Họ rơi vào im lặng. Con cáo vô tư, thong thả đi vào không gian tĩnh lặng ấy. Maurice lúc nào cũng cố bắn nó nhưng chưa lần nào thành công. Hoặc là vì anh ta không bắn giỏi như anh ta nghĩ, hoặc là vì con cáo thông minh hơn anh ta. Ursula và Sylvie thường nghiêng về lý do thứ hai. "Nó đẹp quá!" Sylvie nói. "Và có bộ lông thật lộng lẫy." Con cáo ngồi xuống, giống như một con chó đang đợi bữa tối, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào Sylvie không rời. "Tao chẳng có gì cả." Sylvie nói, xòe hai bàn tay trống trơn để chứng minh sự thật này. Ursula nhẹ nhàng lăn cái lõi táo về phía nó để không làm nó giật mình, và con cáo chạy lon ton đuổi theo cái lõi táo, vụng về ngoạm lấy rồi quay đuôi, biến mất. "Cái gì cũng ăn." Sylvie nói. "Giống hệt Jimmy."
Maurice đột nhiên xuất hiện khiến cả hai người họ giật nẩy mình. Anh ta mang theo khẩu Purdey mới và háo hức nói: "Có phải là con cáo chết tiệt đó không?"
"Hãy chú ý đến lời ăn tiếng nói của con, Maurice." Sylvie quở trách.
Anh ta đã tốt nghiệp và đang ở nhà để đợi khóa đào tạo làm luật sư bắt đầu nên cực kì buồn chán. Sylvie gợi ý rằng anh ta có thể làm việc ở trang trại của Lâu đài Ettringham, họ vẫn luôn tìm kiếm nhân công theo thời vụ. "Như một nông dân ấy ạ?" Maurice nói. "Mẹ cho con ăn học tốn kém như vậy để con trở thành nông dân sao?" ("Tại sao chúng ta lại cho nó ăn học tốn kém đến vậy nhỉ?" Hugh nói.)
"Vậy thì dạy em bắn súng đi." Ursula nói, nhảy lên và phủi váy. "Đi anh, em có thể dùng khẩu súng săn cũ của bố."
Maurice nhún vai, nói: "Cũng được, nhưng con gái bắn chẳng ra gì đâu, đó là một sự thật rất hiển nhiên."
"Con gái vốn vô dụng mà." Ursula đồng ý. "Họ chẳng làm được trò trống gì."
"Em đang mỉa mai đấy à?"
"Em ư?"