Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng 11 Năm 1940

❊ ❊ ❊

Pamela đã gửi đến một kiện quần áo trẻ con mà Gerald không còn mặc vừa, và Ursula liền nghĩ đến chị hàng xóm cũ Appleyard. Lẽ ra cô cũng chẳng nghĩ gì đến chị ta vì không còn giữ liên lạc với các cư dân ở đường Argyll kể từ khi cô chuyển tới Egerton Gardens, đó là một điều mà cô có chút nuối tiếc vì cô khá mến hai chị em bà Nesbit, và thường tự hỏi họ đang sống thế nào dưới làn bom của những cuộc oanh tạc không ngừng nghỉ. Nhưng vài tuần trước, cô đã tình cờ gặp Renee Miller.

Ursula đã "đi dạo phố", như cách gọi của Jimmy, cùng với cậu khi cậu được nghỉ phép vài ngày. Họ đã bị kẹt lại ở khách sạn Charing Cross vì ngoài đường có một quả bom chưa phát nổ - đôi khi cô nghĩ những quả bom chưa phát nổ còn phiền toái hơn là những quả bom đã phát nổ - và họ phải trú chân trong tiệm cà phê ở tầng hai.

"Đằng kia có một cô gái phấn son diêm dúa có vẻ biết chị." Jimmy nói.

"Chúa ơi, đó là Renee Miller." Ursula nói khi cô nhìn thấy Renee hăm hở vẫy tay với cô. "Còn người đàn ông đang ngồi cùng cô ấy là ai nhỉ? Trông như một gã gangster vậy."

Renee vô cùng nồng nhiệt như thể cô ta từng rất thân thiết với Ursula ("Cô ấy là một cô gái sôi nổi." Jimmy cười sau khi họ đã thoát khỏi đó), và khăng khăng nài họ tới ngồi chung bàn với cô ta và "Nicky" để cùng uống một ly. Nicky có vẻ chẳng mấy mặn mà với ý kiến này nhưng vẫn bắt tay với họ và ra hiệu cho bồi bàn chạy tới.

Renee kể cho Ursula nghe "những sự kiện" xảy ra ở đường Argyll, mặc dù có vẻ như chẳng có gì thay đổi lắm kể từ khi cô chuyển tới Egerton Gardens một năm trước, ngoại trừ việc anh chàng Appleyard đã nhập ngũ còn vợ anh ta đã sinh được một đứa con. "Một đứa con trai." Renee nói. "Một đứa trẻ xấu xí." Jimmy cười ha ha và nói: "Tôi thích một cô gái biết nói thẳng nói thật." Nicky khá bực tức bởi sự hiện diện của một anh chàng ưa nhìn như Jimmy, đặc biệt là khi Renee uống thêm một cốc rượu gin loãng nữa và bắt đầu tán tỉnh Jimmy (với vẻ gần như chuyên nghiệp).

Ursula loáng thoáng nghe thấy ai đó nói rằng quả bom chưa nổ đã được xử lý. Khi Renee nói "Đãi bọn em thêm một chầu nữa đi, Nicky", Nicky bắt đầu quắc mắt lên. Ursula nghĩ rời đi lúc này là điều sáng suốt nhất Nicky từ chối khi họ giành trả tiền, như thể đó là nguyên tắc của ông ta. Ursula không chắc là mình muốn chịu ơn một người như ông ta. Renee ôm hôn cô và nói: "Hãy về thăm những người hàng xóm cũ nhé, họ sẽ mừng lắm đấy." Ursula hứa cô sẽ về thăm họ.

"Lạy Chúa lòng lành, em đã nghĩ cô ấy sẽ ăn thịt em mất." Jimmy nói khi họ khéo léo tránh những đống đổ nát trên phố Henrietta.

Bọc quần áo cũ của Gerald đã thúc đẩy cô giữ đúng lời hứa với Renee. Lần đầu tiên cô tan làm sớm và hơn sáu giờ một chút đã tới đường Argyll. Cô vốn không mặc bất cứ loại đồng phục nào vì dường như còn chẳng có đủ thời gian để ăn và thở từ lúc đi làm về đến lúc quân địch thả bom. "Công việc của em liên quan đến chiến tranh." Crighton chỉ ra. "Anh nghĩ em sẽ bận tối mắt tối mũi. Dạo này Bộ Gì Đó thế nào rồi?"

"Ồ, anh biết đấy. Bận túi bụi." Có quá nhiều thông tin cần được ghi lại. Thông tin về từng đợt ném bom - loại bom nào, tổn thất ra sao, bao nhiêu người thương vong (danh sách kiểm đếm càng lúc càng chất chồng như núi) - tràn lan trên những chiếc bàn làm việc của họ.

Thi thoảng cô sẽ mở một bìa kẹp hồ sơ màu da bò và tìm thứ mà cô gọi là "tài liệu thô" - những báo cáo được đánh máy hoặc thậm chí là viết tay của Ban Công tác Phòng không ARP - và tự hỏi nếu ở giai đoạn ác liệt nhất của cuộc chiến thì sẽ như thế nào, vì Cuộc không kích Blitz này đích thị là một cuộc chiến, không phải sao? Đôi lúc cô nhìn thấy những tấm bản đồ về những tổn thất do bom gây ra, có lần còn xem được một tấm do anh chàng Ralph vẽ. Anh ta đã ký vào mặt sau của nó bằng nét bút chì mờ nhạt, gần như không thể đọc nổi. Họ là bạn của nhau, cô đã gặp anh ta ở lớp tiếng Đức, mặc dù anh ta đã tỏ rõ ý muốn tiến thêm một bước nữa với cô. "Người đàn ông khác của em", Crighton thích thú gọi anh ta như vậy.

"Chị tốt bụng quá!" Chị Appleyard nói khi Ursula xuất hiện ở cửa nhà chị ta với bọc quần áo. "Mời chị vào chơi."

Ursula ngập ngừng bước qua ngưỡng cửa. Mùi bắp cải luộc trước đây giờ quyện lẫn với những thứ mùi khó chịu hơn - những thứ mùi toát ra từ đứa trẻ sơ sinh. Đáng buồn thay, lời đánh giá của Renee về vẻ đẹp của đứa bé nhà Appleyard - hay đúng hơn là việc nó không đẹp - hóa ra lại đúng. Nó là một "đứa trẻ xấu xí".

"Emil." Chị Appleyard nói, đưa nó cho Ursula bế. Cô có thể cảm thấy sự ẩm ướt ở nó qua chiếc quần lót bằng vải tráng cao su. Cô gần như đưa trả nó lại ngay lập tức. "Emil?" Cô nói với nó, nhăn mặt rồi gượng gạo cười với nó. Nó nhìn cô chằm chằm với vẻ mặt cau có trông chẳng khác gì bố nó cả.

Chị Appleyard mời Ursula uống trà nhưng Ursula cáo lỗi và vội vàng lên cầu thang để tới "tổ chim" của hai chị em bà Nesbit.

Họ vẫn tử tế như trước đây. Hẳn là thú vị lắm khi được sống chung với người chị em của mình, Ursula nghĩ. Cô sẽ không ngại sống cùng với Pamela.

Ruth nắm lấy một ngón tay cô bằng bàn tay xương xẩu của bà. "Cô đã kết hôn rồi! Tuyệt quá." Chết tiệt, Ursula nghĩ, cô đã quên tháo cái nhẫn cưới ra. Cô ngập ngừng: "À..." Và rồi, khi nhận ra càng giải thích sẽ càng rắc rối, cuối cùng cô nhỏ nhẹ nói: "Vâng." Cả hai bà đều vui vẻ chúc mừng như thể cô đã đạt được một thành tựu vĩ đại.

"Thật tiếc là cô không có nhẫn đính hôn." Bà Lavinia nói.

Ursula đã quên mất sở thích sưu tập đồ trang sức bằng ngọc nhân tạo của họ và ước rằng mình đã mang cho họ thứ gì đó. Izzie đã cho cô một cái hộp nhỏ đựng những cái mặt khóa và cặp tóc cũ đính những viên đá lóng lánh như kim cương mà cô biết là họ sẽ thích mê.

Bà Lavinia đang đeo một cái trâm cài áo bằng men có hình dáng giống như một con mèo đen. Một viên kim cương giả nhỏ xíu lấp lánh tạo thành mắt của nó. Bà Ruth thì đeo một viên đá topaz màu đỏ nặng trĩu trên bộ ngực nhỏ như ngực chim sẻ. Nó trông như có thể lay đổ thân hình mỏng manh của bà.

"Chúng tôi giống như những con chim ác là." Bà Ruth cười. "Chúng tôi yêu tất cả những vật nhỏ xíu sáng lấp lánh."

Họ bật ấm đun nước và nhặng xị cả lên với việc tiếp đãi cô thứ gì - bánh mì nướng phết mứt Marmite hay bánh mì nướng phết mứt quả - thì còi báo động bắt đầu rú lên tiếng kêu quái quỷ. Ursula nhìn ra ngoài cửa sổ. Chưa có dấu hiệu gì của máy bay ném bom mặc dù một chiếc đèn rọi đã quét loang loáng trên bầu trời đen thẫm. Một vầng trăng non xinh đẹp giống như chiếc lưỡi liềm sáng rực in trên nền bóng tối thăm thẳm.

"Đi nào, xuống tầng hầm của nhà Miller thôi." Bà Lavinia nói với giọng vui vẻ đến đáng kinh ngạc. "Đêm nào cũng là một cuộc phiêu lưu." Bà Ruth nói thêm khi họ gom theo một đống đồ lớn - khăn trùm, tách uống trà, sách và đồ mạng vá. "Đèn pin, đèn pin, đừng quên đèn pin!" Bà Lavinia ríu rít nói.

Khi họ tới tầng trệt, một quả bom rơi xuống cách đó vài con phố. "Ôi, không!" Bà Lavinia nói. "Tôi quên đồ đan rồi."

"Chúng tôi sẽ quay trở lên." Ruth nói và Ursula gàn: "Không, các bà phải đi trú ẩn."

"Tôi đang đan cái quần tất cho thằng bé nhà cô Appleyard." Bà Lavinia nói, như thể đó là một lý do chính đáng để mạo hiểm tính mạng của mình.

"Đừng lo cho chúng tôi, cưng à." Ruth nói. "Chúng tôi sẽ quay lại trước cả khi cô biết rằng chúng tôi đã đi đấy."

"Vì Chúa, nếu bà buộc phải lấy nó thì để cháu đi giúp cho." Ursula nói nhưng họ đã kẽo kẹt leo lên cầu thang và ông Miller thì đang giục cô xuống tầng hầm.

"Renee, Dolly, mọi người ơi! Xem ai tới thăm những người bạn cũ này!" Ông ta thông báo với những người trong hầm như thể đang giới thiệu một tiết mục ca múa nhạc.

Cô đã quên nhà Miller có bao nhiêu người, cô Hartnell hà khắc ra sao và ông Bentley lập dị thế nào. Còn Renee, cô ta dường như đã quên cuộc gặp gỡ sôi nổi của họ lần trước, chỉ nói: "Chúa ơi, lại phải chia sẻ không khí với một người nữa dưới cái đáy địa ngục này." Renee đang miễn cưỡng nựng nịu thằng bé Emil quạu quọ. Cô ta nói đúng, đây quả là cái đáy của địa ngục. Ở Egerton Gardens, họ có một tầng hầm khá thông thoáng để trú ẩn, mặc dù Ursula (và cả Crighton nữa nếu anh ở đó) thường liều lĩnh ở lì trên giường.

Ursula nhớ đến chiếc nhẫn cưới và nghĩ rằng không biết Hugh và Sylvie sẽ hoang mang ra sao nếu họ nhìn thấy nó trên thi thể cô, nếu cô chết trong một cuộc không kích. Liệu Crighton có đến dự đám tang của cô và giải thích không? Cô đang định tháo nó ra thì bị cản trở bởi Renee đột nhiên dúi Emil vào tay cô ngay trước khi một tiếng nổ lớn vang lên làm rung chuyển cả tòa nhà.

"Chúa ơi, tối nay già Fritz thực sự đang cố dọa dẫm chúng ta." Ông Miller hào hứng nói.

Hình như tên cô là Susie. Cô không biết, cô thực sự không thể nhớ nổi bất cứ điều gì. Một người đàn ông cứ liên tục gọi cô từ trong bóng tối. "Nào, Susie, đừng ngủ vào lúc này" và "Chúng ta sẽ uống một tách trà ngon khi nào chúng ta ra khỏi đấy nhé, được không, Susie?" Cô đang bị nghẹn tro và bụi. Cô cảm nhận được thứ gì đó bên trong cô đang bị xé toạc đến mức không thể cứu vãn được nữa. Rạn vỡ. Cô là một cái bát bằng vàng. "Tư tưởng rất giống với Henry James", cô nghe thấy Teddy nói. (Teddy đã nói thế chăng?) Cô là một cái cây lớn (kỳ quặc làm sao). Cô rất lạnh. Người đàn ông kia đang cầm tay cô, siết chặt nó. "Nào, Susie, hãy giữ tỉnh táo." Nhưng cô không thể, bóng tối dịu dàng đang vẫy gọi cô với sự hứa hẹn về giấc ngủ, giấc ngủ ngàn thu, rồi tuyết bắt đầu nhẹ nhàng rơi cho đến khi cô bị bao phủ hoàn toàn và mọi thứ trở nên tối đen.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.