Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14

❊ ❊ ❊

Emma nhìn vào tấm gương trong phòng cất quần áo và thảng thốt trước khuôn mặt xanh xao, nhem nhuốc trân trân nhìn lại cô. Tất cả đều thật rối bời. David thậm chí trông còn tàn tạ hơn do những cảm xúc vì cách hành xử của Tasha trong vườn. Hai vệt sâu hằn trên má anh, còn hai mắt anh đỏ au và sưng húp. Tội nghiệp David. Cô biết chắc chắn anh đã biến đổi từ cảm giác vui sướng thấy con gái mình trở về sang nỗi đau khổ vì sự chối bỏ của nó, nhưng Emma không biết giúp bằng cách nào. Cô không sao gần được họ.

Ngay cả Ollie cũng bị ảnh hưởng. Thằng bé rất phấn khích vì có bà chị mới, nhưng cái cảm giác tức thời rằng chúng đều trên bờ vực đã khiến cậu con trai hạnh phúc, bình yên của cô biến thành một đứa bé hơi cau có. Nó thường xuyên kêu gào hơn và dường như quá biết tình trạng căng thẳng của Emma.

Sau khi cảnh sát rời đi sớm, chẳng thu được gì ngoài một mẫu DNA của Tasha, Emma đã cố gắng làm mọi việc đúng đắn. Cô đã ra ngoài, mang Ollie theo, để mua một ít quần áo mới cho cô con gái riêng của chồng, cố gắng nghĩ xem các cô gái ở tuổi đó thích mặc thứ gì. Cô sẽ chọn cách an toàn với quần bò bó và áo phông rộng cho tới khi nào Tasha có thể đi cùng cô để tự chọn cho nó.

Khi cô mang đồ lên cho Tasha - lại đã nhốt mình trong phòng - cô tìm cách nói chuyện với con bé về chỗ quần áo cô đã chọn, và việc họ có thể cùng nhau đi mua sắm trong tương lai như thế nào. Không cách gì gợi được một phản ứng và Emma băn khoăn, phải chăng cô bé này căm hận việc Emma xâm phạm vào đời sống của họ. Trong mắt Tasha, đây là nhà của Caroline, không phải của Emma.

Cô đã ngồi xuống bên mép giường, nhưng Tasha lập tức hất chân nó sang bên kia, quay lưng lại phía Emma.

“Cô biết chắc chắn có vẻ rất lạ lùng, Tasha, khi thấy cô trong ngôi nhà này, lấy ba của con. Nhưng chúng ta không hề đến với nhau suốt một thời gian dài sau khi mẹ con qua đời.”

Bất chấp thực tế con bé chẳng tỏ vẻ quan tâm gì đến những điều Emma đang nói, Tasha vẫn không hề chạy ra khỏi phòng, cho nên Emma cứ nói tiếp, hy vọng cô có thể phá bỏ một số rào cản.

“Cô gặp ba của con thông qua chồng chưa cưới của cô,” cô kể với Tasha. “Chú ấy làm một vài việc cho công ty của ba con, và chúng ta cùng đến dự một vài sự kiện từ thiện. Mẹ con cũng có mặt ở đó. Bà ấy rất đẹp, Tasha. Cô thật sự quý bà ấy. Chúng ta gần như lúc nào cũng nhận thấy mình ngồi cùng bàn, và chúng ta đã có một quãng thời gian tuyệt vời bên nhau. Bà ấy nói về con rất nhiều, kể với cô rằng con là điều tuyệt vời nhất từng xuất hiện với bà ấy.”

Emma đánh bạo liếc nhìn Tasha. Lưng nó cứng đờ. Nhưng nó đang ngẫm nghĩ.

“Cô không hề biết về vụ tai nạn suốt một thời gian dài. Chồng chưa cưới của cô và cô chia tay, và cô tự mình ra đi đến sống với bố của cô ở Australia. Cô không muốn biết điều gì hay ai trong một thời gian. Khi cô quay về Manchester, có một bài báo nói về con. Lúc đó là được một năm tính đến ngày con biến mất và ba của con lại một lần nữa cầu khẩn mọi người cố gắng tìm kiếm con. Cô liên lạc lại để bày tỏ sự cảm thông của mình với ông ấy. Ông ấy đã rất cố gắng tìm kiếm con, con biết không. Ông ấy đã rất đau khổ, Tasha.”

Đó là điều rất sai lầm. Tasha không hề quay lại, nhưng giọng nói của nó đanh lại, như thể những lời của nó được móc ra từ sâu thẳm bên trong.

“Bà thật sự không biết, phải không? Thực tế bà tin vào những gì bà đang nói.”

Emma rất sốc. Từng lời trong câu chuyện của cô đều là sự thật. Cô định ngắt lời, nhưng Tasha lắc đầu.

“Bất kỳ chuyện gì xảy ra tiếp theo, đều là tội của ông ta. Bà cần nhớ lấy điều đó.”

Ý con bé là sao? Tasha không chịu nói ra.

Mới chỉ ba tiếng trước, còn bây giờ họ cảm thấy như một gia đình bị chia rẽ. David đang ở trong phòng khách hiếm khi sử dụng của họ, Emma và Ollie ở trong bếp, còn Tasha nhốt mình trong phòng riêng.

Cảm giác thất bại tràn trề của Emma pha trộn với những cảm xúc của riêng cô về đứa con xa lạ đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của họ này.

Tất cả những gì cô muốn là trở lại sự bình yên và hòa hợp mà cô được biết chỉ vài ngày trước, và cô thấy ghét bản thân vì ý nghĩ đó.

Cô hít một hơi run rẩy thật sâu và chớp mắt để xua đi cái cảm giác bỏng rát ở phía sau mắt. Cô sẽ không khóc.

Ollie không thể lại nhìn thấy cô buôn rầu - như thế không công bằng với nó. Cô bế con mình lên khỏi chỗ nó đang chơi trên sàn, mặc kệ tiếng “Ay” đầy khó chịu của nó, và ôm chặt thân hình bé bỏng ấm áp của thằng bé vào mình, giấu đi đôi mắt đỏ ngầu của cô bằng cách ghì đầu nó sát vào ngực cô.

Cô mang thằng bé vào phòng khách ở phía trước nhà, lấy mu bàn tay lau vội ngang má. Cô có thể chịu đựng một lúc lâu hơn. Nhưng khi cô nhìn thấy David ngồi trên sô pha, trân trân nhìn bức tường, vẻ điềm tĩnh gắng gượng của cô gần như tan tành. Trông anh gần như đầy hy vọng, nhưng nhìn thấy vợ và con, anh quay lại, đầy thất vọng. Cô hiểu. Cô biết bằng cả trái tim mình rằng đó không phải là sự thiếu vắng tình yêu thương dành cho họ, mà chỉ đơn giản là - hơn bất kỳ điều gì hết - anh muốn con gái anh đến với anh.

Cô đặt Ollie lên thảm, biết rằng nó sẽ bò tới chỗ David. Có lẽ thời gian với con trai sẽ giúp anh, và Emma biết cô phải ở một mình một lát, để mở bung toàn bộ cảm xúc mà cô đang kìm nén trong lòng.

Không nói một lời, cô quay đi và rời khỏi phòng, nén thở cho tới khi cô tới không gian riêng trong phòng ngủ của họ. Cô không muốn Tasha nhìn thấy nỗi đau khổ của cô không kém gì cô muốn điều đó với Ollie, mặc dù phòng ngủ của con bé vẫn đóng chặt.

Cô bước vào phòng ngủ và khép cửa lại, cắn môi ghìm tiếng thổn thức. Ngồi trên mép giường, cô mở ngăn kéo chiếc bàn cạnh giường, lần tìm giấy thấm. Chúng không ở đó.

Emma chùi nước mắt bằng một góc chiếc chăn lông vịt, và ngó vào ngăn kéo. Giấy ướt ở đó - nhưng ở tít mé kia của ngăn kéo, không phải ngay cạnh giường nơi Emma luôn để sẵn.

Thật buồn cười, cô nghĩ, quên cả những giọt nước mắt.

Cô đứng lên và bước tới bên bàn trang điểm, kéo ngăn kéo trên cùng ra. Những thứ bên trong vẫn lộn xộn như thường lệ - nhưng cô lập tức thấy rằng đây không phải là tình trạng lộn xộn của cô. David luôn nói anh không biết làm cách nào cô lại tìm được thứ gì đó trong cả rừng son, mỹ phẩm bôi mắt và kem dưỡng mặt không sử dụng, nhưng cô thì luôn biết chính xác mọi thứ ở đâu. Hình như chẳng có gì bị mất cả, nhưng rành rành mọi thứ trong ngăn kéo này đã bị di chuyển.

Cô lần lượt mở từng ngăn kéo khác ra. Tất cả đều như nhau. Rõ ràng không có gì bị lấy đi, nhưng mọi thứ đều bị đụng chạm, dịch chuyển, kiểm tra. Và đặt khác chỗ.

Chỉ có thể là một người, và Emma không biết phải làm gì với việc này.

Đứa trẻ này ai? Nó đã trở thành cái gì?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.