Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Con thỏ rừng bằng bạc xoay tròn và tỏa sáng lung linh trước mắt cô bé. Những chiếc lá trên cây dẻ gai nhảy nhót rung rinh, khu vườn cứ thế đâm chồi nảy lộc, nở hoa, kết quả mà chẳng cần sự giúp đỡ của cô bé. À ơi, ngủ ngoan nào em bé thơ ngây, Sylvie hát. Nôi rớt theo cành, mang theo cả bé yêu trong đó*. Lời đe dọa này không làm Ursula chùn bước, và cô bé tiếp tục cuộc hành trình nhỏ nhoi nhưng quả cảm của mình bên cạnh người bạn đồng hành Roland.

Nguyên văn cả bài hát: À ơi, ngủ ngoan nào em bé thơ ngây/ Trên chiếc nôi treo trên ngọn cây/ Khi gió nổi nôi đu đưa theo gió/ Khi cành gãy nôi rớt theo cành/ Mang theo cả bé yêu trong đó.

Nó là một đứa trẻ đáng yêu, nhưng sau một thời gian, Sylvie nhận ra rằng nó "không được bình thường", cô đã nói với Hugh như vậy vào một buổi tối khi anh trở về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc ở ngân hàng. Anh hiểu rằng có chia sẻ những vấn đề liên quan đến tài chính này với Sylvie thì cũng chẳng giải quyết được gì, nhưng thi thoảng anh vẫn thích tưởng tượng ra cảnh vợ mình có hứng thú với những cuốn sổ cái, bảng cân đối tài sản, giá trà tăng cao, thị trường len bấp bênh. Một người vợ "được đúc khuôn" theo những yêu cầu của anh thay vì người vợ xinh đẹp, thông minh và hơi bướng bỉnh mà anh đã cưới về.

Anh đã lánh mình trong "mật thất", ngồi ở bàn làm việc với một chai whisky mạch nha to tướng và một điếu xì gà nhỏ, hy vọng được yên tĩnh. Chẳng ích gì: Sylvie lướt vào và ngồi xuống đối diện với anh giống như một khách hàng muốn vay tiền ở ngân hàng và nói: "Em nghĩ con của Izzie có thể bị khờ." Từ trước đến nay thằng bé vẫn luôn là Roland, vậy mà bây giờ, khi nó có vẻ bị khuyết tật, nó lại là con của Izzie.

Hugh gạt đi ý kiến của cô, nhưng không phủ nhận rằng Roland không phát triển như những đứa trẻ khác. Nó nhận biết mọi thứ một cách chậm chạp và có vẻ không có thói tò mò tự nhiên của trẻ con về thế giới xung quanh. Nếu ta đặt thằng bé lên một tấm thảm trải trước lò sưởi với một cuốn sách vải hoặc một bộ xếp hình bằng gỗ, nửa tiếng sau, nó vẫn sẽ ngồi yên ở đó, mê mải nhìn chằm chằm vào ngọn lửa (được che chắn cẩn thận để đề phòng lũ trẻ ngã vào đó), hoặc nhìn vào con mèo Queenie bên cạnh đang liếm láp vệ sinh cơ thể (con mèo còn dễ gây hại cho lũ trẻ hơn nhưng lại được thả rông, chẳng được giám sát cẩn thận). Roland rất dễ sai vặt và thường xuyên đi lấy đồ cho các chị gái và Bridget, ngay cả bà Glover cũng hay sai vặt nó, chẳng hạn như đi lấy một túi đường trong phòng cất trữ thực phẩm hoặc một cái thìa gỗ chỗ lọ mứt. Có vẻ thằng bé sẽ không thể đi học trong những ngôi trường cũ của Hugh, và Hugh càng nuông chiều thằng bé hơn vì điều đó.

"Có lẽ chúng ta nên kiếm cho thằng bé một con chó." Anh đề nghị. "Chó luôn khơi dậy những điểm tốt đẹp nhất ở một cậu bé." Vậy là Bosun xuất hiện. Đó là một con vật to lớn, thân thiện, có bản năng che chở, bảo vệ, và nó lập tức hiểu ra nó đã được giao cho trọng trách trông nom một nhân vật quan trọng.

Ít nhất thằng bé cũng trầm tĩnh, Hugh nghĩ, không giống với bà mẹ gàn dở của nó hoặc hai đứa con lớn của anh, chúng chí chóe với nhau suốt ngày. Đương nhiên, Ursula khác tất cả bọn chúng. Con bé luôn cẩn trọng quan sát mọi thứ, như thể đang cố gắng hút hết cả thế giới vào đôi mắt màu xanh lá nhỏ bé giống hệt đôi mắt của anh kia. Con bé khiến người khác cảm thấy lo lắng.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.