Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11
Tháng 2 Năm 1910

❊ ❊ ❊

Vì Chúa, cô gái, đừng có chạy quanh chạy quẩn như con gà cụt đầu nữa, thay vì thế, hãy đi lấy ít nước nóng và mấy cái khăn đi! Cô không biết làm gì à? Cô là người rừng chăng?"

"Xin lỗi ngài!" Bridget nhún gối, cúi đầu xin lỗi như thể bác sĩ Fellowes là một vị hoàng thân.

"Là con gái phải không, bác sĩ Fellowes? Tôi có thể nhìn mặt nó không?"

"Vâng, thưa bà Todds, một bé gái bé bỏng bụ bà bụ bẫm." Sylvie nghĩ bác sĩ Fellowes hơi lố khi dùng từ láy như vậy. Ông ta vốn không phải là người thân thiện ngay cả trong những lúc thoải mái, dễ chịu nhất. Tình trạng sức khỏe các bệnh nhân của ông ta, đặc biệt là chuyện sinh chuyện tử của họ, có vẻ luôn làm ông ta cáu kỉnh.

"Con bé suýt chết vì bị dây rốn quấn quanh cổ. Tôi đã kịp đến Góc Cáo vào phút chót. Theo đúng nghĩa đen." Bác sĩ Fellowes giơ cây kéo phẫu thuật lên cho Sylvie chiêm ngưỡng. Nó nhỏ gọn và có hai cái mũi sắc bén hơi cong lại. "Tách, tách!" Ông ta nói. Sylvie thầm ghi nhớ trong đầu - trong hoàn cảnh này, vì kiệt sức nên cô chỉ có thể nhớ láng máng - răng mình phải mua một cây kéo như thế để đề phòng trường hợp khẩn cấp tương tự. (Mặc dù việc này chưa chắc sẽ xảy ra lần nữa.) Hoặc một con dao, một con dao sắc bén để mang theo người mọi nơi mọi lúc, giống như cô con gái của viên tướng cướp trong câu chuyện Bà Chúa Tuyết*.

Một câu chuyện cổ tích đặc sắc của nhà văn người Đan Mạch Hans Christian Andersen.

"May cho bà là tôi đến đây kịp thời đấy." Bác sĩ Fellowes nói. "Trước khi tuyết lấp kín đường sá. Tôi đã gọi bà đỡ Haddock, nhưng ắt hẳn bà ta đang bị mắc kẹt ở đâu đó bên ngoài Chalfont St Peter."

"Bà Haddock*?” Sylvie nói, cau mày. Bridget cười phá lên rồi vội vàng lẩm bẩm: "Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi, thưa ngài." Sylvie cho rằng cả cô và Bridget đều đang ở trong tình trạng dễ dàng bị kích động. Điều đó cũng chẳng có gì lạ.

Haddock trong tiếng Anh có nghĩa là cá tuyết chấm đen.

"Đúng là dân Ai Len vét than bùn*." Bác sĩ Fellowes làu bàu.

Nguyên văn: Bog Irish, từ này thường được dùng để miệt thị những người Ai Len thuộc tầng lớp hạ lưu.

"Bridget chỉ là con bé hầu gái chuyên phụ giúp nấu ăn, rửa bát. Nó vẫn còn là một đứa trẻ. Tôi rất biết ơn con bé. Chuyện này xảy ra quá nhanh." Sylvie mong muốn được ở một mình biết bao nhưng lại chẳng bao giờ được như vậy. "Tôi cho rằng ông phải ở lại đây đến sáng mai, thưa bác sĩ." Cô miễn cưỡng nói.

"Ồ, vâng! Tôi e rằng mình phải ở lại." Bác sĩ Fellowes đáp lời, cũng với giọng miễn cưỡng.

Sylvie thở dài và mời ông ta cứ tự nhiên thưởng thức một ly brandy ở trong bếp. Có lẽ còn có cả giăm bông và dưa góp cay* nữa. "Bridget sẽ tiếp đãi ông." Cô muốn tống khứ ông ta đi. Ông ta đã đỡ đẻ cả ba đứa con (tận ba đứa!) cho cô và cô không ưa ông ta một chút nào. Đáng lẽ chỉ có người chồng được nhìn thấy những gì mà ông ta thấy. Ông ta đã thọc những món dụng cụ của mình vào nơi nhạy cảm, riêng tư nhất của cô và quờ quạng trong đó. (Tuy nhiên, liệu cô có muốn một bà đỡ có tên là Haddock đỡ đẻ cho mình không?) Bác sĩ điều trị cho phụ nữ nên là phụ nữ hết mới phải. Nhưng làm gì có chuyện ấy chứ!

Món dưa góp cay của Anh thường bao gồm một số loại rau củ như súp lơ, dưa chuột, hành tây... đem xắt nhỏ và ngâm với mù tạt và nghệ.

Bác sĩ Fellowes nán lại một lát, miệng âm a âm ư, giám sát Bridget mặt mũi đỏ gay đang tắm rửa và quấn tã cho đứa bé vừa mới chào đời. Bridget là chị cả của sáu đứa em nên cô bé biết rõ cách quấn tã cho trẻ sơ sinh. Cô bé năm nay mười bốn tuổi, kém Sylvie mười tuổi. Hồi Sylvie mười bốn tuổi, cô vẫn còn mặc váy ngắn và mê mẩn con ngựa con Tiffin của mình. Cô chẳng hề biết trẻ con từ đâu mà ra, thậm chí đến đêm tân hôn cô vẫn còn ngây ngô. Mẹ cô, là bà Lottie, đã bóng gió nhắc đến vấn đề tế nhị này nhưng lại ngại ngùng không nói rõ. Chuyện chăn gối vợ chồng, chẳng hiểu tại sao, lại có vẻ liên quan đến những con chim chiền chiện bay vút lên tầng không vào lúc rạng đông. Lottie là một phụ nữ dè dặt, khép kín. Có lẽ vài người sẽ nói bà cứ như bị mắc chứng ngủ rũ*. Chồng bà, cha của Sylvie, ông Llewellyn Beresford, là một họa sĩ nổi tiếng chuyên vẽ tranh chân dung cho tầng lớp quý tộc thượng lưu, nhưng bản thân ông lại không hề phóng túng chút nào. Trong nhà ông không có chỗ cho tranh tượng khỏa thân hay những cử chỉ suồng sã, ám muội. Ông đã từng vẽ Hoàng hậu Alexandra* hồi bà vẫn còn là một công nương. Ông nói bà rất vui vẻ, dễ thương.

Chứng bệnh khiến người ta đột ngột rơi vào giấc ngủ vào bất cứ thời điểm nào trong ngày.

Hoàng hậu Alexandra (1844 - 1925): Vốn là công chúa của Đan Mạch, kết hôn với Hoàng tử Albert Edward (sau này là Vua Edward VII) của Anh và trở thành hoàng hậu sau khi chồng bà kế vị ngôi báu của Nữ hoàng Victoria.

Họ sống trong một ngôi nhà tuyệt đẹp ở Mayfair*, còn Tiffin thì được nuôi nhốt tại một trại ngựa gần công viên Hyde. Vào những thời điểm u ám hơn, Sylvie thường có thói quen tự khích lệ tinh thần bằng cách tưởng tượng rằng mình được trở lại thời quá khứ huy hoàng ấy, ngay ngắn an tọa ở cái yên ngồi nghiêng* trên tấm lưng vuông vức của Tiffin bé nhỏ, chạy thong dong dọc theo con đường Rotten Row vào một buổi sáng mùa xuân quang đãng, trong lành, rực rỡ sắc hoa.

Một khu vực giàu có nằm ở khu Tây của London.

Loại yên ngựa dành cho nữ giới để họ có thể ngồi với hai chân để cùng một phía.

"Bà uống chút trà nóng và ăn một miếng bánh mì nướng phết bơ chứ ạ, bà Todd?" Bridget nói.

"Thế thì còn gì bằng, Bridget."

Cuối cùng thì đứa bé cũng được trao cho Sylvie, nó được bọc kín như xác ướp Pharaoh* vậy. Cô vừa nhẹ nhàng vuốt ve chiếc má hồng đào của nó, vừa nói: "Chào bé con!" Bác sĩ Fellowes liền quay gót rời đi để không phải chứng kiến những cử chỉ âu yếm, ngọt ngào ấy. Nếu được quyền quyết định, ông ta sẽ cho dựng lên một thành phố giống như thành Sparta*, để đem tất cả bọn trẻ đến đó nuôi dạy.

Tên gọi của vua Ai Cập cổ.

Sparta là một thành bang của Hy Lạp, nổi tiếng vì sức mạnh quân sự to lớn và kỷ luật nghiêm khắc. Những đứa trẻ Sparta ngay từ khi sinh ra đã phải trả qua thử thách, để xem có xứng đáng được giữ lại nuôi nấng hay không. Lên bảy tuổi, chúng sẽ bị tách khỏi cha mẹ và bắt đầu được huấn luyện để trở thành một chiến binh dũng mãnh.

"Chà, có lẽ một bữa ăn nhẹ với các món nguội sẽ giúp ích cho tôi vào lúc này." Ông ta nói. "Liệu tôi có cơ may được thưởng thức món dưa góp cay ngon mê ly của bà Glover không nhỉ?"

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.