Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20

❊ ❊ ❊

“Boh, boh, bip, bip,” Ollie nói bằng cái giọng lanh lảnh của nó khi Emma mang thằng bé lên gác đi tắm và lên giường. Dường như lúc này thằng bé tỉnh như sáo, đầu nó ngúc ngoắc sang hai bên, như thể trong đầu nó đang có một giai điệu nhưng nó chưa biết cách tạo ra đúng nhịp. Rất may, Emma biết rằng chừng nào cô đặt Ollie lên võng, thằng bé sẽ thiếp ngủ.

Và nó có thể kéo dài, cô nghĩ thầm, bởi lẽ cả cô lẫn David dường như đều không có được một buổi tối ngủ ngon suốt mấy ngày rồi.

Ngay khi cảnh sát ra về sau khi thả quả bom của họ, David đã gọi con gái xuống phòng ăn dưới nhà. Họ cố gắng trò chuyện với con bé về vấn đề buôn ma túy, nhưng lại một lần nữa không đạt được tiến triển gì.

“Tasha, không ai trách cứ con chuyện này cả. Ba mẹ biết rằng nhiều khi người ta sống trong những môi trường mà ma túy rất thịnh hành, và trẻ em có thể bị bắt phải làm những việc chúng không chọn làm. Con sẽ không kể với ba mẹ về cuộc sống của con hơn sáu năm qua, nhưng bất kỳ việc gì con bị buộc phải làm đều không hề là lỗi của con. Con hiểu chứ?”

David rất bình tĩnh và vừa phải với Natasha, nhưng điều đó chẳng giúp gì. Cuối cùng, anh quyết định trở lại văn phòng để hoàn thành một báo cáo mà anh nói anh đang cố hoàn tất. Emma không tin anh. Anh muốn đi đâu đó yên tĩnh và khắc phục những vết thương của mình. Anh sẽ quay về ăn tối, nhưng nhất thời Emma chỉ thích có thêm thời gian chơi với con trai mình và vờ như mọi thứ đều bình thường. Tasha, dĩ nhiên, ở trong phòng của nó và không hào hứng xuống nhà.

Emma dịu dàng đặt Ollie vào võng và cúi xuống hôn thằng bé, hít lấy mùi hương phấn trẻ em và dụi dụi mũi mình áp vào làn da mềm mại của thằng bé. Cô ngồi xuống chiếc ghế dễ chịu của mình, ngắm nhìn con trai trong khi thằng bé chìm vào giấc ngủ. Việc này luôn là ý niệm về hạnh phúc của cô, ngắm nhìn đôi mắt thằng bé chớp chớp một lúc cho tới khi khép hẳn lại và thằng bé chìm vào giấc ngủ say. Nhưng sự xuất hiện của Natasha đã phá tan sự bình yên êm dịu ấy. Đó không phải là lỗi của con bé, nhưng cho dù thế - và, cô thấy ghét bản thân vì ý nghĩ ấy - cô vẫn ước sao con bé cứ tiếp tục bị che giấu.

Đột nhiên căn phòng thấy nóng bức và ngột ngạt, cảm giác tội lỗi trước sự ích kỷ của bản thân khiến hai má cô nóng bừng. Cô đứng lên và mở hé cửa sổ, kéo rèm ra để không khiến Ollie bị gió lùa.

Qua ô cửa sổ mở cô mơ hồ nghe thấy một giọng nói, mặc dù cô không nhận ra được từ nào cả. Có lẽ cô vẫn để đài dưới nhà bật.

Rồi cô nghe thấy mấy từ. “Khi nào?” Cô giữ im lặng hoàn toàn, tai cô căng ra để nghe thêm. Im lặng vài giây. “Làm ơn - làm sớm đi.”

Mặc dù giọng nói đang sử dụng sắc thái nài nỉ mà cô chưa bao giờ nghe thấy trước đó nhưng rõ ràng trong đầu cô đây không phải là đài. Chính là Natasha.

“David, con bé đang nói chuyện với ai đó,” Emma thì thào qua điện thoại trong bếp, rất sợ rằng Natasha sẽ xuống nhà và nghe thấy cô đang mách David. “Vâng, đương nhiên em dám chắc. Tiếng nó nghe không vui, nhưng khi em gõ cửa phòng nó, nó không chịu trả lời. Em không muốn nó biết rằng em đã nghe được, nhưng khi em tìm cách mở cửa thì nó lại chặn cái gì đó phía sau. Em hỏi nó có muốn giúp em làm pizza không, nhưng em không nhận được phản hồi.”

“Anh đang hy vọng chuyện này sẽ xảy ra,” David nói, và Emma nghe rõ tiếng cười trong giọng nói của anh. “Không phải chuyện có gì đó khiến nó không vui, dĩ nhiên rồi, mà là con bé sử dụng cái điện thoại anh đưa nó để liên lạc với ai đó thuộc về cuộc sống khác của nó.”

“Gì cơ, như vậy chúng ta có thể theo dấu họ à?” Emma nói, giọng cô đầy hy vọng.

“Phải, anh đang theo dõi các cuộc gọi của nó. Anh cài một ứng dụng trên điện thoại trước khi đưa cho nó. Anh có thể biết nó gọi cho ai, đọc được tin nhắn của nó và tìm ra nơi nó đã sống bất kỳ lúc nào.”

“Sao anh không hề nói với em?” Emma hỏi, không dám chắc liệu cô nên tán thưởng sự khôn khéo của David hay sợ hãi trước trò láu cá của anh với chính con gái mình.

“Vì anh không biết em có đồng ý không. Nếu em nghĩ đó là việc sai trái, anh đã không qua mặt em để nói với con bé.”

Emma không nói gì.

“Đừng im lặng với anh thế, Emma. Nếu con bé lại biến mất, anh muốn biết nó ở đâu. Anh sẽ không để mất nó lần nữa, và đừng quên rằng khi nó bỏ đi tâm trí em cũng sẽ rất lo lắng đấy.”

“Em biết,” Emma nói khẽ. Nếu ai đó cướp Ollie khỏi cô, cô rất muốn xé tan cổ họng kẻ đó bằng hai bàn tay không của mình, cho nên cô có thể hiểu David cảm thấy như thế nào.

Emma nghe rõ David đang gõ gì đó lên bàn phím của mình.

“Sáng nay anh đã kiểm tra, và cho tới giờ con bé không dùng điện thoại vào việc gì cả. Nhưng giờ thì đã xuất hiện. Đây rồi.”

Im lặng.

“Hả. Kỳ thật. Emma, em có chắc em nghe thấy nó nói chuyện không? Không phải là tiếng đài chứ?”

“Em chắc. Mà sao nào?”

“Bởi vì lúc này anh đang kiểm tra nội dung ghi âm, và nó không hề có cuộc gọi nào cả. Điện thoại của nó không được sử dụng suốt từ hôm anh đưa cho nó.”

Tất cả rồi sẽ hỏng bét. Mình rối tinh lên rồi.

Natasha trân trân nhìn ra ngoài cửa sổ phòng ngủ, chẳng nhìn gì cụ thế cả. Tất cả có vẻ thật dễ dàng lúc đầu. Còn lựa chọn nào tốt hơn đâu. Nó sẽ lại bị ném xuống Hố nếu nó từ chối - đằng đằng cho tới khi nào nó chấp nhận làm như được bảo - và rồi nó sẽ đi vào con đường như những đứa khác, kết cục giống như Izzy.

Nó cảm thấy mắt mình nhói lên nhưng cố nén. Có thể nó đã nhầm về Izzy. Có lẽ không phải xác con bé được cảnh sát tìm thấy. Thế nhưng nó không nên nói với Izzy về công việc. Thật nguy hiểm và ngu ngốc. Nhưng nó cần ai đó nói với nó rằng nó đang làm điều đúng đắn.

Giờ cảnh sát đã có đoạn phim từ máy quay an ninh trên tàu. Nó đúng là ngu ngốc, lại đi cười với cậu ta như thế. Nếu việc lộ ra - quay trở lại chỗ bọn chúng - chúng sẽ giết nó mất. Chúng sẽ chẳng bao giờ tin nó nữa.

Dì Emma cũng không tin nó. Đã có thời điểm đáng sợ lúc Natasha trở về ngôi nhà vào sáng hôm đó, nó cứ nghĩ Emma sẽ lục túi nó. Nhưng nó đã không chịu cởi áo dạ ra và bỏ lên đây, vẫn mặc nguyên áo. Nó đã tìm cách giấu được mọi thứ, nhưng gần lắm rồi.

Đêm nay nó sẽ phải lẻn xuống nhà khi họ ngủ say và làm những gì nó được dặn. Bếp và phòng khách. Đó là chỉ dẫn dành cho nó. Nó biết phải làm gì. Nó đã sắp xếp phòng ngủ của David và Emma, và dường như mọi thứ vẫn đâu vào đấy.

Natasha biết lẽ ra nó nên vui - đây là lúc thu lời. Nhưng giờ cảnh sát đã tìm đến đánh hơi xung quanh, và nó đâu có được để chuyện đó xảy ra. Nó sẽ bị trừng phạt. Chắc chắn nó đã chịu đựng đủ rồi chăng?

Và đó là lỗi của ai? Một giọng nói nhỏ xíu thì thào vào tai nó.

Nó biết câu trả lời. Nó biết ai là kẻ đáng trách cho tất cả chuyện này.

Nó đang mềm yếu, sống trong cái thế giới nơi mọi người tỏ ra tốt với nhau. Chẳng ai thật sự tốt cả. Nó biết thế - nó đã thấy điều đó cả đời mình rồi. Lúc này thì ngon ngọt, lúc sau đã cắn xé nhau.

Dì Emma cũng tỏ ra tốt, nhưng Tasha biết thực sự dì ấy nghĩ gì. Dì ấy nghĩ Tasha khuấy đảo cuộc sống toàn vẹn của dì ấy. Dì Emma đã thay thế mẹ Tasha trong ngôi nhà này và giờ đây dì ấy không muốn phải sống với cô con gái, cho dù dì ấy tỏ vẻ khác hẳn.

Nếu bà nghĩ cuộc sống của bà bị xáo trộn, Emma - thì bà sẽ chẳng thấy gì cả đâu.

Mẹ của Tasha mới thật sự tốt, và Tasha phải ghi nhớ điều đó. Nó phải nhớ nó không chỉ làm việc này cho bản thân. Nó làm cho người mẹ quá cố của mình.

Mẹ không đáng phải chết, Mẹ ơi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.