Chuỗi Đời Bất Tận

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11
Tháng 11 Năm 1918

❊ ❊ ❊

Không hiểu sao mọi thứ có vẻ thật quen thuộc. "Điều đó được gọi là déjà vu*." Sylvie nói. "Đó là một ảo giác do trí óc tạo ra. Trí óc con người vốn là một bí ẩn không thể hiểu thấu." Ursula chắc chắn rằng cô bé có thể nhớ mình từng nằm trong cái xe đẩy trẻ em dưới gốc cây.

Thuật ngữ mô tả cảm giác một người từng trải qua một việc gì đó dù bây giờ mới là lần đầu tiên thực sự trải qua.

"Không." Sylvie nói. "Không ai có thể nhớ những chuyện hồi mình còn quá nhỏ."

Nhưng Ursula nhớ rõ những chiếc lá rung rinh trong gió như những bàn tay màu xanh to lớn đang vẫy vẫy và con thỏ rừng bằng bạc treo toòng teng trên mui xe đẩy cứ xoay tròn, đung đưa trước mặt cô bé. Sylvie thở dài. "Con có trí tưởng tượng rất sinh động, Ursula." Ursula không biết liệu đây có phải là một lời khen hay không nhưng thực sự cô thường cảm thấy bối rối trong việc phân biệt những gì là thật và những gì không phải là thật. Lại còn nỗi sợ hãi khủng khiếp kia nữa, cái nỗi kinh hoàng khiếp đảm mà cô bé luôn mang trong mình. Những hình ảnh u ám, tăm tối trong đầu. "Đừng nghĩ mãi về những thứ như thế." Sylvie nghiêm giọng nói khi Ursula cố gắng giải thích. "Hãy nghĩ đến những điều tươi sáng."

Đôi khi, cô bé cũng biết ai đó sắp sửa nói gì trước khi họ mở miệng hoặc sự việc gì sắp sửa xảy ra - chẳng hạn một cái đĩa bị rơi hay một quả táo bị ném vào nhà kính, như thể các sự việc này đã xảy ra nhiều lần trước đó. Những lời nói của mọi người cứ lặp đi lặp lại và những người xa lạ dường như đã từng là người quen cũ.

"Thi thoảng ai cũng có những cảm giác kỳ lạ." Sylvie nói. "Nhớ này, con yêu - nghĩ những điều tươi sáng."

Bridget thì lắng nghe cô bé hơn. Cô tuyên bố rằng Ursula "có tài ngoại cảm". Cô nói có những cánh cửa dẫn từ thế giới này sang thế giới khác, nhưng chỉ một vài người là có khả năng đi qua đó mà thôi. Ursula không nghĩ cô bé muốn được là một trong số những người ấy.

Vào buổi sáng Giáng sinh năm ngoái, Sylvie đã trao cho Ursula một cái hộp được gói lại và thắt ruy băng rất đẹp, không ai có thể đoán được bên trong nó chứa thứ gì, rồi nói "Giáng sinh vui vẻ, con yêu", và Ursula đã thốt lên "Ôi, tuyệt quá, một bộ bàn ăn cho ngôi nhà búp bê", rồi lập tức chuốc lấy rắc rối vì bị buộc tội đã lén lút xem trộm các món quà.

"Nhưng em chưa bao giờ làm vậy." Lát sau, cô bé khăng khăng khẳng định với Bridget ở trong bếp. Lúc ấy, Bridget đang cố gắng dán những cái vương miện nhỏ bằng giấy trắng lên hai cái chân không còn bàn chân của con ngỗng Giáng sinh. (Con ngỗng khiến Ursula nghĩ tới một người đàn ông ở trong làng, thực ra là một chàng trai, anh ta đã mất cả hai bàn chân trong trận Cambrai*.) "Em không nhìn trộm, em chỉ biết trước thôi."

Trận chiến diễn ra ở vùng Cambrai, miền Bắc nước Pháp trong Chiến tranh Thế giới thứ Nhất.

"À, tôi biết mà." Bridget nói. "Hẳn rồi, cô có giác quan thứ sáu."

Bà Glover, người đang đánh vật với món bánh pudding mận thì xì một tiếng phản đối. Bà cho rằng năm giác quan đã là quá nhiều rồi, còn nảy nòi thêm một giác quan nữa làm gì!

Bọn trẻ bị nhốt ở ngoài vườn vào buổi sáng. "Lễ mừng chiến thắng cái gì chứ!" Pamela hậm hực nói khi chúng trú mưa dưới gốc dẻ gai. Chỉ có Trixie là vui vẻ. Nó thích khu vườn, chủ yếu là vì ở đó có những con thỏ đang hưởng thụ hoa lợi của vườn rau bất chấp sự rình rập gắt gao của lũ cáo. Trước khi chiến tranh nổ ra, George Glover đã cho Ursula và Pamela hai con thỏ con. Ursula đã thuyết phục Pamela nhốt chúng trong nhà và hai chị em giấu chúng trong cái tủ quần áo ở phòng ngủ, bơm thức ăn cho chúng bằng một cái lọ nhỏ mắt mà hai đứa tìm thấy trong tủ thuốc, cho đến một ngày chúng nhảy bật ra và làm Bridget sợ hết hồn.

"Dù gì việc cũng đã rồi." Sylvie nói khi lũ thỏ được đem đến trình diện trước mặt cô. "Nhưng các con không thể giữ chúng ở trong nhà. Các con sẽ phải nhờ già Tom đóng cho chúng một cái chuồng."

Dĩ nhiên là lũ thỏ đã thoát ra khỏi cái chuồng đó từ lâu và vui vẻ nhân số lượng lên gấp nhiều lần. Già Tom đã đặt bả độc và bẫy khắp nơi nhưng chẳng thu được kết quả gì. ("Chúa ơi!" Sylvie nói vào một buổi sáng khi cô nhìn ra ngoài và thấy lũ thỏ đang ăn sáng trên bãi cỏ với vẻ thỏa mãn. "Ngoài kia cứ như ở Australia vậy.") Maurice đang học bắn súng trong khóa học quân sự dành cho thiếu niên ở trường, cậu đã dành trọn kỳ nghỉ hè dài vừa rồi cho việc đứng từ cửa sổ phòng ngủ bắn bừa vào lũ thỏ bằng khẩu súng săn Westley Richards cũ bị bỏ bê của Hugh. Pamela phẫn nộ với cậu đến nỗi cô bé đã rắc ít bột ngứa của chính cậu (cậu luôn lượn lờ ở những cửa hàng bán đồ chơi khăm) trên giường cậu. Ursula lập tức bị quy tội, và Pamela phải đứng ra thú nhận hành động của mình dù Ursula sẵn sàng chịu phạt oan. Pamela chính là kiểu người như vậy - lúc nào cũng rất ngay thẳng.

Chúng nghe thấy những giọng nói ở khu vườn bên cạnh - họ có hàng xóm mới nhưng chưa gặp mặt lần nào, nhà Shawcross - rồi Pamela nói: "Đi nào, xem xem chúng ta có thể nhìn thấy họ không. Chẳng biết họ tên là gì nhỉ?"

Winnie, Gertie, Millie, Nancy và bé Bea, Ursula nghĩ trong đầu nhưng không nói ra. Cô bé bắt đầu giỏi giữ bí mật y như Sylvie vậy.

Bridget cắn cái ghim cài mũ giữa hai hàm răng và nhấc hai cánh tay lên để chỉnh lại mũ. Cô đã đặc biệt đính một chùm hoa violet bằng giấy lên đó để mừng chiến thắng. Cô đang đứng trên đỉnh cầu thang, lẩm nhẩm hát bài K-K-K-Katy*. Cô đang nghĩ về Clarence. Khi nào họ kết hôn ("Vào mùa xuân." Anh ta nói, mặc dù trước đó không lâu anh ta đã nói là "trước Giáng sinh"), cô sẽ rời Góc Cáo. Cô sẽ có gia đình riêng và những đứa con của riêng mình.

Một bài hát phổ biến thời Chiến tranh Thế giới thứ Nhất của nhạc sĩ Geoffrey O'Hara.

Theo lời Sylvie, cầu thang là nơi rất nguy hiểm. Có người đã chết vì ngã cầu thang. Sylvie luôn dặn bọn trẻ không được chơi ở đầu cầu thang.

Ursula rón rén đi dọc theo tấm thảm trải cầu thang. Cô bé hít vào một hơi thật khẽ rồi giơ cả hai tay ra đằng trước, như thể đang cố ngăn một đoàn tàu, rồi nhào tới đẩy vào eo lưng Bridget. Bridget quay ngoắt đầu lại, mắt và miệng đều mở to kinh hãi khi nhìn thấy Ursula trước khi ngã lộn nhào xuống cầu thang và nằm sõng soài. Ursula vừa kịp ngăn mình không ngã theo Bridget.

Có công mài sắt có ngày nên kim.

"Tôi e là cánh tay đã bị gãy." Bác sĩ Fellowes nói. "Cô bị ngã cầu thang rất mạnh."

"Nó vốn vụng về mà." Bà Glover nói.

"Có người đẩy cháu." Bridget cãi. Trên trán cô lù lù một vết bầm lớn. Cô đang cầm cái mũ trong tay, những bông hoa violet đã bị bẹp rúm.

"Có người ư?" Sylvie hỏi lại. "Ai? Ai đẩy cháu xuống cầu thang hả Bridget?" Cô nhìn một lượt các khuôn mặt trong bếp. "Teddy?" Teddy đưa tay lên bịt miệng như thể cậu đang cố gắng ngăn những lời nói thoát ra. Sylvie quay sang Pamela. "Pamela?"

"Con á?" Pamela nói, đặt cả hai bàn tay lên tim như một kẻ tử vì đạo. Sylvie nhìn Bridget, và Bridget khẽ hất đầu về phía Ursula.

"Ursula?" Sylvie cau mày. Ursula dứt khoát nhìn chằm chằm về phía trước, giống như một kẻ từ chối nhập ngũ sắp sửa bị xử bắn. "Ursula!" Sylvie nghiêm khắc nói. "Con có biết gì về chuyện này không?"

Ursula đã làm một việc xấu xa, cô bé đã đẩy Bridget xuống cầu thang. Bridget có thể đã chết và cô bé có thể đã là một kẻ giết người. Tất cả những gì Ursula biết là cô bé phải làm thế. Cảm giác sợ hãi vô biên đã bao trùm, lấy cô bé khiến cô bé buộc phải làm thế.

Ursula chạy ra khỏi phòng, trốn vào một trong những chỗ trốn bí mật của Teddy, là chiếc tủ dưới gầm cầu thang. Một lúc sau, cánh cửa mở ra, Teddy bò vào và ngồi trên sàn bên cạnh cô bé. "Em không nghĩ chị đã đẩy Bridget." Cậu bé nói và luồn bàn tay nhỏ nhắn, ấm áp vào bàn tay cô bé.

"Cảm ơn em. Nhưng chị đã làm vậy."

"Ồ, em vẫn yêu chị."

Cô bé có thể sẽ không bao giờ ra khỏi cái tủ đó nhưng chuông cửa chợt vang lên và ngoài tiền sảnh bỗng xôn xao náo động. Teddy mở cửa tủ để ra xem có chuyện gì. Lúc chui vào trở lại, cậu thông báo: "Mẹ đang hôn một người đàn ông. Mẹ đang khóc. Chú ấy cũng đang khóc." Ursula thò đầu ra khỏi tủ để chứng kiến "hiện tượng" này. Cô bé kinh ngạc quay sang Teddy. "Chị nghĩ đó có thể là bố đấy." Cô bé nói.

e nói. "Cô đâu biết chăm sóc người khác, hay nấu nướng, hay đánh máy, hay làm bất cứ việc gì hữu ích." Những lời lẽ ấy được thốt ra gay gắt hơn cô nghĩ, nhưng Izzie quả thực là một kẻ gàn dở. (Bà Glover nhận xét cô ấy là "người đồng bóng".)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.