“Không cảnh sát,” nó nhắc lại. “Gọi cảnh sát thì tôi sẽ ra khỏi đây.”
Đó là những lời đầu tiên họ nghe thấy Natasha nói, và Emma có thể nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt David mà với cô là mọi lời nói. Thật buồn cười. Họ phải báo cho cảnh sát.
Từ lúc Tasha tuyên bố, Emma đã tìm cách thuyết phục cô bé ngồi xuống bàn, nhưng cô không sao thuyết phục được con bé cởi áo khoác, mặc dù trong gian bếp ấm áp thì chắc chắn con bé phải rất nóng. Cứ như thể con bé không dám chắc mình sẽ ở lại.
“Cô cần pha trà cho Ollie,” Emma nói, nhoài tới trước để nhẹ hôn lên má con trai mình. “Nào, chàng trai bé bỏng, mẹ sẽ cho con món con thích nhé?” Cô dụi dụi mũi mình vào cổ nó, muốn nghe nó cười khanh khách. Nó mỉm cười nhưng đó là phản ứng im ắng khác hẳn bình thường. Tội nghiệp Ollie. Nó không quen với trạng thái lo âu trong căn nhà này, nơi thường rất êm đềm.
Cô bước tới chỗ chiếc iPod đặt trên kệ loa và bật lên. Khi những giai điệu mở đầu của bài Pop Goes the Weasel vang khắp phòng, Ollie bắt đầu nhảy nhót trên ghế. David và Tasha có thể nghĩ gì họ muốn cũng được. Đã đến lúc tập trung vào những gì con trai cô cần.
“Anh có thể giúp em một tay làm gì đó không, David?” Emma lên tiếng. Cô phải nói chuyện với anh. Họ phải quyết định làm gì đó.
Từ cái cách David nhìn cô, cô có thể nói rằng anh hiểu mưu kế của cô, nhưng trong tiếng nhạc và Tasha lại ngồi ở đầu bên kia phòng, họ có thể trò chuyện riêng được. David bước lại và choàng tay lên vai Emma, khẽ ôm lấy cô.
“Một hai ngày nữa sẽ dễ dàng hơn, anh hứa đấy.”
Emma mỉm cười trước cách phản ứng rất đặc trưng của David. Mặc kệ mọi việc, và rồi chúng sẽ qua.
“Chúng ta phải gọi cho cảnh sát ngay, David.”
Anh gật đầu. “Thực tế còn tồi tệ hơn em nghĩ. Đó là lý do tại sao anh về nhà sớm vậy. Có chuyện anh cần nói với em. Nhưng không phải ở đây, Em. Anh không muốn Tasha nghe được.”
“Chà, em sẽ không để Ollie một mình với con bé đâu.”
“Lạy Chúa, Emma, có chuyện gì với em thế? Em nghĩ nó sẽ làm gì thằng bé chứ? Đó là em trai nó mà.”
Emma không biết giải thích với David thế nào, nhưng sẽ không như vậy. Cô sẽ không để Tasha ở với Ollie.
“Xoay đối diện em, nói khẽ, và Tasha sẽ không nghe được anh.”
David tựa vào tủ bếp và nói bằng giọng thấp đến mức Emma khó khăn lắm mới nghe được.
“Anh đã được cảnh sát tới gặp. Sớm hôm nay họ tìm thấy xác của một cô gái trẻ, và họ nghĩ đó có thể là Tasha. Họ đã lấy DNA của anh để kiểm tra.”
Emma trân trân nhìn anh không tin nổi.
“Sao cơ? Ôi anh yêu, chuyện đó thật kinh khủng với anh.” Cô nhoài người và ôm lấy anh rồi lại ngả ra sau, hai tay cô vẫn ôm lấy eo anh. “Thế thì chúng ta lại càng cần gọi cho họ - bảo với họ rằng không thể là Tasha được vì con bé đang ngồi trong bếp nhà mình phải không? Ông bố bà mẹ tội nghiệp nào đó vừa mất con gái họ, và cảnh sát cần tập trung xem cô gái thật sự là ai, chứ không phải phí thời gian kiểm tra xem đó có phải Tasha không.”
David nhắm mắt một lúc và gật đầu.
“Nào, sao em không cho Ollie uống trà và anh sẽ dành thêm mười phút nữa với Tasha, sau đó chúng ta sẽ cùng nói với nó tại sao chúng ta cần gọi cho cảnh sát. Thế có được không, Em?”
Bàn tay cô lại luồn ra phía sau lưng anh và cô kéo anh lại gần cô. Cô cảm thấy hơi ấm làn da anh qua lớp áo sơ mi mỏng của anh, nhưng cơ thể gầy còm của anh dường như rất dễ tổn thương, mong manh và cô ôm anh chặt hơn.