Cái Chết Thứ Năm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 2 • 9:13 sáng

Clair và Sophie Rodriguez cho xe dừng lại trước nhà Lili Davies ở phố South King Drive, Clair đỗ chiếc Honda Civic màu xanh lục của mình đằng sau hai cái xe van săn tin. Hai xe đều đang mở ăng-ten chảo nhưng không thấy bóng dáng phóng viên hay người phụ trách quay phim đâu cả.

Những bông tuyết nhỏ lả tả bay trong không trung, khiến bầu trời chìm trong sắc trắng đục.

“Ngoài này còn lạnh hơn cả ti phù thủy.” Clair vừa nói vừa xoa tay.

“Tôi không hiểu cách ví von này lắm.” Sophie nói và nhìn hai chiếc xe van.

“Phù thủy thì có ma nó thèm yêu.”

“À, cảm giác đó thì tôi biết.”

Clair liếc cô. “Anh chàng cô đang hẹn hò độ này sao rồi, cái gã James, John hay Joe gì đó?”

“Jessie. Jessie Grabber.”

Clair bật ra tiếng cười khẽ. “Đấy là tên anh ta thật á? Grabber?” Sophie đảo tròn mắt.

“Xin lỗi. Lấy tên người khác ra làm trò cười đúng là có hơi trẻ con, nhưng mà, Grabber ư? Gã nào tên Grabber* chắc dữ dội phải biết.”

*Chú Thích:

Grabber nghĩa là kẻ hay sàm sỡ, đụng chạm.

“Ừm, anh ta thì hoàn toàn ngược lại. Tôi nghĩ đó chính là một phần của vấn đề. Tôi đã hy vọng được tận hưởng tí chút, nhưng anh ta lại cư xử đúng chuẩn quý ông. Ai đời hẹn hò đến buổi thứ tư rồi mà tôi chỉ nhận được mỗi cái hôn nhẹ lên má. Phụ nữ ai chẳng có nhu cầu.”

“Phù thủy cũng rứa.”

Sophie gật. “Phù thủy cũng rứa.”

“Tôi vẫn chả thấy ấm gì cả.” Clair cau mày.

“Tôi cũng vậy.”

“Ti phù thủy.”

“Ti phù thủy.” Sophie rùng mình.

Clair cựa quậy trên ghế, đưa mắt nhìn hai đầu con phố rồi trỏ vào ngôi nhà làm bằng đá vôi bên cạnh chiếc xe. “Nhà Lili Davies đây đúng không?”

“Ừ, số 748.”

“Thế trường cô bé ở đâu?”

Sophie chỉ tay ra ngoài cửa sổ. “Phía đông, cách đây bốn khu nhà. Đứng từ chỗ này gần như có thể nhìn thấy được ấy.”

Những bông tuyết li ti bắt đầu chuyển sang nặng hạt, to hơn một chút so với hạt ngũ cốc ăn sáng ưa thích của Clair, cô không kìm được rùng mình một cái. Cô kéo khóa áo khoác cho kín lại, quàng lên cổ chiếc khăn len tím to sụ, đội thêm mũ len xù màu hồng. Quay sang nhìn Sophie, Clair thấy cô ấy cũng tăng cường bảo hộ chống rét y như mình. “Trông cô giống hệt tên Kẹo Dẻo Stay Puft*.”

*Chú Thích:

Kẹo Dẻo Stay Puft là nhân vật phản diện rất nổi tiếng và mang tính biểu tượng của series phim Ghostbusters (tựa Việt là Biệt đội săn ma) ra mắt năm 1984.

Sophie nhếch mép cười. “Cô thì khác gì chị em lưu lạc của Willy Wonka*.”

*Chú Thích:

Willy Wonka là ông chủ nhà máy sản xuất sô cô la trong truyện Charlie và nhà máy sô cô la của tác giả Roald Dahl (1916 -1990).

“Hết sảy. Vào việc thôi.” Clair kéo tay nắm cửa xe và bước xuống vỉa hè. Tuyết đọng lại trên mặt đất dày khoảng năm centimet và vẫn tiếp tục rơi, theo làn gió tạt vào người cô. Cô làm động tác chạy tại chỗ cho ấm trong lúc Sophie đi vòng qua xe, hơi thở phả ra thành bụm khói trắng. Hai người đi về phía đông xuôi theo phố 69, co ro dưới trời tuyết.

Họ băng qua đại lộ Vemon, sau đó Clair dừng lại, mắt nhìn thẳng. “Nếu tôi mà có ý định bắt cóc cô bé nào đó thì chỗ kia có lẽ là địa điểm thích hợp để ra tay.”

Cô chăm chú nhìn đoạn gầm cầu tối đen ở phía trước cách đó một khối nhà, nơi phố 69 chạy qua bên dưới tuyến cao tốc Skyway, mỗi chiều gồm ba làn xe. Mỗi làn xe rộng chừng bốn mét rưỡi, như vậy nghĩa là con đường trước mặt cô có chiều rộng xấp xỉ ba mươi mét, khoảng trống duy nhất là dải phân cách hẹp nằm ở giữa. Mỗi chiều tuy được lắp ba bóng đèn đường nhưng không đủ xua đi không khí âm u.

Clair ngước lên tìm mặt trời. “Mấy giờ mặt trời mọc?”

Sophie nghiêng đầu, một nếp nhăn xuất hiện trên ấn đường của cô. “Khoảng bảy giờ.”

“Vậy là hôm đó cô bé đi bộ theo đường này, sớm hơn hai tiếng so với chúng ta bây giờ, không lâu sau khi mặt trời ló dạng. Đấy là nếu mặt trời có xuất hiện. Lúc này đoạn đường khá vắng vẻ, nhưng gần đến giờ vào học chắc sẽ đông hơn. Tuy nhiên, ai đó vẫn có thể dễ dàng đỗ xe quanh đây, vờ như xe chết máy, rồi khống chế cô bé khi cô bé đi qua. Tôi đoán hắn chọn chỗ gầm cầu kia, chứ những chỗ khác khá là quang đãng, sáng sủa.”

Hai người đi tới đầu đoạn gầm cầu. Sophie áp tay lên chân cầu bằng bê tông. “Khu này an ninh trật tự khá tốt. Trên tường không có lấy một chữ graffiti, và cũng không thấy người vô gia cư vật vờ quanh đây. Tôi không tin ai đó có thể đứng đây trong thời gian dài mà không bị để ý.”

Họ đi trên vỉa hè bên dưới tuyến cao tốc Skyway, tiếng bước chân dội lại qua các thành cầu. Khi đi đến đầu bên kia, Sophie chỉ tay. “Trường của cô bé kia kìa.”

Học viện Wilcox là trường phổ thông tư thục nằm trong khuôn viên khu nhà trông như nhà máy hoặc nhà kho cũ được cải tạo lại. Ngôi trường có mặt tiền ốp gạch đỏ đẹp không tì vết. Nhìn cứ như mới được xây cách đây một năm. Bãi xe cạnh đó có tấm biển với dòng chữ NƠI ĐỖ XE CỦA CÁN BỘ NHÀ TRƯỜNG, trong bãi không còn một chỗ trống. Bên kia đường có một bãi xe công cộng, chắc chủ yếu dành cho học sinh.

Clair mở cánh cửa kính lớn rồi hai cô cùng bước vào, hơi ấm bên trong ùa về phía họ. “Ấm thế này làm tôi chỉ muốn nhảy ngay lên xe và lái một mạch tới Florida.”

“Xin hỏi các cô cần gì?”

Clair quay sang và trông thấy một người bảo vệ lớn tuổi đang ngồi ở bàn bên trái. Cô vừa tiến lại một bước thì đột nhiên có tiếng chuông kêu.

Người bảo vệ chỉ về phía cửa ra vào. “Khung cửa được tích hợp máy phát hiện kim loại.”

Clair trình phù hiệu cho ông ta xem. “Tôi là Thanh tra Norton thuộc Sở Cảnh sát Chicago, còn đây là Sophie Rodriguez của Ban Tìm kiếm Trẻ em Mất tích. Chúng tôi đang điều tra vụ một học sinh trong trường mất tích, cô bé tên là Lili Davies.”

Nụ cười tan biến trên khuôn mặt người bảo vệ. “Trên đường tới đây tôi cũng có nghe tin. Xin chia buồn với gia đình. Cô bé ấy ngoan lắm.”

Sophie hơi nghiêng đầu. “Ông cũng biết cô bé ư?”

Ông ta gật. “Trường này quy mô không lớn, cả thảy chỉ có khoảng hai trăm học sinh. Ngày nào tôi cũng gặp tụi nhỏ nên khó mà không biết cho được. Trước đây tôi công tác ở Sở Cảnh sát Pittsburgh, về hưu khoảng sáu năm trước. Nếu có thể giúp gì cho các cô thì tôi rất sẵn lòng.”

“Ông biết được những gì về cô bé?” Clair hỏi.

“Như tôi vừa nói, cô bé chưa từng gây rắc rối ở trường. Thường ngày, khoảng bảy rưỡi là cô bé đến rồi. Đám học sinh hay tụ tập ở bãi xe bên kia đường cho đến khi có chuông báo giờ vào lớp, nhưng cô bé thì khác, chẳng bao giờ để ý đến chúng mà vào lớp luôn. Cô bé không có nhiều bạn cho lắm.” Người bảo vệ xua tay. “Xin đừng hiểu lầm, cô bé rất được thầy yêu bạn mến, chỉ là tính tình có phần hướng nội thôi. Đôi mắt ấy nhìn là biết đang ấp ủ kế hoạch to tát nào đó. Lúc nào cũng đăm chiêu, nghĩ ngợi.”

Sophie nhìn ra cửa sổ, dõi mắt về phía những chiếc ô tô đậu bên kia đường. “Cô bé có bao giờ đi nhờ xe ai đó đến trường không ạ?”

Ông ta lắc đầu. “Nếu có thì tôi cũng không để ý. Những khi tôi trông thấy cô bé trên sân thì thường là lúc cô bé đến trường theo chính con đường hai cô vừa đi.”

Clair bỏ mũ và cởi khăn quàng. “Thế còn Gabrielle Deegan? Ông có biết cô bé ấy không?”

Khóe môi người bảo vệ cong lên, ông ta đưa tay quệt cằm. “Gabby tuy có hơi gai góc nhưng nó cũng là đứa ngoan. Hai cô bé này dính lấy nhau suốt, cứ như âm với dương vậy.”

“Ý ông là sao ạ?”

Ông ta đưa mắt nhìn hành lang một lượt rồi quay lại, nhỏ giọng nói. “Tôi buộc phải nghiêm khắc với Gabby một chút, các cô biết đấy. Dù gì tôi cũng có trách nhiệm đảm bảo trật tự và quy củ trong trường mà. Nhưng bản chất con bé thế nào thì tôi biết chứ, nó chỉ muốn thu hút sự chú ý chút thôi. Nó không qua mắt được tôi đâu. Tôi cho rằng con bé có lẽ là một trong những đứa thông minh, sáng dạ nhất trường, dù nó không đời nào thừa nhận, thậm chí còn chối phắt. Có thể nó nổi loạn là vì chán quá thôi, chứ không phải vì nó hư hỏng hay gì cả. Sau này nhất định nó sẽ hiểu ra. Còn tạm thời, nhiệm vụ của tôi là phải hướng nó tránh xa những rắc rối lớn, rắc rối nhỏ thì thôi bỏ qua cho nó, giúp nó tìm được sự cân bằng. Lớp nào chẳng có ít nhất một đứa như thế.”

“Chúng tôi có thể tìm được cô bé ấy ở đâu ạ?”

“Để tôi gọi điện lên tầng trên xem có thể bảo ai đó dẫn con bé xuống cho các cô gặp không.” Ông ta đáp, với lấy cái điện thoại bàn. “Nhớ để ý canh chừng ví tiền và đồ trang sức đấy nhé.” Ông ta nháy mắt với họ.

n nó dù chỉ một lần trong bản báo cáo dài bốn mươi ba trang đánh máy.” Một kỹ thuật viên hiện trường tiến lại gần rồi lặng im đứng bên cạnh Đặc vụ Toàn quyền Hurless, chờ cho tới khi hai người tạm ngừng trao đổi. Họ đưa mắt nhìn cô, lúc đó
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.