"Họ làm mất quả bóng của em rồi." Teddy buồn bã nói khi cô trở lại phòng ăn.
"Chị biết." Ursula nói. "Chúng ta có thể tìm nó sau."
"Chị này, mặt chị đỏ bừng kìa." Cậu nói. "Có chuyện gì à?"
Có chuyện gì ư? Cô nghĩ. Có chuyện gì ư? Chỉ là anh chàng đẹp trai nhất trên đời này đã hôn mình, lại còn vào đúng ngày sinh nhật lần thứ mười sáu của mình nữa chứ. Anh đã dắt xe đạp và đi bộ cùng cô về nhà, có lúc hai bàn tay họ sượt qua nhau, họ đã đỏ mặt (thật nên thơ) và anh nói: "Em biết là anh thích em mà, Ursula." Và rồi, ở ngay đó, ngay trước cổng chính của nhà cô (nơi bất cứ ai cũng có thể nhìn thấy), anh đã dựa chiếc xe đạp vào tường và kéo cô về phía mình. Thế rồi nụ hôn đã đến! Ngọt ngào, quấn quýt không nỡ rời và tuyệt vời hơn cô tưởng mặc dù nó khiến cô - chà... nóng bừng cả người. Cả Benjamin cũng vậy, rồi họ tách nhau ra, có chút choáng váng.
"Chúa ơi!" Anh nói. "Anh chưa từng hôn cô gái nào, anh không biết là việc này lại có thể... thú vị đến vậy." Anh lắc đầu như một chú chó, như thể kinh ngạc khi vốn từ của mình bỗng trở nên ít ỏi.
Ursula nghĩ, đây sẽ mãi là khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của cuộc đời cô, bất kể chuyện gì xảy ra với cô. Cô cho rằng đáng lẽ họ sẽ còn hôn nhau thêm nữa, nhưng đúng lúc đó, chiếc xe thu mua đồ đồng nát xuất hiện ở góc đường và tiếng rao Ai đồng nát đơiiiiiiiiiiiii gần như không thể nghe rõ lời của chủ nhân chiếc xe đã phá vỡ sự lãng mạn đang nảy nở giữa họ.
"Không chẳng có chuyện gì cả." Cô nói với Teddy. "Chị chỉ chào tạm biệt cô Izzie thôi. Em bỏ lỡ mất dịp được nhìn thấy chiếc xe hơi của cô ấy rồi. Em hẳn sẽ thích nó lắm."
Teddy nhún vai và gạt cuốn Những cuộc phiêu lưu của Augustus xuống sàn nhà. "Toàn thứ nhảm nhí." Cậu nói.
Ursula nhấc một ly sâm banh đã uống một nửa lên, vành ly còn in dấu son đỏ chót, và rót một nửa số rượu trong đó vào một cái cốc đựng thạch, rồi đưa cái cốc đó cho Teddy. "Cụng ly nào!" Cô nói. Họ cụng ly và uống cạn một hơi.
"Chúc mừng sinh nhật chị!" Teddy nói.