Một tia nắng chói mắt giống như thanh kiếm bạc sáng lấp lánh đâm xuyên qua những tấm rèm, đánh thức Sylvie tỉnh giấc. Cô đang nằm uể oải trong chiếc váy bằng ren và ca sơ mia thì bà Glover bước vào phòng, mang theo khay đồ ăn sáng to tướng với vẻ hãnh diện. Dường như chỉ một sự kiện quan trọng mới có thể lôi kéo bà rời khỏi "cái tổ" của mình xa đến vậy. Một bông hoa giọt tuyết* đơn độc bị sương giá phủ gần kín rủ đầu xuống trong cái lọ hoa trên khay. "Ồ, hoa giọt tuyết!" Sylvie nói. "Loài hoa đầu tiên ngóc cái đầu tội nghiệp lên khỏi mặt đất. Nó mới dũng cảm làm sao!"
Loài hoa màu trắng, hình chuông đầu rủ xuống thường nở vào mùa đông là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự bền bỉ và lòng trung kiên sắt đá, đồng thời cũng là biểu tượng của niềm an ủi và hy vọng.
Bà Glover không tin những bông hoa có thể dũng cảm, hay đúng ra là có bất cứ tính cách nào giống như của con người, dù chúng có đáng ca tụng đến đâu chăng nữa. Bà là một góa phụ mới đến Góc Cáo ở cùng họ có vài tuần. Trước khi bà tới, ở đây từng có một phụ nữ tên Mary. Bà ta rất vụng về và nướng thịt hay bị cháy. Trong khi đó, bà Glover, trái lại, thường nấu thức ăn không chín kĩ. Trong ngôi nhà xa hoa thời thơ ấu của Sylvie, người nấu bếp được gọi là "bà bếp", nhưng bà Glover thích được gọi là "bà Glover" hơn. Cách gọi ấy tạo cảm giác bà là người không ai có thể thay thế được. Tuy nhiên, Sylvie vẫn bướng bỉnh thầm gọi bà là "bà bếp".
"Cảm ơn bà, bà bếp." Bà Glover chậm rãi chớp chớp mắt như một con thằn lằn. "Bà Glover." Sylvie chữa lại lời mình.
Bà Glover đặt cái khay xuống giường và kéo rèm ra. Anh sáng thật rực rỡ, con dơi đen sì đã bị đẩy lùi.
"Chói thế!" Sylvie nói, lấy tay che mắt.
"Nhiều tuyết quá trời!" Bà Glover nói, lắc đầu, không rõ là vì ngạc nhiên hay chán ghét. Bà Glover không phải là người lúc nào cũng dễ đoán.
"Bác sĩ Fellowes đâu rồi?" Sylvie hỏi.
"Có một ca cấp cứu. Một ông nông dân bị bò xéo phải."
"Khiếp nhỉ!"
"Mấy cậu trong làng đã cố đào xe của ông bác sĩ lên khỏi lớp tuyết dày nhưng cuối cùng thằng George nhà tôi đến và cho ông ta đi nhờ."
"À!" Sylvie nói, như thể đột nhiên tỏ tường một điều làm cô băn khoăn khó hiểu đã lâu.
"Vậy mà người ta gọi nó là mã lực cơ đấy." Bà Glover phì một tiếng như một con bò mộng. "Đó chính là hậu quả của cái thói phụ thuộc vào những cỗ máy tân tiến."
"Ừm." Sylvie nói, không muốn tranh cãi với những quan điểm bảo thủ như vậy. Cô ngạc nhiên vì bác sĩ Fellowes đã ra về mà không kiểm tra tình trạng sức khỏe của cô hoặc đứa bé.
"Ông ta có ngó qua bà. Lúc ấy bà đang ngủ." Bà Glover nói. Thi thoảng Sylvie vẫn tự hỏi phải chăng bà Glover có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác. Nếu thế thì thật khủng khiếp.
"Ông ta ăn sáng trước tiên." Bà Glover nói, tỏ ra vừa đồng tình vừa không đồng tình. "Ắt hẳn ông ta đói lắm."
"Tôi cũng đói đến mức có thể ăn hết cả một con ngựa." Sylvie cười. Dĩ nhiên là cô không thể. Trong đầu cô lập tức hiện lên hình ảnh của Tiffin. Cô nhấc bộ dao nĩa bằng bạc nặng như những thanh vũ khí lên, sẵn sàng giải quyết món cật sốt cay của bà Glover. "Trông ngon quá!" Cô nói, nghĩ trong đầu "Chúng có ngon thật không nhỉ?", nhưng bà Glover đang mải mê ngắm nghía đứa bé trong nôi. "Bụ bẫm như một con lợn con vậy." Sylvie vẩn vơ tự hỏi phải chăng bà Haddock vẫn đang bị mắc kẹt ở đâu đó bên ngoài Chalfont St Peter.
"Tôi nghe nói cô bé suýt mất mạng." Bà Glover nói.
"Ờ..." Sylvie nói. Ranh giới giữa sự sống và cái chết thật mong manh. Vào một buổi tối, cha cô, họa sĩ chuyên vẽ tranh chân dung cho giới quý tộc thượng lưu, đã bị trượt chân trên tấm thảm Isfahan* ở chiếu nghỉ tầng hai sau khi uống chút rượu cognac nguyên chất. Sáng hôm sau, ông được phát hiện đã chết ở chân cầu thang. Chẳng có ai nghe thấy tiếng ông ngã hay kêu la. Vào thời điểm đó, ông vừa mới bắt tay vẽ bức chân dung của Bá tước Balfour. Bức chân dung dang dở ấy sẽ không bao giờ được hoàn thành. Hiển nhiên rồi!
Isfahan: một thành phố của Iran, từ lâu đã nổi tiếng là nơi sản xuất ra những tấm thảm có chất lượng tốt.
Sau đó, mọi chuyện mới vỡ lở, thì ra ông tiêu xài hoang toàng hơn mẹ con cô tưởng. Lén lút bài bạc, nợ nần khắp chốn. Ông hoàn toàn không dành dụm gì để dự phòng cho cái chết bất đắc kỳ tử, rồi chẳng mấy chốc các chủ nợ đã mò đến, bu kín ngôi nhà xinh đẹp ở Mayfair. Rốt cuộc nó cũng chỉ là một ngôi nhà bấp bênh. Tiffin buộc phải ra đi. Điều đó khiến trái tim Sylvie như tan nát. Nỗi đau ấy còn lớn hơn bất cứ nỗi đau nào mà cô từng cảm thấy đối với cha mình.
"Mẹ cứ nghĩ ông ấy chỉ có tật xấu duy nhất là trai gái." Mẹ cô nói. Bà đang ngồi tạm trên cái rương gỗ như thể làm mẫu cho bức tượng Đức mẹ Sầu bi*.
Một chủ đề trong nghệ thuật Ki tô giáo, thường được thể hiện bằng tác phẩm điêu khắc, miêu tả Đức mẹ Mary ôm xác Chúa Jesus.
Họ sa vào cảnh nghèo túng nhưng vẫn cố duy trì cuộc sống phong lưu, đài các. Mẹ Sylvie trở nên xanh xao, tẻ nhạt trong cảnh gối chiếc chăn đơn, và dần héo mòn vì căn bệnh lao phổi tàn phá. Cô bé Sylvie mười bảy tuổi suýt chút nữa đã phải trở thành người mẫu vẽ tranh nếu không được cứu vớt bởi người đàn ông mà cô gặp ở quầy bưu điện. Hugh, một ngôi sao đang lên trong giới ngân hàng cường thịnh, hình mẫu hoàn hảo của một quý ông tư sản đứng đắn. Một cô gái xinh đẹp nhưng không một xu dính túi còn có thể mong đợi điều gì hơn thế chứ?
Lottie mất lặng lẽ hơn dự kiến. Hugh và Sylvie âm thầm cưới nhau vào đúng ngày sinh nhật lần thứ mười tám của Sylvie. ("Đó!" Hugh nói. "Giờ thì em sẽ không bao giờ quên lễ kỷ niệm ngày cưới của chúng ta.") Họ tận hưởng hai tuần thú vị ở Deauville* trong chuyến trăng mật tại Pháp trước khi an cư ở một chốn ngoại thành êm đềm gần Beaconsfield, trong một ngôi nhà phảng phất phong cách Lutyens*. Nó có đủ mọi thứ mà người ta mong muốn: một căn bếp lớn, một phòng khách với những ô cửa kính kiểu Pháp hướng ra bãi cỏ, một phòng sinh hoạt ban ngày xinh xắn và vài phòng ngủ chờ bọn trẻ đến chiếm ngự. Thậm chí còn có một căn phòng nhỏ ở cuối ngôi nhà để Hugh dùng làm thư phòng. "A, mật thất của tôi!" Anh cười lớn.
Một địa danh thuộc vùng Normandie của nước Pháp.
Edwin Lutyens (1869 -1944): kiến trúc sư nổi tiếng người Anh.
Có những ngôi nhà tương tự vây quanh tổ ấm của họ với một khoảng cách vừa phải. Xa hơn nữa là đồng cỏ, rừng cây và một rừng hoa chuông xanh với dòng suối róc rách chảy qua. Ga xe lửa, trông chẳng hơn gì một trạm dừng, cho phép Hugh có mặt ở bàn làm việc dành cho vị trí giám đốc ngân hàng trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ.
"Quả là một thung lũng êm đềm như đang say ngủ!" Hugh cười khi anh lịch thiệp bế Sylvie đi qua ngưỡng cửa. Cơ ngơi này không quá bề thế (chẳng giống Mayfair chút nào) nhưng cũng hơi vượt tầm chi trả của họ, một sự liều lĩnh về mặt tài chính khiến cả hai người đều kinh ngạc.
❄
"Chúng ta nên đặt cho ngôi nhà một cái tên." Hugh nói. "Nguyệt Quế, Thông, Du."
"Nhưng trong vườn làm gì có những loại cây ấy." Sylvie chỉ rõ. Họ đang đứng bên ô cửa kính kiểu Pháp của ngôi nhà mới mua, nhìn ra một vạt cỏ rậm rì. "Chúng ta phải kiếm một thợ làm vườn." Hugh nói. Căn nhà trống trải đến mức vang vọng. Họ còn chưa kịp lấp đầy nó bằng những tấm thảm Voysey, những tấm rèm Morris và tất cả những món đồ nội thất giàu tính thẩm mỹ khác của một ngôi nhà thuộc thế kỷ hai mươi. Sylvie sẽ sung sướng biết bao nếu được sống ở Liberty's* thay vì cái tổ uyên ương đang cần được đặt tên này.
Tên một cửa hàng lớn ở London thời bây giờ, đặc biệt nổi tiếng vì những món đồ nội thất và đồ vải sang trọng, xa hoa, lộng lẫy.
"Đồng Xanh, Mỹ Cảnh, Đồng Nắng?" Hugh tiếp tục gợi ý, choàng tay quanh người vợ mới cưới của mình.
"Không."
Người chủ cũ của ngôi nhà chưa được đặt tên này đã bán nó và chuyển đến Ý sinh sống. "Thử tưởng tượng xem." Sylvie mơ màng nói. Hồi còn nhỏ, cô đã từng có một chuyến du lịch tuyệt vời tới Ý cùng với cha mình trong lúc mẹ cô tới Eastbourne* vì hai lá phổi của bà.
Một khu nghỉ mát bên bờ biển thuộc hạt East Sussex, Đông Nam nước Anh.
"Rặt người Ý." Hugh gạt đi.
"Đúng vậy. Đó chính là sự hấp dẫn đấy." Sylvie nói, đẩy cánh tay anh ra.
"Hồi, Ấp?"
"Thôi đi!" Sylvie nói.
Một con cáo chợt nhảy ra khỏi bụi cây và băng qua bãi cỏ. "Ồ, coi kìa!" Sylvie nói. "Nó có vẻ dạn dĩ nhỉ, hẳn là nó đã quen với việc ngôi nhà không có người ở."
"Mong là toán thợ săn địa phương không bám theo nó." Hugh nói. "Nó gầy giơ cả xương."
"Nó là một con cáo cái. Một bà mẹ đang cho con bú. Cứ nhìn đầu vú của nó thì biết."
Hugh chớp chớp mắt khi từ ngữ thô tục ấy thốt ra từ miệng cô dâu trong trắng, thuần khiết của anh. (Anh cho là như vậy. Anh hy vọng như vậy.)
"Nhìn kìa!" Sylvie thì thầm. Hai con cáo con nhỏ xíu nhảy ra bãi cỏ và lăn lộn đùa giỡn với nhau. "Ôi, mấy sinh vật bé bỏng ấy mới xinh xắn làm sao!"
"Có người sẽ nói chúng là loài có hại."
"Có lẽ chính chúng mới coi chúng ta là loài có hại." Sylvie nói. "Góc Cáo - Chúng ta nên gọi ngôi nhà bằng cái tên đó. Chẳng ai có nhà mang tên như thế cả và chẳng phải đó chính là ý nghĩa của việc đặt tên cho các ngôi nhà sao?"
"Thật ư?" Hugh ngờ vực nói. "Cái tên ấy hơi kì quặc nhỉ? Nghe cứ như một câu chuyện cho trẻ con ấy. Ngôi nhà ở Góc Cáo."
"Một chút kì quặc thì có chết ai chứ."
"Nhưng xét kĩ ra thì..." Hugh nói. "... Một ngôi nhà có thể là một cái góc được không? Chẳng phải chỉ có nhà ở góc đường thôi sao?"
"Hôn nhân là thế này đây." Sylvie thầm nghĩ.
❄
Hai đứa trẻ nép sau cánh cửa, dè dặt nhòm vào trong phòng. "Các con đây rồi." Sylvie nói, mỉm cười. "Maurice, Pamela, tới chào em gái mới của các con đi."
Chúng thận trọng tiến tới bên cái nôi như thể sợ có thứ gì khác trong ấy. Sylvie nhớ lại cảm giác tương tự của chính mình khi cô nhìn thi hài của cha cô trong cái quan tài tinh xảo bằng gỗ sồi và đồng (do các thành viên của Viện Hàn lâm Hoàng gia tặng). Hoặc có lẽ chúng dè chừng bà Glover.
"Lại em gái." Maurice ỉu xìu nói. Thằng bé năm tuổi, lớn hơn Pamela hai tuổi và là "người đàn ông của gia đình" mỗi khi Hugh đi vắng. "Đi công tác." Sylvie nói với mọi người như vậy, nhưng thực tế là anh đã tức tốc băng qua eo biển Anh* để đi giải cứu đứa em gái út ngốc nghếch khỏi nanh vuốt của một gã đàn ông có vợ, kẻ đã dụ dỗ con bé trốn sang Paris.
Tức eo biển Manche, một đoạn eo biển dài thuộc Đại Tây Dương nằm giữa Anh và bờ biển phía bắc của nước Pháp, liền với biển Bắc.
Maurice chọc ngón tay vào mặt đứa bé khiến nó giật mình tỉnh dậy, khóc váng lên. Bà Glover liền nhéo tai Maurice. Sylvie nhăn mặt nhưng Maurice chỉ cắn răng chịu đựng, chẳng hề hó hé kêu lên một tiếng. Sylvie nghĩ cô thực sự phải nói chuyện với bà Glover về vấn đề này khi nào cô cảm thấy khỏe hơn.
"Bà định đặt tên cho cô bé là gì?" Bà Glover hỏi.
"Ursula." Sylvie nói. "Tôi sẽ gọi nó là Ursula. Cái tên đó có nghĩa là con gấu con."
Bà Glover gật đầu, không thể hiện thái độ gì. Giới trung lưu luôn làm theo ý thích của mình, chẳng tuân theo quy tắc nào cả. Cậu con trai lực lưỡng của bà chỉ được đặt cho một cái tên đơn giản là George. "Theo tiếng Hy Lạp, nó có nghĩa là Người cày đất." Vị mục sư rửa tội cho con trai bà giải thích như vậy. Và George quả thực đang là anh thợ cày tại một điền trang ở gần đây có tên là Lâu đài Ettringham, như thể cái tên đã vận vào người, tạo nên số mệnh của anh. Tuy nhiên bà Glover chẳng phải là người để tâm đến số mệnh hay tiếng Hy Lạp làm gì.
"Thôi, tôi phải đi làm việc tiếp đây." Bà Glover nói. "Bữa trưa sẽ có món bánh bít tết* thơm ngon. Và tráng miệng bằng món pudding Ai Cập."
Một loại bánh nướng nhân thịt truyền thống ở nước Anh.
Sylvie chẳng thể mường tượng ra được món pudding Ai Cập là món như thế nào. Cô hình dung ra những chiếc kim tự tháp.
"Tất cả chúng ta đều phải giữ gìn sức khỏe." Bà Glover nói.
"Đúng vậy!" Sylvie nói. "Vì lý do đó, có lẽ tôi nên cho Ursula bú thôi!" Cô bực tức bởi dấu cảm thán vô hình trong câu nói của mình. Chẳng hiểu tại sao, Sylvie thường thấy mình buộc phải dùng giọng điệu vui vẻ quá mức khi nói chuyện với bà Glover, như thể cô đang cố gắng lập lại sự cân bằng tự nhiên của các thể dịch* trên đời này.
Người xưa quan niệm cơ thể con người được cấu thành bởi bốn chất cơ bản là: máu, mật đen, mật vàng và niêm dịch, gọi chung là thể dịch. Bốn thể dịch tương ứng với bốn nguyên tố cơ bản cấu thành vũ trụ là không khí, đất, lửa và nước. Sự cân bằng của bốn chất này là điều kiện cơ bản để con người khỏe mạnh. Bệnh tật là hậu quả của tình trạng dư thừa hay thiếu hụt ít nhất một trong bốn chất này.
Bà Glover không kìm được, khẽ rùng mình trước hình ảnh hai bầu vú xanh xao, nổi đầy gân xanh của Sylvie nhô lên căng cứng dưới chiếc váy ngủ bằng ren bồng bềnh. Bà vội vàng xua lũ trẻ ra khỏi phòng. "Có cháo đấy." Bà nghiêm nghị thông báo với chúng.
❄
"Hẳn là Chúa muốn đứa trẻ này trở lại." Bridget nói khi cô bé mang vào phòng chén nước cốt bò hầm nghi ngút khói.
"Chúng ta đã bị thử thách." Sylvie nói. "Và đã vượt qua."
"Trong lần này." Bridget nói.