"Đối với một kẻ tập sự như em thì bắn được như vậy là quá tốt." Maurice miễn cưỡng nói. Họ đang bắn những cái chai trên một bức tường gần rừng cây nhỏ, Ursula còn bắn trúng nhiều hơn cả Maurice. "Em chắc là trước đây em chưa từng làm việc này chứ?"
"Biết nói thế nào đây?" Cô nói. "Em học mọi thứ nhanh lắm."
Maurice đột nhiên dời nòng súng khỏi bức tường và chĩa về phía bìa rừng. Trước khi Ursula kịp nhìn ra anh ta đang nhắm vào cái gì, anh ta đã siết cò, bắn chết con vật nào đó.
"Cuối cùng cũng tóm được kẻ phá bĩnh chết tiệt này rồi." Anh ta đắc thắng nói.
Ursula chạy tới chỗ con vật đó, nhưng còn chưa tới nơi cô đã nhìn thấy bộ lông màu nâu đỏ nằm rũ trên mặt đất. Phần chóp màu trắng của cái đuôi xinh đẹp khẽ rung rinh, nhưng con cáo của Sylvie đã không còn trên cõi đời này nữa.
Cô thấy Sylvie đang ngồi trên hàng hiên, lật giở một cuốn tạp chí. "Anh Maurice đã bắn con cáo ấy rồi mẹ ạ." Cô nói. Sylvie ngửa đầu tựa vào lưng ghế liễu gai và nhắm mắt tỏ vẻ cam chịu. "Chuyện đó rồi sẽ xảy ra mà." Bà nói. Rồi bà mở mắt. Hai mắt bà lấp lánh ánh lệ. Ursula chưa bao giờ thấy mẹ mình khóc. "Có ngày mẹ sẽ tước quyền thừa kế của nó." Sylvie nói, ý nghĩ về đòn trả thù lạnh lùng ấy đã giúp lau khô những giọt nước mắt của bà.
Pamela bước ra hàng hiên và nhướng mày với Ursula vẻ dò hỏi, và Ursula nói: "Maurice đã bắn con cáo."
"Giá mà em bắn quách anh ta đi." Pamela nói. Cô ấy có vẻ nói thực lòng.
"Con đi đón bố đấy." Ursula nói khi Pamela đã quay vào lại trong nhà.