Als er das Zimmer verlassen hatte wusst, was sie aus dieser Erscheinung machen solle*...
Tiếng Đức trong nguyên bản, một trích đoạn trong tác phẩm Die Marquise von O của nhà văn người Đức Heinrich von Kleist (1777-1811).
Bầy ong vo ve tấu lên khúc hát ru của buổi chiều hè và Ursula đang ở dưới bóng những gốc táo, mơ màng bỏ cuốn Die Marquise von O xuống. Qua đôi mắt khép hờ, cô quan sát một con thỏ con đang nhẩn nha gặm cỏ cách chỗ cô vài thước. Hoặc là nó không nhận ra sự có mặt của cô, hoặc là nó rất bạo dạn. Nếu là Maurice nhìn thấy nó thì hẳn đã bắn nó rồi. Anh ta đã tốt nghiệp và đang ở nhà đợi đến lúc bắt đầu khóa đào tạo làm luật sư, và suốt cả kỳ nghỉ anh ta luôn tỏ rõ là mình hoàn toàn buồn chán. ("Nó lúc nào cũng có thể kiếm được một công việc làm thêm trong hè mà." Hugh nói. "Thanh niên sức dài vai rộng đi làm thêm đâu phải là chuyện gì lạ.")
Maurice thực sự buồn chán đến mức anh ta đồng ý dạy Ursula bắn súng, thậm chí còn đồng ý sử dụng những cái chai và lon cũ để làm bia tập bắn thay vì những sinh vật hoang dã mà anh ta luôn bắn bừa bãi, như thỏ, cáo, lửng, bồ câu, chim trĩ, thậm chí có lần còn có cả một con hoẵng nhỏ, một chuyện mà cả Pamela lẫn Ursula đều sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta. Ursula rất thích bắn vào mọi thứ, miễn rằng chúng là vật vô tri vô giác. Cô dùng khẩu súng săn cũ của Hugh, còn Maurice có một khẩu Purdey tuyệt vời được bà nội tặng nhân dịp sinh nhật hai mươi mốt tuổi. Mấy năm nay, Adelaide cứ dọa chết nhưng "chẳng bao giờ thực hiện đúng lời hứa ấy", Sylvie nói. Bà sống lay lắt ở Hampstead "giống như một con nhện khổng lồ", Izzie nói và rùng mình bên món cốt lết bê kiểu Nga, mặc dù có thể chính món cốt lết đã gây ra phản ứng này. Nó không phải là một món ngon trong số các món ăn mà bà Glover nấu.
Mối ác cảm dành cho mẹ Hugh là một trong vài điều ít ỏi hay có lẽ là điểm chung duy nhất giữa Sylvie và Izzie. "Bà cũng là mẹ của em đấy." Hugh lưu ý Izzie. Và Izzie nói: "Ồ, không, bà đã tìm thấy em ở ven đường. Bà thường bảo em thế mà. Em nghịch đến nỗi ngay cả những người Di gan cũng không muốn nuôi em."
Hugh tới xem Maurice và Ursula bắn rồi nói: "Chà, gấu con, con đúng là một Annie Oakley thực thụ."
❄
"Con biết đấy!" Sylvie đột nhiên xuất hiện và cất tiếng nói khiến Ursula giật mình tỉnh táo hoàn toàn. "Những ngày dài nhàn nhã như thế này sẽ không bao giờ quay trở lại trong cuộc đời con nữa đâu. Con nghĩ rồi chúng sẽ quay lại, nhưng chuyện đó sẽ không xảy ra."
"Trừ khi con trở nên cực kì giàu có." Ursula nói. "Khi đó con có thể nhàn rỗi cả ngày."
"Có lẽ thế." Sylvie nói. "Nhưng đến một ngày, mùa hè vẫn sẽ kết thúc." Bà ngồi xuống bên cạnh Ursula trên bãi cỏ và nhấc cuốn sách của Kleist lên. "Một nhà văn lãng mạn đã tự sát." Bà nói với vẻ khinh miệt. "Con thực sự định học ngành Ngôn ngữ Hiện đại đấy à? Bố con nói tiếng Latin có thể hữu ích hơn."
"Sao nó có thể hữu ích được chứ? Làm gì còn ai nói thứ tiếng đó." Ursula cãi lý. Đấy là một cuộc tranh luận đã diễn ra suốt mùa hè. Cô vươn vai. "Con sẽ đến sống ở Paris một năm và chỉ nói tiếng Pháp thôi. Ở đó nó sẽ rất hữu ích."
"Ồ, Paris." Sylvie nhún vai. "Paris đã được người ta ca tụng quá lên."
"Vậy thì Berlin."
"Đức là một nơi hỗn độn."
"Vienna vậy."
"Ngột ngạt."
"Thế thì Brussels." Ursula nói. "Chẳng ai có thể phản đối Brussels."Đúng vậy, Sylvie chẳng thể nghĩ ra được điều gì xấu để nói về Brussels và "chuyến dạo quanh châu Âu" của họ đột ngột kết thúc.
"Dù sao đi nữa, đó cũng là chuyện sau khi con học xong đại học." Ursula nói. "Còn tận mấy năm nữa cơ mà, mẹ đừng lo lắng nữa."
"Trường đại học đâu có dạy con cách làm vợ và làm mẹ." Sylvie nói.
"Nếu con không muốn làm vợ và làm mẹ thì sao?"
Sylvie cười. "Con lại đang nói vớ vẩn để chọc tức mẹ chứ gì. Trên thảm cỏ trước hiên nhà có trà đấy." Bà nói, miễn cưỡng nhổm dậy. "Cả bánh ngọt nữa. Và, thật không may, có cả Izzie."
❄
Trước bữa tối, Ursula thơ thẩn đi dạo dọc theo con đường mòn, Jock hăm hở chạy lon ton phía trước. (Nó là một con chó cực kì vui vẻ, thật khó mà tin được rằng Izzie có thể lựa chọn khéo đến thế.) Đó là kiểu buổi tối mùa hè khiến Ursula muốn ở một mình. "Ồ!" Izzie từng nói. "Cháu đang ở độ tuổi bị thu hút bởi những thứ cao vời." Ursula không rõ cô ấy có ý gì ("Chẳng ai dám chắc là mình rõ cô ấy có ý gì." Sylvie nói) nhưng cô nghĩ cô hiểu được một chút. Trong không gian lung linh có điều gì đó kỳ lạ, một cảm giác về điều gì đó sắp xảy đến khiến lồng ngực Ursula căng phồng, như thể trái tim cô đang to lên. Đó là một linh cảm siêu nhiên - cô không thể nghĩ ra cách nào khác để miêu tả nó. Cô nghĩ có lẽ đó chính là tương lai đang càng lúc càng đến gần hơn.
Cô mười sáu tuổi, đang ở ranh giới của tất cả mọi thứ. Cô thậm chí đã được hôn vào ngày sinh nhật bởi anh bạn người Mỹ đáng lo ngại của Maurice. "Chỉ một nụ hôn thôi." Cô đã nói với anh ta như vậy trước khi đẩy anh ta ra khi anh ta sàm sỡ cô. Thật không may, anh ta lảo đảo và ngã ngửa vào một bụi cây tuân tử, rõ là không dễ chịu gì và chắc chắn là vô cùng bẽ mặt. Khi cô kể với Millie chuyện đó, cô ấy đã cười phá lên. Tuy nhiên, như Millie nói, một nụ hôn vẫn là một nụ hôn.
❄
Cô cứ thế thả bộ tới tận nhà ga, chào hỏi Fred Smith và anh ta ngả chiếc mũ công nhân đường sắt của mình như thể cô đã là một người trưởng thành.
Điều sắp xảy đến vẫn chỉ là điều sắp xảy đến, thậm chí nó còn lùi xa dần khi cô dõi theo chuyến tàu của Fred Smith xình xịch xình xịch chuyển bánh tới London. Cô cuốc bộ trở về và gặp Nancy đang đi kiếm mấy thứ cho bộ sưu tập về tự nhiên của cô bé, họ sánh vai đi về thì bắt gặp Benjamin Cole đang đi xe đạp. Anh ta dừng lại, xuống xe và nói: "Cho phép tôi hộ tống các quý cô về nhà nhé?" khá giống kiểu cách của Hugh khiến Nancy bật cười khúc khích.
Ursula mừng thầm vì hơi nóng của buổi chiều đã khiến hai má cô ửng hồng sẵn, bởi lẽ lúc này cô cảm thấy mình đang đỏ mặt vì ngượng ngùng. Cô bứt lấy một bông nga sâm trên hàng rào và dùng nó để tự quạt cho mình (chẳng hiệu quả tí nào). Rốt cuộc cô đã không quá lầm về việc có một điều gì đó sắp xảy đến.
Benjamin ("Ồ, hãy gọi anh là Ben." Anh ta nói. "Dạo này chỉ còn bố mẹ anh gọi anh là Benjamin thôi.") tiễn họ tới tận cổng nhà Shawcross rồi mới nói "Tạm biệt nhé" và leo lên chiếc xe đạp để đi nốt chặng đường ngắn ngủi về nhà.
"Ồ!" Nancy thì thầm, thất vọng thay cho Ursula. "Em cứ nghĩ anh ấy sẽ tiễn chị về tận cổng nhà chị chứ, chỉ có hai người đi cùng nhau thôi."
"Cảm xúc của chị lộ liễu đến thế à?" Ursula ỉu xìu hỏi.
"Khá lộ liễu. Thôi đừng bận tâm." Nancy vỗ lên cánh tay Ursula như thể cô bé lớn hơn Ursula bốn tuổi chứ không phải Ursula lớn hơn cô bé vậy. Sau đó cô bé nói: "Em nghĩ là em bị muộn rồi, em không muốn lỡ mất bữa tối", rồi ôm chặt món báu vật vừa truy tìm được của mình, vừa nhảy chân sáo dọc theo con đường dẫn vào nhà, vừa hát la la la. Nancy là mẫu người thực sự hát "la la la". Ursula ước gì mình cũng là kiểu người như thế. Cô quay người đi, nghĩ rằng mình cũng đã muộn bữa tối, thế rồi cô chợt nghe thấy tiếng chuông inh ỏi báo hiệu rằng Benjamin (Ben!) đang phóng xe đạp về phía cô. "Anh quên chưa nói." Anh ta nói, "Tuần tới nhà anh có một bữa tiệc - vào chiều thứ Bảy - mẹ anh bảo mời em. Hôm đó là sinh nhật của Dan, mẹ anh muốn có vài cô gái đến để "làm loãng" bọn con trai, anh nghĩ bà đã dùng từ đó đấy. Bà nghĩ có thể mời em và Millie. Nancy thì hơi bé, đúng không?"
"Đúng vậy." Ursula nhanh chóng đồng ý. "Em rất vui lòng đến dự. Millie cũng thế em chắc chắn đấy. Cảm ơn anh nhé!"
Dự cảm về điều gì đó sắp xảy ra đã quay trở lại.
Cô dõi theo Benjamin khi anh ta đạp xe đi, vừa đi vừa huýt sáo. Khi cô quay người lại, cô gần như đâm sầm vào một người đàn ông có vẻ từ trên trời rơi xuống và đang lảng vảng, chờ đợi cô. Y nghiêng mũ, lẩm bẩm: "Chào cô." Y là một gã có vẻ ngoài bặm trợn khiến Ursula lùi lại một bước. "Làm ơn chỉ cho tôi đường tới nhà ga được không, thưa cô?" Y hỏi và cô chỉ tay dọc theo con đường, nói: "Đường đó."
"Vui lòng dẫn đường giúp tôi được không, thưa cô?" Y nói, tiến lại gần cô hơn.
"Không." Cô nói. "Không, cảm ơn." Thế rồi hắn vươn tay ra và tóm lấy cánh tay cô. Cô cố gắng giật tay ra và bỏ chạy, không dám ngoảnh đầu nhìn lại lấy một lần cho đến khi cô tới ngạch cửa.
"Ổn cả chứ, gấu con?" Hugh hỏi khi cô lao qua cửa. "Trông con hổn hà hổn hển kìa." Ông nói.
"Con không sao đâu ạ, con thực sự không sao." Cô nói. Hugh sẽ chỉ càng lo lắng nếu cô kể với ông về gã đàn ông nọ.
❄
"Món cốt lết bê kiểu Nga." Bà Glover nói khi đặt một cái đĩa sứ màu trắng to tướng lên bàn. "Tôi phải nói cho mọi người rõ bởi vì lần trước tôi nấu món này, có người đã nói họ không thể tưởng tượng được nó là cái gì."
"Nhà Cole sắp tổ chức một bữa tiệc." Ursula nói với Sylvie. "Millie và con được mời."
"Tuyệt quá!" Sylvie nói. Bà đang bị phân tâm bởi những thứ chứa trong cái đĩa gốm màu trắng mà phần lớn trong số đó lát nữa sẽ bị đổ cho con chó sục vùng cao nguyên phía Tây vốn kém sáng suốt hơn (hoặc "ít kén cá chọn canh hơn", như bà Glover sẽ nói).
❄
Bữa tiệc là một sự thất vọng. Nó khá nhàm chán với liên tu bất tận những trò đoán chữ qua hành động (Khỏi cần phải nói, Millie như cá gặp nước) và trò giải đố mà Ursula biết hầu hết câu trả lời nhưng chẳng kịp nói ra, bởi không cạnh tranh nổi tốc độ nhanh như chớp của các chàng trai nhà Cole và bạn bè của họ. Ursula cảm thấy mình như người vô hình, và sự thân mật duy nhất giữa cô và Benjamin (anh ta không còn có vẻ giống Ben nữa) là khi anh ta hỏi rằng liệu cô có thích một ly nước quả không và rồi chẳng hề quay lại. Không có màn khiêu vũ nào mà chỉ có hàng đống thức ăn, còn Ursula thì tự tiêu khiển bằng cách lựa chọn và nhặt nhạnh từng món giữa cả một lô những món tráng miệng đầy ấn tượng. Bà Cole, người giám sát chỗ đồ ăn, đã nói với cô: "Chúa ơi, trông cháu nhỏ bé như vậy mà ăn được nhiều thế sao, cháu nhét tất cả chỗ thức ăn đó vào đâu vậy?"
Mình nhỏ bé đến mức chẳng ai buồn để ý đến mình, Ursula nghĩ khi cô chán nản lê bước về nhà.
"Chị có lấy phần bánh sinh nhật về không?" Teddy háo hức hỏi khi cô bước qua cửa.
"Cả đống." Cô nói. Cô ngồi trên hàng hiên và chia miếng bánh sinh nhật to tướng mà bà Cole phát cho mỗi người lúc ra về, Jock cũng nhận được một phần bằng với mọi người. Khi một con cáo đực to lớn lò dò bước lên thảm cỏ lờ mờ tối, Ursula ném một mẩu bánh về phía nó, nhưng nó chỉ nhìn miếng bánh với vẻ khinh khỉnh của một loài động vật ăn thịt.