Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tháng 9 Năm 1940

❊ ❊ ❊

Cô nhớ Crighton hơn những gì cô tiết lộ với anh hoặc Pamela. Anh đã thuê một phòng ở khách sạn Savoy vào đêm trước chiến tranh và cô đã diện bộ váy satin màu xanh hoàng gia xinh đẹp để rồi nghe anh tuyên bố rằng họ nên chấm dứt mọi thứ ("nói lời từ biệt"). "Nó sẽ trở nên cực kì khủng khiếp." Anh nói, nhưng cô không rõ là anh đang nói về chiến tranh hay nói về mối quan hệ của chính họ.

Bất chấp hoặc có lẽ vì cuộc chia ly này, họ lên giường cùng nhau và anh nói đi nói lại rất nhiều lần với cô rằng anh sẽ nhớ biết bao "cơ thể này", "da thịt em", "khuôn mặt xinh đẹp này", vân vân, cho đến khi cô chán ngấy và nói: "Ôi trời, chính anh mới là người muốn thoát khỏi mối quan hệ này chứ đâu phải em."

Cô tự hỏi liệu anh có làm tình với Moira như thế này không - vừa lạnh lùng vừa cuồng nhiệt - nhưng đó không phải là câu mà cô nên hỏi. Điều quan trọng là Moira đã giành lại được anh. Có lẽ anh chỉ còn là món hàng cũ mèm, nhơ nhuốc nhưng vẫn là của cô ấy.

Sáng hôm sau, họ ăn sáng trong phòng rồi nghe bài phát biểu của Chamberlain. Trong phòng có một cái radio. Không lâu sau, một tiếng còi báo động vang lên, nhưng lạ một điều là cả hai người họ đều chẳng hề hoảng loạn. Nó hoàn toàn có vẻ không giống tiếng còi báo động thật. "Anh nghĩ đó chỉ là thử nghiệm thôi." Crighton nói. Ursula nghĩ rằng từ bây giờ có lẽ mọi thứ đều sẽ là một sự thử nghiệm.

Họ rời khách sạn và đi bộ dọc theo con đê tới cầu Westminster, nơi cánh dân phòng của Lực lượng Công tác Phòng không đang huýt còi và hò hét rằng tin báo động đã kết thúc rồi. Những người khác thì đạp xe đạp có gắn những tấm biển đề chữ An toàn, và Crighton nói: "Lạy Chúa lòng lành, anh cảm thấy lo sợ cho chúng ta nếu đây là điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm được trong một cuộc oanh tạc." Những bao cát đang được chất dọc theo cây cầu và khắp mọi nơi và Ursula nghĩ thật là may khi trên đời này có nhiều cát đến vậy. Cô cố gắng nhớ lại những câu thơ trong bài Con hải mã và bác thợ mộc*. Nếu bảy cô thiếu nữ với bảy cây chổi* - nhưng lúc này họ đã tới Whitehall và Crighton cắt ngang dòng suy nghĩ của cô khi nắm lấy cả hai bàn tay cô và nói: "Anh phải đi rồi, em yêu." Trong một thoáng, anh có vẻ giống một ngôi sao điện ảnh trong một bộ phim khá rẻ tiền và ủy mị. Cô quyết định sẽ sống như một nữ tu trong suốt cuộc chiến. Như thế dễ dàng hơn nhiều.

Nguyên văn là The Walrus and the Carpenter, một bài thơ của Lewis Carroll xuất hiện trong cuốn sách Through the Looking-Glass của ông.

Trong bài thơ, con hải mã và bác thợ mộc đang đi dọc theo bờ biển và thấy có quá nhiều cát, họ nói với nhau rằng nếu mà có bảy cô thiếu nữ cầm bảy cây chổi quét chỗ cát đó thì liệu trong nửa năm có quét sạch được không...

Cô dõi theo anh đi bộ dọc theo đường Whitehall và đột nhiên cảm thấy cô đơn khủng khiếp. Xét cho cùng, cô có thể trở lại Finchley.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.