Bridget dọn khay đồ ăn sáng định đem đi thì Sylvie lên tiếng: "Ồ, để bông hoa giọt tuyết bé nhỏ ấy lại. Đây, đặt nó lên cái bàn cạnh giường ta này." Cô cũng giữ đứa bé bên mình. Ngọn lửa lò sưởi đang cháy đượm và ánh tuyết chói lóa ngoài cửa sổ vừa mang lại cảm giác vui vẻ, lạc quan, vừa tiềm ẩn một điềm gở bi quan lạ lùng. Tuyết đang bám đầy các bức tường của ngôi nhà, đè nặng chúng, chôn vùi chúng. Chúng bị phủ kín như thể được bọc trong một cái tổ kén. Cô mường tượng Hugh đang quả cảm đào đường hầm qua lớp tuyết dày để về nhà. Anh đã vắng nhà ba ngày để đi tìm cô em gái Isobel. Ngày hôm qua (tưởng như đã lâu lắm rồi), một bức điện từ Paris cho biết: CON MỒI ĐÃ LẨN TRỐN CHẤM ĐANG TRUY TÌM CHẤM, mặc dù Hugh không phải là thợ săn. Cô phải gửi cho anh một bức điện. Cô nên nói gì đây? Một cái gì đó bí hiểm. Hugh thích những gì lắt léo. BỌN EM CÓ BỐN NGƯỜI CHẤM ANH ĐI VẮNG NHƯNG BỌN EM VẪN CÓ BỐN NGƯỜI (Bridget và bà Glover không được tính đến). Hay một cái gì đó tẻ nhạt hơn. ĐỨA BÉ ĐÃ RA ĐỜI CHẤM ỔN CẢ CHẤM. Có đúng vậy không? Ổn cả ư? Đứa bé đã suýt chết. Nó đã bị ngạt. Nhỡ nó không thực sự ổn thì sao? Tối nay họ đã chiến thắng Tử thần. Sylvie băn khoăn tự hỏi khi nào thì Tử thần lại tìm đến để trả thù họ.
Cuối cùng, Sylvie ngủ thiếp đi và mơ thấy rằng cô đã chuyển đến một ngôi nhà mới và đang đi tìm bọn trẻ. Cô đi lang thang khắp các căn phòng xa lạ, vừa đi vừa gọi tên các con, nhưng cô biết chúng đã biến mất vĩnh viễn và sẽ chẳng bao giờ tìm thấy chúng được nữa. Khi cô giật mình tỉnh dậy, cô nhẹ nhõm khi thấy rằng ít nhất đứa bé vẫn đang ở bên cạnh cô trên chiếc giường lớn tựa như cánh đồng tuyết trắng. Đứa bé. Ursula. Sylvie đã đặt tên cho nó từ trước. Nếu là con trai thì nó sẽ mang tên Edward. Việc đặt tên cho các con là đặc quyền của cô. Hugh có vẻ chẳng mấy quan tâm đến vấn đề này, dù vậy, Sylvie cho là anh cũng tự đặt ra những giới hạn nhất định. Có một số cái tên anh sẽ chẳng chấp nhận nổi. Scheherazade chẳng hạn. Hoặc Guinevere.
Ursula mở to đôi mắt ngây dại, có vẻ như cô bé đang nhìn chăm chú bông hoa giọt tuyết ủ rũ. À ơi, ngủ ngoan nào em bé thơ ngây, Sylvie ngâm nga. Ngôi nhà thật yên ả. Điều đó dễ làm cho người ta lầm lẫn. Người ta có thể mất mọi thứ chỉ trong một cái chớp mắt hoặc một cú sẩy chân. "Bằng giá nào cũng phải tránh những ý nghĩ u ám." Cô nói với Ursula.