Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20
Tháng 1 Năm 1915

❊ ❊ ❊

"Các cô cậu có chịu xuống không nào?" Bridget bực tức nói. Cô đang nóng ruột đứng ở ngưỡng cửa, ẵm theo Teddy. "Tôi còn phải nói bao nhiêu lần nữa đây? Bữa trà của các cô cậu đã sẵn sàng rồi." Teddy cựa quậy trong vòng tay ôm chặt của Bridget. Maurice chẳng thèm đoái hoài, cậu đang nhập tâm vào một điệu nhảy phức tạp trước khi xung trận của thổ dân Da Đỏ. "Chúa ơi, xuống khỏi cái cửa sổ đó ngay, Ursula. Sao nó lại mở thế nhỉ? Ngoài trời đang rét căm căm, cô sẽ chết cóng đấy!"

Ursula đã định nhảy ra ngoài cửa sổ nhặt Nữ hoàng Solange, giải cứu nó khỏi "vùng đất vô chủ" - tức là cái mái nhà - nhưng thứ gì đó chợt khiến cô bé do dự. Một nỗi hoài nghi nho nhỏ, một bàn chân ngập ngừng và ý nghĩ rằng mái nhà rất cao, còn màn đêm thì thăm thẳm. Và rồi Pamela xuất hiện với câu nói: "Mẹ bảo đi rửa tay để còn dùng bữa trà", ngay sau đó là Bridget bước huỳnh huỵch lên cầu thang với câu điệp khúc kiên định "Bữa trà của các cô cậu đã sẵn sàng rồi!", thế là tất cả niềm hy vọng về cuộc giải cứu hoàng gia vụt tắt. "Còn cậu, Maurice!" Bridget tiếp tục. "Trông cậu chẳng khác gì một kẻ hoang dã cả."

"Em là người hoang dã mà." Cậu nói. "Em là thổ dân Apache*."

Apache là tên gọi chung của một số nhóm thổ dân Da Đỏ Mỹ có quan hệ gần gũi về văn hóa. Trong lịch sử, các bộ lạc Apache từng rất hùng mạnh, thường xuyên ở tình thế thù địch với người Tây Ban Nha và người Mexico trong hàng thế kỷ.

"Cậu là vua của người Hottentot* cũng được nhưng BỮA TRÀ CỦA CÁC CÔ CẬU ĐÃ SẴN SÀNG RỒI."

Tức người Khoikhoi, một nhóm người bản địa miền Tây Nam châu Phi.

Maurice thét lên tiếng hô xung trận ngang tàng cuối cùng trước khi chạy bình bịch xuống cầu thang. Còn Pamela buộc một tấm lưới cũ của trò bóng vợt vào một cây gậy ba toong để khều Nữ hoàng Solange từ cái mái nhà phủ băng bên dưới lên.

Món chính của bữa trà là thịt gà luộc. Teddy được dành riêng cho món trứng hầm. Sylvie thở dài. Vì họ ăn nhiều thịt gà và trứng gà nên bây giờ đành tự nuôi gà để phục vụ nhu cầu của mình. Họ có một cái chuồng gà và một cái sân nuôi gà chăng dây thép, là khoảnh đất hồi trước chiến tranh từng là một luống măng tây. Già Tom giờ không còn làm việc cho họ nữa, mặc dù Sylvie nghe nói "ông Ridgely" vẫn làm việc cho những người hàng xóm của họ, gia đình Cole. Có lẽ, rốt cuộc thì, ông ta không thích bị gọi là "già Tom".

"Đây không phải là gà nhà mình, đúng không ạ?" Ursula hỏi.

"Không phải đâu, con yêu ạ." Sylvie nói. "Không phải gà nhà mình đâu."

Thịt gà dai nhách. Tài nấu ăn của bà Glover không còn được như trước kể từ khi George bị thương trong một vụ tấn công bằng khí độc. Anh ta vẫn đang ở trong một bệnh viện dã chiến tại Pháp. Khi Sylvie hỏi thăm xem anh ta bị thương nặng đến mức nào, bà Glover trả lời không biết. "Thật khủng khiếp!" Sylvie nói. Sylvie nghĩ giả như con trai cô bị thương ở xa nhà, cô sẽ lên đường lặn lội đi tìm, chăm sóc và chữa trị cho cậu con trai tội nghiệp của mình. Có lẽ, với Maurice thì chưa chắc nhưng với Teddy thì chắc chắn. Nghĩ đến cảnh Teddy bị thương phải nằm một chỗ và không tự làm gì được, cô bất giác ứa nước mắt.

"Mẹ vẫn ổn chứ mẹ?" Pamela hỏi.

"Dĩ nhiên rồi!" Sylvie nói, rút cái xương chạc* ra khỏi thân mình con gà và đưa nó cho Ursula. Cô bé nói mình không biết phải ước gì. "Chà, thường thì chúng ta ước cho những giấc mơ của mình trở thành sự thật." Sylvie nói.

Nguyên văn là wishbone. Bone có nghĩa là xương, wish có nghĩa là ước, do đó còn được hiểu là xương ước.

"Những giấc mơ của con sẽ không thành sự thật chứ ạ?" Ursula nói, trên mặt hiện rõ vẻ hoảng hốt.

"Những giấc mơ của con sẽ không thành sự thật chứ ạ?" Ursula nói, nghĩ đến cái máy xén cỏ khổng lồ đuổi theo cô bé suốt đêm và tộc người Da Đỏ trói cô bé vào những cái cọc rồi đứng vây xung quanh cô bé, tay lăm lăm cung tên.

"Đây chẳng phải là gà nhà mình sao?" Maurice nói.

Ursula thích lũ gà, thích lớp rơm ấm sực và những chiếc lông vương xung quanh chuồng gà, thích thò tay xuống bên dưới những cơ thể ấm áp, rắn chắc của lũ gà để tìm một quả trứng nóng hôi hổi.

"Đây là Henrietta, đúng không ạ?" Maurice khăng khăng. "Nó già rồi. Cho vào nồi được rồi. Bà Glover đã nói thế."

Ursula kiểm tra cái đĩa của mình. Cô bé đặc biệt thích Henrietta. Miếng thịt trắng dai nhách trên đĩa chẳng cung cấp được manh mối gì cả.

"Henrietta á?" Pamela hoảng hốt rú ầm lên.

"Mẹ đã giết nó đúng không?" Maurice sốt sắng hỏi Sylvie. "Chẳng phải đó là một việc rất tàn bạo sao?"

Họ đã mất vài con gà vì lũ cáo. Sylvie nói cô ngạc nhiên trước sự ngu ngốc của lũ gà. Cũng chẳng ngu ngốc hơn con người là bao, bà Glover nói. Lũ cáo cũng đã tha mất con thỏ con của Pamela vào mùa hè năm ngoái. Hồi ấy, George Glover đã cho bọn trẻ hai con thỏ con, Pamela khăng khăng đòi làm ổ cho con thỏ của mình ngoài vườn, còn Ursula phản đối và mang con thỏ của mình vào trong nhà, đặt nó vào ngôi nhà búp bê. Con thỏ ấy đã làm đổ mọi thứ ở trong đó và để lại những cục phân trông giống như những viên kẹo cam thảo nhỏ xíu. Khi Bridget phát hiện ra, cô đã đem nó tới một căn nhà phụ ở bên ngoài và chẳng ai còn nhìn thấy nó thêm lần nào nữa.

Họ tráng miệng bằng món bánh cuộn nhân mứt và sữa trứng. Mứt được làm từ những quả mâm xôi của mùa hè. Bây giờ mùa hè cứ như một giấc mơ vậy, Sylvie nói.

"Đứa trẻ đã chết." Maurice nói với thái độ lấc cấc khủng khiếp mà trường nội trú đã dung dưỡng. Cậu nhét cả miếng bánh vào mồm và nhồm nhoàm nói. "Ở trường, bọn con gọi bánh cuộn nhân mứt bằng cái tên đó đấy"

"Hãy để ý phép xử sự của con, Maurice." Sylvie cảnh cáo. "Và làm ơn, đừng nói những điều gớm guốc như thế."

"Đứa trẻ đã chết ư?" Ursula nói, đặt chiếc thìa xuống và kinh hãi nhìn chằm chằm vào cái đĩa trước mặt.

"Người Đức ăn chúng." Pamela rầu rĩ nói.

"Món tráng miệng á?" Ursula hỏi. Chẳng phải ai cũng ăn món tráng miệng sao, kể cả là kẻ địch đi chăng nữa?

"Không, là mấy đứa trẻ." Pamela nói. "Nhưng chỉ mấy đứa trẻ người Bỉ thôi."

Sylvie nhìn chiếc bánh cuộn nhân mứt, vệt mứt màu đỏ ở những nếp cuộn của nó trông giống như máu thật, và cô bỗng rùng mình. Sáng nay, cô đã chứng kiến bà Glover kề một cái cán chổi vào gáy con gà già Henrietta tội nghiệp và bẻ ngược cổ nó ra đằng sau. Con gà chết tươi trước cặp mắt dửng dưng của người hành quyết. Mình cho rằng bọn mình buộc phải làm vậy, Sylvie nghĩ. "Chúng ta đang ở trong thời chiến." Bà Glover nói. "Không phải lúc để câu nệ mấy chuyện như vậy."

Pamela không chịu bỏ qua chủ đề này. "Có thật không mẹ?" Cô bé khẽ nài nỉ mẹ trả lời. "Có phải đây là Henrietta không?"

"Không phải đâu, con yêu." Sylvie nói. "Mẹ thề trên danh dự của mẹ, đây không phải là Henrietta."

Một tràng tiếng gõ dồn dập ở cửa sau đã chấm dứt chủ đề ấy. Họ đều ngồi sững, nhìn nhau chằm chằm, như thể bị bắt quả tang đang phạm phải một tội ác nào đó. Ursula thực sự không hiểu tại sao. "Cầu trời không phải là tin xấu." Sylvie nói. Nhưng hóa ra đó là tin xấu thật. Vài giây sau, từ trong bếp vọng ra một tiếng thét khủng khiếp. Sam Wellington, "chiếc giày cũ", đã chết.

"Cuộc chiến tồi tệ này!" Sylvie lẩm bẩm.

Pamela cho Ursula một cuộn len lông cừu non màu nâu xám chập bốn sợi chưa dùng hết. Ursula hứa hẹn Nữ hoàng Solange sẽ tạo ra một miếng lót nhỏ xinh cho cốc nước của Pamela để đền ơn việc Pamela đã "cứu mạng" nó.

Tối hôm đó, khi bọn trẻ đi ngủ, chúng đặt tiểu thư váy phồng và Nữ hoàng Solange cạnh nhau trên cái tủ đầu giường, đó là những kẻ đã anh dũng sống sót sau một cuộc đụng độ nảy lửa với quân địch.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.