"Có một bức điện." Hugh đột ngột đi vào phòng và cất tiếng thông báo khiến Sylvie giật mình choàng tỉnh. Cô đã thiếp đi khi đang nằm cho Ursula bú và ngủ một giấc ngắn ngủi nhưng ngon lành. Cô vội vàng chỉnh trang lại y phục rồi hỏi: "Một bức điện ư? Có ai mất sao?" Vì vẻ mặt của Hugh như đang ám chỉ rằng có một tai họa nào đó vừa xảy ra.
"Từ Wiesbaden*."
Thủ phủ của bang Hessen, Đức.
"À!" Sylvie nói. "Vậy là Izzie đã sinh con rồi."
"Giá mà thằng khốn đó chưa có vợ." Hugh nói. "Thế thì hắn đã có thể cưới em gái anh một cách đàng hoàng, tử tế, giúp nó trở thành người phụ nữ đoan chính."
"Người phụ nữ đoan chính?" Sylvie trầm ngâm. "Trên đời này có cái gọi là người phụ nữ đoan chính sao?" (Cô đã nói điều đó ra miệng ư?) "Dù sao đi nữa, cô ấy còn quá trẻ để kết hôn."
Hugh cau mày. Cử chỉ đó khiến anh càng có vẻ điển trai hơn. "Nó bây giờ chỉ kém em hai tuổi hồi em lấy anh thôi mà." Anh nói.
"Nhưng hồi đó em già dặn hơn nhiều." Sylvie lẩm bẩm. "Mọi chuyện tốt đẹp cả chứ? Đứa bé có khỏe không?"
Thì ra Izzie đã mang thai khá lớn vào thời điểm Hugh bắt được cô ở Paris và lôi cô lên tàu về nhà. Bà Adelaide, mẹ cô, nói rằng thà Izzie bị những kẻ buôn nô lệ da trắng bắt cóc còn hơn là tự ném mình vào vòng tay của gã khốn đó một cách cuồng nhiệt như thế. Sylvie thấy cái ý tưởng bị bắt làm nô lệ da trắng khá hấp dẫn - cô hình dung bản thân mình bị một gã tù trưởng của một bộ lạc nào đó trên sa mạc bắt đi trên lưng con chiến mã Ả Rập, rồi sau đó nằm trên một chiếc tràng kỷ bọc nệm, mặc váy lụa, đeo mạng che mặt, ăn bánh mứt và nhấm nháp nước ngọt trong tiếng suối chảy róc rách. (Cô cho rằng thực tế sẽ không hẳn như thế.) Một hậu cung với nhiều người phụ nữ có vẻ là một ý tưởng vô cùng hay ho đối với Sylvie - bao gánh nặng trách nhiệm của người vợ sẽ được san sẻ, cùng nhiều điều có lợi khác.
Là một người có tư tưởng tuân thủ tuyệt đối những chuẩn mực đạo đức khắt khe của thời Nữ hoàng Victoria*, Adelaide đã chặn cửa theo đúng nghĩa đen khi nhìn thấy cái bụng lùm lùm của cô con gái út, rồi tống khứ cô trở lại qua eo biển Anh để xử lý nỗi ô nhục của cô ở nước ngoài. Đứa bé sẽ được cho đi làm con nuôi nhanh hết mức có thể. "Một cặp vợ chồng người Đức khả kính, không thể có con." Adelaide nói. Sylvie cố gắng hình dung ra cảnh cho một đứa trẻ đi làm con nuôi. (Cô hỏi: "Và chúng ta sẽ không bao giờ được nghe tin tức gì về nó nữa, đúng không mẹ?" Adelaide trả lời: "Đương nhiên là ta hy vọng như vậy.") Izzie sắp được gửi đến một trường nữ sinh tư thục ở Thụy Sĩ chuyên dạy các kỹ năng xã hội và nghệ thuật cho các cô gái trẻ để giúp họ có chút hành trang chuẩn bị bước vào đời, mặc dù xét theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, cô ấy dường như đã vào đời từ lâu lắc rồi.
Thời kỳ Nữ hoàng Victoria trị vì, từ năm 1837 đến khi bà qua đời năm 1901.
"Một đứa con trai." Hugh nói, ve vẩy bức điện như thể đang vẫy một lá cờ. "Bụ bẫm, khỏe mạnh..."
❄
Mùa xuân đầu tiên của Ursula đã đến. Nằm trong chiếc xe đẩy bên dưới gốc dẻ gai, cô bé say sưa nhìn ngắm những đốm nắng lung linh biến hóa vui mắt giữa các kẽ lá xanh mỏng manh theo từng nhịp rung rinh của những nhành cây mỗi khi có làn gió nhẹ thổi đến. Nhành cây là cánh tay, còn lá cây chính là bàn tay. Cái cây đang nhảy múa cho cô bé xem. À ơi, ngủ ngoan nào em bé thơ ngây, Sylvie ngâm nga hát ru cô bé, trong chiếc nôi treo trên ngọn cây.
Tôi có một cái cây nhỏ, Pamela ngọng nghịu hát, nó chẳng có lá có hoa, chỉ có hạt nhục đậu khấu bằng bạc, và một quả lê bằng vàng.
Một con thỏ rừng nhỏ bé bằng bạc treo toòng teng trên mui xe đẩy, lấp lánh xoay tròn dưới ánh mặt trời. Con thỏ ngồi trong một cái giỏ nhỏ, nó từng là vật trang trí trên cái lúc lắc của Sylvie hồi cô còn thơ ấu. Chiếc lúc lắc ấy, cũng giống như thời thơ ấu của Sylvie, đã mất đi từ rất lâu rồi.
Những nhành cây trơ trụi, những chồi non, những phiến lá - cái thế giới mà Ursula biết cứ thế đến và đi trước mắt cô bé. Lần đầu tiên cô bé được quan sát vòng quay của bốn mùa. Cô bé được sinh ra với mùa đông ngấm sẵn trong cốt tủy, tiếp đến là sự nảy nở của những búp chồi múp míp báo hiệu mùa xuân sắp đến, rồi sau đó là cái nóng oi ả của mùa hè và nấm mốc của mùa thu. Từ bên dưới cái khung hẹp của mui xe đẩy, cô bé nhìn thấy hết. Chưa kể những "vật điểm xuyết" có chút ngẫu hứng mà các mùa mang theo cùng - mặt trời, mây, chim chóc, một quả bóng cricket lạc hướng lặng lẽ bay vòng qua trên đầu, đôi lần một chiếc cầu vồng sặc sỡ, và mưa - thường xuyên hơn mức cô bé mong muốn. (Thi thoảng việc cứu cô bé khỏi các hiện tượng thời tiết lại bị chậm trễ.)
Có lần còn có cả vầng trăng đang nhú và những vì sao - vừa đáng kinh ngạc vừa đáng sợ - khi cô bé bị bỏ quên vào một tối mùa thu. Bridget đã bị quở trách. Chiếc xe đẩy được đặt ở ngoài trời bất kể thời tiết thế nào, vì Sylvie được thừa hưởng thói quen gần gũi với thiên nhiên từ mẹ cô, là bà Lottie. Hồi còn trẻ, bà từng có thời gian sống trong một viện an dưỡng ở Thụy Sĩ, ngày ngày quấn một tấm chăn, ngồi trên hàng hiên lộ thiên, nhìn mông lung vào những đỉnh núi Alps quanh năm tuyết phủ.
Cây dẻ gai trút lá, những chiếc lá màu đồng mỏng tang bị gió cuốn đi lấp kín khoảng trời phía trên đầu cô bé. Vào một ngày tháng Mười một lộng gió, một nhân vật đáng sợ thình lình xuất hiện, nhòm vào trong chiếc xe đẩy. Maurice nhăn mặt, nhíu mày với Ursula và ê a "Biến đi, biến đi, biến đi", trước khi chọc cái que vào những lớp chăn của cô bé. "Con bé ngu ngốc!" Cậu nói rồi trút một đống lá mềm phủ lên người cô bé. Cô bé lại ngủ thiếp đi dưới lớp chăn mới bằng lá cây, bỗng một bàn tay đập mạnh vào đầu Maurice khiến cậu hét toáng lên "Ối!" một tiếng rồi chạy biến đi mất. Con thỏ bạc cứ xoay tròn hết vòng này đến vòng khác và một đôi bàn tay to lớn bế cô bé lên khỏi chiếc xe đẩy, rồi Hugh nói "Con bé đây rồi", như thể cô bé vừa mới bị lạc.
"Cứ như một con nhím ngủ đông vậy." Anh nói với Sylvie.
"Con bé tội nghiệp!" Sylvie cười.
❄
Mùa đông lại đến. Nhờ đã từng trải qua nó, cô bé nhận ra nó ngay.