Họ tới đồng cỏ, nằm xuống trong vòng tay nhau. Thật lãng mạn, Ursula nghĩ, có điều đám cỏ đuôi mèo cứ đâm vào người khiến cô thấy nhột, và những bông cúc mắt bò khiến cô bị hắt xì. Chưa kể việc Ben đột nhiên nằm lên người cô khiến cô có cảm giác mình như đang ở trong một cỗ quan tài lèn đầy đất. Sau đó, anh đột nhiên co cứng người lại khiến cô nghĩ anh sắp chết vì đột quỵ, vì thế cô đưa tay vuốt tóc anh như thể anh là một kẻ tàn phế và lo lắng nói: "Anh không sao chứ?"
"Xin lỗi!" Anh nói. "Anh không định làm thế." (Nhưng anh đã làm gì?)
"Em nên về thôi." Ursula nói. Họ đứng dậy, nhặt cỏ và hoa trên quần áo của nhau rồi mới đi bộ về nhà.
Ursula tự hỏi không biết cô đã lỡ mất chuyến tàu về nhà của Hugh chưa. Ben nhìn đồng hồ đeo tay và nói: "Ồ, giờ này họ đã về nhà từ lâu rồi." (Hugh và ông Cole cùng đi chung một chuyến tàu.) Họ rời khỏi đồng cỏ, leo qua cái bục trèo để bước vào cánh đồng bò sữa chạy dọc theo con đường mòn. Lũ bò còn chưa trở về từ khu vắt sữa.
Anh chìa tay dắt cô trèo xuống và họ lại hôn nhau. Khi họ rời nhau ra, họ để ý thấy có một người đàn ông đang băng qua đầu đằng kia của cánh đồng, nơi nó dẫn vào rừng cây nhỏ. Y đang hướng về phía con đường - trông y có vẻ nhếch nhác, có lẽ là một kẻ lang thang - và cố gắng tập tễnh bước đi nhanh hết mức có thể. Y liếc nhìn quanh và khi y nhìn thấy họ, y càng lê lết nhanh hơn. Y vấp phải một búi cỏ nhưng nhanh chóng đứng thẳng dậy và tập tễnh chạy về phía cổng.
"Trông hắn thật khả nghi." Ben cười. "Không biết hắn đã làm trò gì nhỉ?"