Tôi đã miệt mài dành biết bao giờ công phu suốt hai năm trời cho câu chuyện này. Thiết nghĩ bản thân hẳn phải vụng về lắm nếu không thể để mặc cho những cái hay, cái dở của tác phẩm tự lên tiếng khi người đọc thưởng thức trọn vẹn toàn bộ cuốn sách. Dẫu vậy, thật chẳng hề vô lý khi cho rằng tôi — người luôn dõi theo từng manh mối với sự chú tâm liền mạch hơn bất kỳ ai khác trong suốt quá trình đăng tải rời rạc vừa qua — có quyền mong quý vị hãy ngắm nhìn tấm thảm văn chương này khi nó đã được dệt xong hoàn chỉnh, với từng đường nét hoa văn đã tròn trịa hiện hình.
Nếu cần phải đưa ra một lời bào chữa cho những hư cấu bị coi là "thái quá" như dòng họ Barnacle hay Nha Vòng Nhoèo, tôi xin được tìm nó ngay trong trải nghiệm thường ngày của mỗi người dân Anh; tôi chẳng dám mạn phép nhắc đến cái thực tế chẳng mấy quan trọng rằng mình từng "trót" xúc phạm đến những lễ nghi chuẩn mực giữa thời buổi diễn ra cuộc chiến Nga và Phiên tòa Điều tra ở Chelsea. Nếu phải mạn phép biện hộ cho một hình tượng tưởng như hoang đường như ông Merdle, tôi xin phép gợi ý rằng nhân vật này ra đời ngay sau thời kỳ sốt cổ phiếu đường sắt, giữa những tháng ngày bùng nổ của một ngân hàng Ireland nọ cùng một vài doanh nghiệp "đáng tán dương" tương tự. Còn nếu tôi phải đưa ra lý do nhằm giảm nhẹ cho cái ý tưởng phi lý rằng: một mưu đồ gian trá đôi khi lại tự xưng là một tâm nguyện cao quý và sùng đạo hết mực, thì đó chính là sự trùng hợp kỳ lạ khi nó đạt đến đỉnh điểm ngay trên những trang sách này, đúng vào những ngày diễn ra cuộc thẩm vấn công khai các cựu Giám đốc của Ngân hàng Hoàng gia Anh quốc. Dẫu sao, tôi cũng xin chịu nhận mọi phán quyết bất lợi về tất cả những cáo buộc ấy nếu thấy cần, và xin ngoan ngoãn tin theo lời khẳng định (từ những nguồn thẩm quyền đáng tin cậy) rằng trên mảnh đất này chưa từng tồn tại bất cứ chuyện gì tương tự như thế.