủng khiếp đối với Izzie. Cô cố gắng ngồi dậy. Mùi rượu và mùi đuôi bò quá nồng khiến cô nôn ra khắp chiếc chăn satin bóng loáng.

"Ôi, Chúa ơi!" Izzie nói, đưa tay lên bịt miệng. "Cô thực sự không phải là người thích hợp để lo mấy chuyện này."

"Chuyện gì đã xảy ra với đứa bé ạ?" Ursula hỏi.

"Cái gì cơ?"

"Chuyện gì đã xảy ra với đứa bé ạ?" Ursula hỏi lại. "Họ đã đưa nó cho một gia đình tốt bụng rồi chứ?"

Cô thức dậy vào ban đêm và lại nôn lần nữa rồi lập tức chìm vào giấc ngủ mà không kịp dọn bãi nôn hay gọi Izzie. Khi cô thức dậy vào sáng hôm sau, người cô nóng bừng. Nóng quá mức. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực và mỗi hơi thở đều vô cùng khó khăn. Cô cố gắng trèo xuống giường nhưng đầu quay như chong chóng và chân không đỡ nổi thân mình. Sau đó, mọi thứ nhòe đi trước mắt cô. Izzie hẳn đã gọi Hugh đến, bởi cô cảm thấy có một bàn tay mát lạnh đặt lên cái trán dấp dính của mình. Khi cô mở mắt, ông đang mỉm cười trấn an cô. Ông đang ngồi trên giường, vẫn mặc áo khoác ngoài. Cô đã nôn khắp giường.

"Chúng ta sẽ đưa con tới bệnh viện." Ông nói, vẫn bình thản trước tình trạng rối ren này. "Con bị nhiễm trùng một chút." Đâu đó ở đằng sau, Izzie kịch liệt phản đối. "Em sẽ bị truy tố đấy!" Cô rít lên với Hugh và Hugh nói: "Tốt, anh hy vọng họ nhốt em vào trong tù và ném chìa khóa đi." Ông bế Ursula lên và nói: "Anh nghĩ đi chiếc Bentley sẽ nhanh hơn." Ursula cảm thấy mình nhẹ bỗng, như thể cô sắp sửa trôi đi. Điều tiếp theo mà cô biết là cô đang ở trong một phòng bệnh ảm đạm với sự có mặt của Sylvie, mặt bà cau lại trông thật khủng khiếp. "Sao con có thể?" Bà nói. Cô thấy mừng khi màn đêm buông xuống và Hugh thế chỗ cho Sylvie.

Chính lúc Hugh đang ở với cô thì con dơi đen sì bay tới. Bàn tay của màn đêm xòe ra trước mặt Ursula và cô nhổm dậy để chạm vào nó. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, gần như là vui mừng. Cô có thể cảm nhận được cái thế giới tươi sáng, rực rỡ đằng xa kia đang vẫy gọi. Ở nơi ấy, tất cả mọi bí ẩn sẽ được phơi bày. Bóng tối, người bạn dịu dàng, bao phủ lấy cô. Tuyết đang bay đầy trời, mịn như bột tan, lạnh giá như làn gió đông mơn man trên da dẻ của một đứa trẻ - nhưng rồi Ursula lại rơi trở lại chiếc giường bệnh viện, bàn tay cô đã bị chối từ.

Một tia sáng rực rỡ chiếu xiên xuống chiếc khăn phủ giường bệnh viện màu xanh lá cây nhạt. Hugh đang ngủ, khuôn mặt ông trông uể oải và mệt mỏi. Ông đang ngồi trong một tư thế kỳ cục trên chiếc ghế kê ở cạnh giường. Một ống quần hơi xếch lên và Ursula có thể nhìn thấy chiếc tất bằng vải lisle màu xám nhàu nhĩ và làn da nhẵn nhụi ở chân bố cô. Ông từng giống như Teddy, cô nghĩ, và một ngày kia Teddy sẽ giống như ông. Một cậu bé bên trong một người đàn ông, một người đàn ông bên trong một cậu bé. Điều đó khiến cô muốn òa khóc.

Hugh mở mắt và khi ông nhìn thấy cô, ông gượng cười, nói: "Chào gấu con. Mừng con trở lại."

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.