Ở phía bên kia bức tường, cô có thể nghe thấy tiếng kêu nheo nhéo của Emil và lời nựng nịu trách yêu của chị hàng xóm Appleyard. Chị ta bắt đầu hát ru bằng thứ ngôn ngữ của mình, thứ tiếng mẹ đẻ, Ursula nghĩ. Đó là một bài hát buồn não lòng và Ursula thề rằng nếu cô có con (một việc khó lắm thay khi mà ta đã quyết định sống như một nữ tu), cô sẽ chỉ hát cho nó nghe những giai điệu vui vẻ mà thôi.
Cô cảm thấy cô đơn. Cô muốn có một cơ thể ấm áp ở bên để an ủi. Vào những đêm như thế này, giá mà có một con chó thì sẽ tốt hơn biết bao so với ở một mình. Một sinh vật còn sống, còn thở.
Cô dịch tấm che cửa sổ sang một bên. Chưa thấy dấu hiệu gì của những chiếc máy bay ném bom, chỉ có ánh đèn rọi đơn độc trông như ngón tay dài ngoằng chọc thẳng lên bầu trời đen thẳm. Một vầng trăng non đang treo trên bầu trời. Nhợt nhạt vì mệt mỏi, theo nhận xét của Shelley, nhưng lại là Nữ hoàng và nữ thợ săn trinh bạch và xinh đẹp đối với Ben Jonson. Đối với Ursula, nó toát ra một vẻ lãnh đạm khiến cô đột nhiên run rẩy.
Trước khi còi báo động vang lên một giây, cô luôn cảm nhận được một âm thanh mà không một ai nghe thấy. Nó giống như một tiếng vang, hay đúng hơn là thứ trái ngược với một tiếng vang. Tiếng vang thì phải phát ra sau âm thanh, nhưng liệu có từ nào để gọi thứ phát ra trước đó không?
Cô nghe thấy tiếng máy bay gầm rú trên đầu và tiếng bùm bùm bùm bùm bùm của những quả bom đầu tiên rơi xuống. Rồi khi cô đang định dịch tấm chắn về chỗ cũ và chạy xuống tầng hầm thì chợt nhìn thấy một con chó nằm co ro ở cửa nhà đối diện - như thể cô đã ước ra nó vậy. Từ chỗ cô đứng, cô có thể cảm nhận được sự sợ hãi của nó. Cô chần chừ trong giây lát rồi nghĩ, Ôi, chết tiệt, và chạy như bay xuống cầu thang.
Cô chạm trán hai chị em bà Nesbit. "Ồ, xui xẻo quá, cô Todd." Bà Ruth cười khúc khích. "Vì chúng ta đi ngược nhau trên cầu thang, cô biết đấy."
Ursula đang đi xuống, còn hai chị em bà đang đi lên. "Hai bà đi nhầm hướng rồi." Cô nói một câu khá vô ích.
"Tôi quên mất bộ đồ đan." Lavinia nói. Bà đang đeo một cái trâm cài áo bằng men có hình giống như một con mèo đen. Mắt nó là một viên kim cương giả nhỏ xíu lấp lánh. "Chị ấy đang đan một cái quần tất cho con của cô Appleyard." Bà Ruth nói. "Bên trong căn hộ của họ rất lạnh."
❄
Trên đường ồn ào khủng khiếp. Cô có thể nghe thấy tiếng những quả bom lửa rơi loảng xoảng xuống một mái nhà gần đó, cứ như một thùng than khổng lồ đang được đổ ra vậy. Bầu trời bừng sáng. Một quả pháo sáng giống như ngọn chúc đài rơi xuống, rực rỡ tựa pháo hoa, rọi sáng mọi thứ bên dưới.
Một đoàn máy bay ném bom đang gầm rú trên đầu khi cô lao qua đường để tới chỗ con chó. Đó là một con chó sục bình thường đang rên ư ử và run bần bật. Ngay khi cô bế được nó lên, cô nghe thấy một tiếng rít kinh hoàng và cô biết là mình đang gặp nguy hiểm, cả cô và con chó đều gặp nguy hiểm. Một tiếng gầm đinh tai nhức óc vang lên, tiếp ngay sau đó là tiếng rầm kinh thiên động địa nhất mà cô từng nghe thấy từ trước đến nay trong Cuộc không kích Blitz. Thế này đây, cô nghĩ, mình sẽ chết như thế này đây.
Một viên gạch hay thứ gì đó văng vào trán cô nhưng cô không bất tỉnh. Một luồng khí, giống như một cơn bão lốc, hất cô ngã xuống. Trong tai cô đau đớn khủng khiếp, và tất cả những gì cô có thể nghe thấy là một tiếng động nghe như tiếng hát và tiếng huýt sáo cao vút. Cô biết rằng màng nhĩ của mình hẳn đã có vấn đề. Những mảng gạch vỡ rào rào trút xuống người cô như mưa, cứa rách và đâm sâu vào da thịt cô. Vụ nổ có vẻ lan tới như những làn sóng nối tiếp nhau và cô cảm thấy một sự rung chuyển ầm ì trên mặt đất bên dưới cơ thể mình.
Nhìn từ xa, một vụ nổ có vẻ kết thúc gần như ngay lập tức nhưng khi ta ở chính nơi vụ nổ diễn ra, nó có vẻ kéo dài mãi mãi với cường độ càng lúc càng tăng khiến ta không biết nó sẽ kết thúc thế nào và ta sẽ kết thúc ra sao. Cô đang nửa nằm nửa ngồi trên mặt đất và cố gắng bám vào thứ gì đó, nhưng cô không thể thả con chó ra (không hiểu sao ý nghĩ này lại chiếm vị trí hàng đầu trong tâm trí cô). Rồi cô thấy mình bị thổi bay đi chầm chậm dọc theo mặt đất.
Sức ép bắt đầu giảm đi một chút nhưng bụi đất vẫn rơi ào ào và những tác động của vụ nổ vẫn đang diễn ra. Thế rồi lại có một thứ gì đó va trúng vào đầu cô và mọi thứ trước mắt cô trở nên tối đen.
❄
Cô được đánh thức bởi con chó liếm mặt cô. Thật khó để hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra, nhưng sau một lúc, cô nhận ra rằng cánh cửa nơi cô ôm lấy con chó đã không còn ở vị trí cũ nữa. Nó đã bị thổi bay vào trong cùng với cả cô và con chó, và bấy giờ họ đang nằm giữa cảnh đổ nát trong hành lang của một ngôi nhà. Cầu thang của ngôi nhà nằm ở đằng sau họ, bị chặn cứng bởi những viên gạch vỡ và những thanh gỗ gãy, bây giờ nó chẳng còn dẫn đi đâu cả vì những tầng ở trên đã biến mất.
Cô cố gắng ngồi dậy, vẫn còn bàng hoàng. Đầu cô có cảm giác nặng trịch và mụ mị nhưng dường như chẳng có cái xương nào bị gãy. Cô cũng không thấy mình chảy máu ở đâu cả, mặc dù cô cho rằng mình mẩy cô hẳn là đầy những vết bầm tím và trầy xước. Cả con chó có vẻ cũng không bị thương mặc dù nó rất im lìm. "Chắc tên mày là Lucky." Cô nói với nó nhưng giọng cô hầu như không thể thoát ra khỏi cổ họng, trong không khí dày đặc bụi khiến cô bị nghẹt thở. Cô thận trọng đứng dậy và đi dọc hành lang để ra ngoài đường.
Tòa nhà của cô cũng đã biến mất, nhìn đâu đâu cũng thấy những đống gạch vụn lớn đang bốc khói bụi mù mịt và những bức tường trơ trọi. Ánh sáng từ vầng trăng khuyết có hình dáng giống như đầu móng tay rọi qua màn bụi lờ mờ, soi tỏ cảnh tượng kinh hoàng. Nếu cô không chạy ra ngoài để cứu con chó, giờ đây cô đã hóa thành tro than trong tầng hầm nhà ông Miller. Mọi người chết cả rồi chăng? Chị em bà Nesbit, chị Appleyard và Emil? Ông Bentley? Cả gia đình Miner?
Cô loạng choạng bước xuống đường, tới chỗ hai người lính cứu hỏa đang tháo một cái ống vòi. Trong lúc họ đang nối nó với vòi nước máy, một người trong số họ nhìn thấy cô và hét to: "Cô ổn cả chứ, thưa cô?" Thật là lạ lùng, trông anh ta giống hệt Fred Smith. Thế rồi người lính cứu hỏa còn lại hét lên: "Cẩn thận, bức tường đang đổ kìa!"
Đúng là nó đang đổ. Một cách chậm rãi, cực kì chậm rãi, như trong một giấc mơ, cả bức tường nghiêng theo một trục vô hình, ngả về phía họ như thể đang cúi đầu chào duyên dáng, và nó đổ xuống liền một khối, chẳng có lấy một hòn gạch riêng lẻ nào rơi ra, bóng tối cũng theo đó mà phủ xuống.