Ngày thứ nhất.
“Nào, cậu Grumpy. Cậu sẽ được tắm rửa sạch sẽ và mặc đồ lại ngay, cho nên chúng ta hãy cười lên nào.”
Emma cù cù phần bụng của Ollie và thằng bé bắt đầu cười khanh khách - thứ âm thanh cô yêu thích trên đời này. Nó lúc nào cũng ghét mặc đồ. Lúc còn bé nó đã khóc ầm ĩ, và Emma từng lo rằng nó có gì đó không ổn - một chứng bệnh kinh khủng khiến cho không tài nào chạm được vào đứa trẻ bởi vì xương của chúng rất dễ gãy.
Rất nhiều tuần, cô rất sợ phải mặc đồ cho nó, cho tới khi cô nhận ra rằng những lúc khác thằng bé lại rất vui thích khi được tập luyện chân tay. Nó chỉ ghét việc mặc quần áo. Bây giờ thỉnh thoảng thằng bé lại quẫy đạp khi Emma cố nhét chân nó vào bộ đồ vải trúc bâu rất xinh của nó, và la hét thể hiện sự bực dọc của mình to hết cỡ - một mẹo nó học được từ một công nhân đến lắp ráp căn bếp mới của họ. Người ấy cứ hét “Ay” mỗi lần ông ấy muốn gì đó. “Ay, Bill - đưa cây búa đó đây,” hoặc “Ay, thưa cô - có khả năng ủ rượu chăng?” và Ollie bắt chước, xem đó như là thứ âm thanh ưa thích của nó. Nó có thể phát ra tiếng “Ay” đầy cáu kỉnh, cứ như thể nói “thôi làm vậy đi” nhưng đó luôn chỉ là để gây chú ý. Emma hy vọng thằng bé lớn lên sẽ hết dần kiểu này khi vốn từ vựng của nó mở rộng từ giới hạn hiện tại với chỉ khoảng mười từ.
Nằm cạnh thằng bé trên giường, ngóc lên trên một khuỷu tay, cô dùng bàn tay kia lần lần các ngón tay trên người Ollie, hát khẽ, “Con nhền nhện leo lên vòi nước.” Ollie hét lên, “Dow, dow.” Nó biết tiếp theo là chuyện gì.
“Một cậu bé rất thông minh, Ollie.” Emma thổi một quả mâm xôi trên bụng thằng bé. Cô cảm nhận thấy bừng lên hạnh phúc trước ý nghĩ rằng cái đứa bé tuyệt vời này là của cô. Cô đã ba mươi bảy lúc cưới cha của Ollie và không dám hy vọng có con phòng trường hợp cô thất vọng.
“Nào, để Mẹ đi tất cho con nhé,” cô nói, mỉm cười với chính mình. Cô luôn thề sẽ không bao giờ nhắc đến bản thân ở ngôi thứ ba - làm thế quả là một việc kỳ quái. Nhưng giờ cô lại làm thế.
Mười phút sau, Emma mang Ollie xuống nhà, dừng bước ở dưới chân cầu thang - như cô vẫn luôn làm vậy khi cô ở nhà một mình - để ngắm bức chân dung đối diện với cô ở đầu kia hành lang.
Người vợ đầu của chồng cô rất đẹp. Chẳng có gì phải nghi ngờ chuyện đó. Những đường nét thanh tú và nước da xanh xao, gần như trong suốt của chị ấy đã được thâu tóm một cách hoàn hảo trong một bức tranh mà cha của chị ấy đặt vẽ nhân dịp sinh nhật thứ hai mươi mốt tuổi. Emma đã rất cố gắng không so sánh giữa vẻ đẹp mong manh của người phụ nữ này với những đặc điểm tẻ ngắt, nếu không nói là kém hấp dẫn, của chính mình. Nhưng thật khó. Mặc dù vậy, cô cũng chẳng bao giờ đề nghị gỡ bức chân dung đi.
Cảm thấy bực bội vì không sao rũ bỏ được những dấu tích cuối cùng của tâm trạng thiếu tự tin, cô đẩy cánh cửa vào gian bếp mới tuyệt vời của mình. Emma đã mất vài tháng tìm cách riêng thay đổi phần này của ngôi nhà. David sống ở đây suốt bảy năm trước khi Emma chuyển đến và nói rằng anh ấy yêu căn nhà như nó vốn thế. Nhưng Emma giải thích những vấn đề thực tế của việc phá bỏ phần sau ngôi nhà và mở rộng hết bề ngang để tạo thành một gian phòng rộng - một gian bếp, kết hợp phòng ăn và phòng khách.
Từ lúc thợ xây rời đi, đây trở thành thế giới ban ngày của cô và Ollie. Có thừa không gian cho con trai cô chơi trên một manh chiếu trải dưới sàn trong khu vực phòng khách, và hệ thống sưởi dưới sàn giữ cho cậu bé ấm kể cả vào giữa mùa đông. Sự thật, cô không thể phủ nhận rằng cô cũng muốn tạo dấu ấn cá tính riêng của mình trong ngôi nhà. Cô phải chấm dứt cái cảm giác chỉ như một vị khách. Phần mới mở rộng có cảm giác như không gian của cô.
“Cầu London đang rơi xuống, rơi xuống, rơi xuống,” cô hát khi đi vào bếp, bật công tắc đèn và xoay về phía bồn rửa, nơi số đĩa bát bữa trưa đang đợi cô. Ollie bắt đầu nhảy nhót trên tay cô, đập đập tay nó vào vai cô.
“Ay, ay,” nó hét lên.
Emma cười. “Con cũng nhập cuộc à, cục cưng?” Cô nhẹ nhàng đặt nó vào ghế, nhưng nó thậm chí chẳng nhìn cô. “Con đúng là chàng trai bé bỏng hài hước, phải không,” cô nói, đặt một nụ hôn lên mái tóc vàng lơ thơ của con trai.
Cô liếc nhìn không gian ban ngày ảm đạm bên ngoài. Những đám mây đen nặng trĩu nước mưa đang tích tụ u ám đến mức rất cần phải bật đèn bếp cho dù lúc này mới là đầu giờ chiều.
Mắt cô dừng lại ở khoảnh vườn, vốn đang rất cần được sự quan tâm chăm chút. Công nhân đã chẳng hề chú ý đến việc giữ gìn bãi cỏ hay các luống hoa khi họ cứ giẫm tới giẫm lui bằng những đôi ủng nặng trịch của họ, nhưng cô chẳng bận tâm. Cô đã thấy cảnh những ngày xuân sắp tới, được ra ngoài trong ánh nắng mặt trời cùng với Ollie chơi trên chiếc chiếu không thấm nước thật rộng. Cô sẽ quy hoạch và thiết kế một khu vườn thật sự với thật nhiều hoa hồng. Lúc nào cô cũng yêu hoa hồng.
Nhất thời, Emma xuất thần, đăm đăm nhìn vào hư không bởi vì trong đầu mình, cô nhìn thấy những ngày hè khi khu vườn hoàn thành, các luống đất rực rỡ với những cây hoa mới trồng. Cô gần như ngửi thấy mùi oải hương mà cô sẽ trồng ở quanh vườn.
Cô không chắc lúc nào điều đó xảy ra. Không thể là một chốc lát được, đó phải là sự chăm chút dần dần, nhưng lúc cô nhìn sững ô cửa sổ đen kịt, mơ về những tháng ngày hạnh phúc phía trước, có thứ gì đó di chuyển ở rìa tầm nhìn của cô. Ánh mắt cô từ khu vườn tập trung trở lại mặt kính, ánh đèn rực rỡ trong gian bếp nổi bật trên nên trời tối bên ngoài tạo thành một tấm gương hoàn hảo.
Mọi đầu dây thần kinh trong người cô nhói lên, và cô há hốc miệng trong lúc não bộ của cô nhận ra thứ mà cô đang nhìn.
Đó là một đôi mắt. Một đôi mắt ngay sau lưng cô, đang nhìn.
Sát sau lưng cô.
Trong gian bếp của cô.