Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng 6 Năm 1914

❊ ❊ ❊

Ông Winton - Archibald - dựng giá vẽ trên cát, cố gắng hoàn thành bức tranh cảnh biển bằng những sắc xanh của đại dương - màu xanh lính Phổ, xanh cô ban, xanh crôm và xanh đất. Trên nền trời gần như không thể phân biệt được với những con sóng ở bên dưới, ông điểm xuyết vài cánh chim hải âu khá mờ nhạt. Ông mường tượng rằng khi nào về đến nhà, ông sẽ khoe bức tranh này với mọi người, nói với họ rằng: "Theo trường phái Ấn Tượng* đấy."

Một trào lưu nghệ thuật bắt đầu tại Paris (Pháp) vào cuối thế kỷ XIX. Cái tên "Ấn tượng" là do các nhà phê bình gọi theo một bức tranh nổi tiếng của Claude Monet: Impression, soleil levant (Ấn tượng mặt trời mọc).

Ông Winton - một người độc thân - vốn là viên thư ký cấp cao trong một nhà máy chuyên sản xuất đinh ghim ở Birmingham* nhưng lại có bản tính lãng mạn. Ông là thành viên của một câu lạc bộ đạp xe, Chủ nhật nào ông cũng cố gắng đạp xe đi thật xa khỏi màn sương mù quyện khói của thành phố công nghiệp Birmingham, và hằng năm thường đi nghỉ ở biển trọn một tuần lễ để có thể hít thở bầu không khí dễ chịu nơi đây và tự coi mình là họa sĩ trong suốt thời gian ấy.

Thành phố lớn thứ nhì ở miền Trung nước Anh và cũng là một trung tâm công nghiệp quan trọng của Anh.

Ông nghĩ nên cho thêm vài nhân vật vào bức tranh của mình, như thế sẽ làm cho bức tranh sống động hơn. Giáo viên ở lớp học buổi tối của ông (ông có theo học một lớp hội họa) vẫn thường khuyến khích ông làm vậy. Hai bé gái đang chơi ở mép nước kia có vẻ được đấy! Nhờ những chiếc mũ rộng vành của chúng mà ông sẽ không phải cố gắng vẽ các đường nét trên khuôn mặt chúng. Kỹ năng đó ông vẫn chưa thuần thục.

"Này, đi nhảy sóng đi!" Pamela rủ rê.

"Ôi!" Ursula thốt lên, lùi lại. Pamela cầm lấy tay em gái và kéo cô bé xuống nước. "Đừng ngốc nghếch thế!" Càng tới gần mặt nước, Ursula càng hoảng loạn cho đến khi trong lòng cô bé tràn ngập nỗi sợ hãi, nhưng Pamela thì cứ cười khanh khách, băng băng lội xuống nước, vì thế Ursula đành phải cun cút đi theo chị. Cô bé cố gắng nghĩ ra một thứ gì đó có thể khiến Pamela muốn quay trở lại bờ - một tấm bản đồ kho báu, một người đàn ông có con chó con - nhưng đã quá muộn. Một cơn sóng khổng lồ cuồn cuộn trào lên, ào tới xô vào chúng, quật ngã chúng, kéo chúng chìm xuống thế giới nước mênh mang.

Đang cúi đầu đọc sách, Sylvie giật mình ngẩng phắt lên và thấy một người đàn ông xa lạ đang đi dọc theo bờ cát về phía mình, mỗi cánh tay kẹp một đứa con gái của cô như thể đang cắp con gà, con ngỗng. Hai cô bé ướt sũng cả người và đầm đìa nước mắt. "Chúng lội ra hơi quá xa." Người đàn ông nói. "Nhưng chúng sẽ ổn thôi."

Họ đãi ân nhân của họ - quý ông Winton, một viên thư ký ("cấp cao") - trà và bánh ngọt trong một khách sạn nhìn ra biển. "Đây là điều tối thiểu tôi có thể làm." Sylvie nói. "Giày của ông hỏng mất rồi."

"Có đáng gì đâu." Ông Winton khiêm tốn nói.

"Ồ, không, chắc chắn chúng phải đáng giá chứ." Sylvie nói.

"Về nhà có vui không?" Hugh cười rạng rỡ chào đón họ trên sân ga.

"Còn anh có vui khi mấy mẹ con em về không?" Sylvie nói, hơi hung hăng.

"Ở nhà có một điều bất ngờ dành cho mấy mẹ con em đấy." Hugh nói.

Sylvie vốn không thích những điều bất ngờ, họ đều biết điều đó.

"Đoán thử xem." Hugh nói.

Họ đoán đó là một chú cún con, nhưng phán đoán ấy hoàn toàn trật lất, chẳng ăn nhập chút nào với cỗ máy phát điện hiệu Petter mà Hugh đã lắp đặt trong tầng hầm. Họ nối đuôi nhau đi xuống cái cầu thang bằng đá dốc nghiêng, nhìn chằm chằm vào cỗ máy dầu mỡ đang kêu ro ro cùng những dãy ắc quy có vỏ bằng thủy tinh của nó. "Hãy để nơi này tràn ngập ánh sáng*." Hugh nói.

Nguyên văn: Let there be light, trích một câu trong sách Sáng thế, cuốn sách mở đầu cho Kinh Cựu ước nói riêng và Kinh thánh nói chung. "Lúc khởi đầu, Thiên Chúa sáng tạo trời đất. Đất còn trống rỗng, chưa có hình dạng, bóng tối bao trùm vực thẳm, và thần khí Thiên Chúa bay lượn trên mặt nước. Thiên Chúa phán: "Phải có ánh sáng." Liền có ánh sáng..."

Sẽ còn rất lâu nữa mới đến thời điểm bất cứ ai trong số họ có thể bật công tắc đèn điện mà không lo sợ bị nổ tung. Ánh sáng là tất cả những gì nó có thể tạo ra, dĩ nhiên rồi. Bridget đã mong có một cái máy hút bụi để thay thế cho chiếc máy quét thảm hiệu Ewbank của mình nhưng lại không có đủ điện áp. "Cảm ơn Chúa!" Sylvie nói.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.