Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Xây lâu đài cát là ý của Ursula. Cô bé nói với Pamela rằng họ nên xây một tòa lâu đài đẹp nhất từ trước đến nay. Cô bé đã miêu tả nó rất rõ ràng và sống động - những con hào, tháp canh và những bức tường có lỗ châu mai - đến nỗi Pamela gần như có thể nhìn thấy những tiểu thư thời Trung cổ đội khăn trùm đầu đang vẫy tay với những chàng hiệp sĩ khi họ cưỡi ngựa lóc cóc đi qua cây cầu treo (chúng có thể tìm một khúc gỗ trôi dạt để làm cây cầu treo). Chúng đã dồn toàn bộ tâm sức vào việc này, nhưng hiện giờ chúng vẫn đang ở giai đoạn nặng nhọc nhất, đó là đào một con hào bao quanh lâu đài để khi thủy triều lên, nước biển sẽ lấp đầy con hào, bảo vệ cho những tiểu thư đội khăn trùm đầu kia trước sự vây hãm hung bạo (bởi một kẻ như Maurice, hẳn rồi). Roland, "tay sai" sốt sắng của chúng, được giao nhiệm vụ sục sạo khắp bờ biển để nhặt những hòn sỏi về trang trí và tìm khúc gỗ dạt để làm cây cầu treo, vốn là thứ vô cùng quan trọng.

Chúng đang chơi ở cách xa Sylvie và Bridget. Hai người họ đang đắm chìm trong những cuốn sách trong khi đứa bé mới sinh, Edward - hay còn gọi là Teddy - đang ngủ trên một cái chăn trải trên nền cát dưới sự chở che của một cây dù. Maurice đang chơi trò quăng lưới bắt cá trên những vũng nước ở đầu kia của bãi biển. Cậu đã kết bạn với những thằng nhóc lấc cấc ở địa phương, đi bơi và trèo lên những mỏm đá cùng chúng. Với Maurice, lũ con trai chỉ là lũ con trai mà thôi. Cậu chưa học được cách đánh giá chúng qua giọng nói và địa vị xã hội.

Ở con người Maurice luôn toát lên sự cứng cáp và bản lĩnh nên chẳng ai phải lo lắng về cậu, nhất là mẹ cậu.

Đáng tiếc là Bosun đã bị bỏ lại nhà, ở tạm với gia đình Cole.

Như thường lệ, chỗ cát mà chúng vét lên để tạo ra con hào được đắp thành một cái ụ ở chính giữa, chúng sẽ dùng chỗ cát đó để xây pháo đài. Cả hai cô bé lúc này đều nóng nực và nhớp nháp mồ hôi, chúng nghỉ tay một lát, đứng lùi lại và ngắm nghía cái ụ chưa ra hình thù gì kia. Pamela bắt đầu nghi ngờ về những tháp canh và những bức tường có lỗ châu mai. Những tiểu thư đội khăn trùm đầu còn có vẻ khó thành hiện thực hơn. Ụ cát gợi cho Ursula nghĩ đến điều gì đó, nhưng là cái gì nhỉ? Một thứ quen thuộc nhưng không rõ ràng và không xác định được, nó chẳng hơn gì một hình bóng mờ ảo trong trí óc cô bé. Cô bé thường có những cảm giác như vậy, như thể một ký ức đang bị kéo ra khỏi chỗ ẩn nấp của nó. Cô bé đoán chắc là ai cũng như thế cả.

Thế rồi cảm giác này được thay thế bởi nỗi sợ hãi và một thoáng rùng mình, loại cảm giác xuất hiện khi một cơn dông cuồn cuộn tràn đến hoặc một làn sương mù ở biển lan về phía bờ. Mối nguy hiếm có thể ở bất cứ đâu, trong những đám mây, những con sóng, những chiếc thuyền buồm nhỏ bé nơi chân trời, người đàn ông đang vẽ bên khung giá vẽ. Cô bé bắt đầu quả quyết bước về phía Sylvie, những mong mẹ mình có thể xoa dịu nỗi sợ hãi ấy.

Trong mắt Sylvie, Ursula là một đứa trẻ kỳ quặc, trong đầu đầy rẫy những ý nghĩ phiền phức. Cô liên tục phải trả lời những câu hỏi đầy lo âu của Ursula - Chúng ta sẽ làm gì nếu ngôi nhà bị cháy? Nếu chuyến tàu của chúng ta đâm sầm vào thứ gì đó? Nếu con sông dâng lũ? Sylvie đã phát hiện ra rằng cách tốt nhất để xoa dịu những nỗi sợ hãi này là đưa ra một lời khuyên thiết thực thay vì gạt chúng đi như thể chúng là những nỗi lo âu vô cớ (À, con yêu, chúng ta sẽ thu dọn đồ đạc và trèo lên mái nhà cho đến khi nước rút).

Trong khi đó, Pamela tiếp tục kiên trì đào hào. Ông Winton hoàn toàn chìm đắm trong những nét cọ cần thiết để vẽ nên chiếc mũ rộng vành của Pamela. Quả là một sự trùng hợp may mắn khi hai cô bé chọn xây lâu đài cát ở vị trí chính giữa bố cục bức tranh của ông. Ông nghĩ ông có thể đặt tên cho bức tranh là Những cô bé đào vét. Hoặc Những cô bé đào vét cát.

Sylvie đang mơ màng bên quyển Điệp viên bí mật và cảm thấy khá bực bội vì bị đánh thức. "Cái gì vậy?" Cô nói. Cô liếc nhìn dọc theo bãi biển và thấy Pamela đang cần mẫn đào vét. Tiếng hú hét hoang dại phía xa xa cho thấy Maurice vẫn đang chơi mê mải.

"Roland đâu?" Cô hỏi.

"Roland ạ?" Ursula nói, nhìn quanh để tìm "tên nô lệ" siêng năng của chúng và không thấy thằng bé đâu cả. "Em ấy đang đi tìm một cái cầu treo." Sylvie giờ đã đứng dậy, lo lắng quét mắt khắp bãi biển.

"Một cái gì cơ?"

"Một cái cầu treo." Ursula lặp lại.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.