Tom không vui vì rời khỏi hiện trường vụ án mạng, nhưng Ollie phải đi trước nhất, và Tom cần thời gian để suy nghĩ. Anh choàng một tay quanh vai Emma và dẫn cô về phía cửa trước, trên đường đi còn lấy lại bộ đàm và điện thoại của mình. Một viên cảnh sát thở hổn hển đang đứng ở quãng giữa lối xe chạy.
“Tôi xin lỗi, thưa sếp,” viên cảnh sát nói. “Cô ấy nói cô ấy cần đi vệ sinh, cho nên tôi không thể theo dõi cô ấy. Tôi đang tìm cô ấy khắp nơi.”
Tom nhìn Emma, nhưng anh không thể trách móc cô.
Anh giục cô đi về phía cổng, lo lắng ngó tìm chiếc xe cấp cứu.
“Chị cừ lắm, Emma,” anh nói trong khi mắt ngó đường hẻm. “Chị ổn chứ?”
“Giờ thì tôi ổn. Đã có chuyện gì vậy?”
“Jack làm người hùng, đúng là đồ ngốc. Guy gí súng vào đầu anh ấy, nhưng Melissa lại giấu sẵn một khẩu súng khác ở bên ghế. Cô ta bắn Guy. Hắn ngã đè lên Jack, và tôi cứ nghĩ họ bắn nhau. Tôi cũng cứ nghĩ Jack chết rồi.”
Và đó là một cảm giác rất lạ. Một người anh mà anh nghĩ là đã chết, lại chết nữa. Làm sao anh có thể cảm nhận nỗi đau như vậy đến hai lần với cùng một người chứ?
“Melissa chưa bao giờ là người tình của Jack, đúng không?” Emma hỏi.
“Tôi nghĩ vậy. Cô ta vẫn luôn là người tình của Guy - và tai mắt cho hắn - sống với Jack để bảo đảm anh ấy tuân theo những đòi hỏi ngày càng tăng của Guy. Tôi đoán cô ta dần thấy mến Jack và giúp anh ấy trốn thoát.”
Tom nhìn mặt Emma, tự hỏi liệu điều đó làm cho mọi việc đã xảy ra trở nên tốt hơn, hay tệ đi. Cô đang chăm chú nhìn Ollie, gần như ngạc nhiên. Thằng bé ôm chặt lấy cô, và cô đang cố choàng hai cánh tay của mình quanh người nó chặt hơn. Tom cởi áo khoác ra và choàng quanh cả hai mẹ con, thở phào khi nhìn thấy một ngọn đèn xanh đang tiến lại.
“Chị có biết Jack đang làm gì không, Em?” anh hỏi. “Tôi không quy kết cho chị bất kỳ chuyện gì cả, nhưng tôi chỉ băn khoăn làm thế nào anh ấy lại can thiệp sâu đến vậy.”
Emma im lặng trong chốc lát, như thể đang quyết định nên nói gì.
“Tôi có biết về chuyện đột nhập máy tính. Nhưng suốt mấy tháng trước khi chúng tôi chia tay, dường như anh ấy phải tranh đấu điều gì đó - tôi không biết là chuyện gì. Anh ấy lúc nào cũng cáu - với bản thân, không phải với tôi. Tôi đoán là vì nhũng việc mà Guy đang ép anh ấy làm. Anh ấy không phải là người xấu, Tom. Anh ấy có mắc một số sai lầm lúc còn trẻ và dính vào quá sâu thôi.”
Lúc đó, Tom chỉ ước anh có thể ở đâu đó. Jack đã cố gắng cứu mạng Tom, có lẽ cứu cả Ollie, và đã mạo hiểm tính mạng của chính mình để chặn Guy Bentley.
Nhưng anh ấy là một tội phạm. Và Tom là một cảnh sát.
“Chà, khi tất cả chuyện này kết thúc chúng tôi phải xem xét chuyện gì xảy ra, nhưng Jack đã phạm tội và tôi không thể giả vờ như không phải vậy.”
Nói về những tội lỗi trước kia khiến cho Tom nhớ rằng Emma vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra với David. Anh cố gạt bỏ những suy nghĩ về Jack ra khỏi tâm trí.
“Tôi thật sự rất tiếc, Em, nhưng tôi có một vài tin xấu. Sau khi chị rời nhà lúc trước, nhà chị bị đột nhập và David bị thương rất nặng. Anh ấy đã được đưa tới bệnh viện.”
Anh nhìn vẻ mặt sững sờ của Emma.
“Nặng đến thế nào?” cô hỏi.
“Tệ lắm,” Tom trả lời.
“Ôi lạy Chúa. Tội nghiệp David. Họ không làm hại Tasha chứ?”
“Khi người của chúng tôi đến đó, họ đã lục soát ngôi nhà, nhưng không có dấu vết của con bé. Tôi rất xin lỗi, Emma. Chắc bọn chúng đã bắt con bé đi.”
Sau tất cả mọi việc Natasha đã làm, Tom cứ nghĩ có thể cô cảm giác thở phào khi con bé đi mất, nhưng chỉ cần nhìn nét mặt sững sờ của Emma, và anh biết cô không hề cảm thấy như vậy.
“Con bé đang gặp rắc rối, Tom. Chắc bọn chúng nhận ra Tasha biết tôi báo cảnh sát. Tôi không biết bọn chúng sẽ làm gì với con bé. Hãy tìm con bé cho tôi - được không? Tôi không muốn có bất kỳ chuyện gì xảy ra với nó.”
“Chúng tôi đang tìm kiếm con bé. Chúng tôi sẽ không bỏ cuộc đâu.”
Tom ra hiệu cho viên sĩ quan đưa Emma và Ollie đi khi chiếc xe cấp cứu chạy tới.
“Tôi cần quay vào trong. Được chứ?”
Emma đưa mũi hít hà đỉnh đầu Ollie và gật đầu lơ đãng, gỡ bỏ chiếc áo khoác của Tom - rõ ràng chỉ bận tâm đến việc ôm chặt cậu con trai bé bỏng, gạt bỏ mọi nỗi hãi hùng khác ra khỏi tâm trí của cô.
Tom quay trở lại phía ngôi nhà. Lẽ ra anh sẽ thấy rất thoải mái.
Họ đã cứu được Ollie, Guy Bentley đã chết và Finn McGuinness bị bắt - chẳng mấy rồi đến lượt những tên còn lại trong băng nhóm. Nhưng anh phải bắt giữ hai người, và anh không hề mong muốn điều đó.
Tom đứng ở khuôn cửa để ngỏ của nhà Melissa và nhìn chiếc xe cấp cứu rời đi. Anh biết mình đang lảng tránh điều không thể tránh khỏi - nấn ná, như lời Leo nói - nhưng anh cần gọi cho Becky.
“Ollie an toàn rồi, Becky,” - anh nghe thấy tiếng reo từ phía cô thanh tra của mình - “Còn Guy Bentley đã chết. Đó là tin vui của tôi. Giờ hãy cho tôi biết chúng ta đã tìm thấy Natasha đi.”
Giọng Becky đổi từ phấn khởi sang rầu rĩ khi cô trả lời câu hỏi của anh.
“Không dấu hiệu gì, Tom. Tôi xin lỗi.”
Tom cảm nhận rõ một cơn cuồng nộ lạnh lẽo trước ý nghĩ về những gì đứa trẻ này có thể đang phải chịu đựng lúc này. Lẽ ra anh phải bảo vệ nó tốt hơn những gì đã làm.
“Bố trí người bắt giữ ngay thằng khốn Rory Slater, và cả mụ vợ của gã về việc đó. Bảo đảm lục soát thật kỹ ngôi nhà. Emma có nói với tôi về một chỗ bên dưới nhà hầm mà chúng gọi là Hầm. Nếu Natasha bị tóm, đó là chỗ con bé sẽ bị giữ, tội nghiệp nó.”
“Tôi hiểu,” là tất cả những gì cô ấy nói.
Tom kết thúc cuộc gọi và quyết định còn một người nữa anh cần nói chuyện.
“Paul - anh còn cách bao xa? Cần thực hiện việc bắt giữ một cặp đôi, và tôi đặc biệt không có lòng dạ nào làm việc đó cả.”
“Hiểu rồi. Chỉ cần giữ chân họ ở đó. Nhóm vũ trang sẽ tới chỗ anh bất kỳ lúc nào. Tôi sẽ đến đó khoảng mười phút nữa.”
Tom bổ sung thêm tin về Guy và nghe rõ tiếng reo mừng vang lên từ chiếc xe mà Paul Green đang ngồi. Đó là lời chúc ngủ ngon cho đội Titan.
Với tâm trạng nặng trĩu Tom đẩy mở cánh cửa vào phòng khách và bước tránh qua cái xác nằm ườn của Guy.
Mel đã xoay mặt lại phía lò sưởi.
“Mel - Jack đâu rồi?”
“Phòng tắm,” Mel trả lời, không quay lại. “Đang gột bớt máu me, tôi nghĩ vậy.”
Tom bước qua phòng và ngồi xuống đối diện người phụ nữ đã cứu mạng Jack.
“Cảm ơn cô vì những gì cô đã làm tối nay. Tôi cảm thấy không vui khi phải nói điều này, nhưng các sĩ quan khác đang trên đường tới, và họ sẽ phải bắt giữ cô vì đã bắn Guy. Nhưng tôi không hiểu tại sao cô lại làm việc ấy.”
Tom có thể nhìn thấy một nụ cười buồn trên phần mặt không bị sẹo của Mel.
“Anh đã nhìn thấy những gì Guy làm với tôi vì giúp đỡ Jack. Anh nghĩ hắn sẽ làm gì nếu tôi giao đứa bé cho anh?”
Tom không tìm được lời nào nghe không nhàm chán.
“Tôi không định giết Guy; khẩu súng là để cho Finn. Tôi không thể để hắn giết một đứa trẻ. Finn sẽ không mảy may bận tâm, nhưng tôi biết hắn sẽ đến tìm Ollie ngay khi hắn nói chuyện với Julie - và tôi sẵn sàng đón hắn.”
“Làm thế nào cô biết tôi sẽ đến?” Tom hỏi, biết rằng Mel không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của anh - chỉ ngạc nhiên với Guy thôi.
“Sau khi Jack lần theo tôi và cho anh biết nơi tôi sống, anh ấy đã gọi cho tôi. Anh ấy đã mạo hiềm rất lớn, anh biết đấy. Anh ấy không dám chắc liệu tôi có nói với Guy không. Nhưng Jack nói tất cả những gì anh ấy quan tâm là mang con của Emma trả về cho cô ấy. Tôi không biết ai sẽ đến đây trước - anh hay Finn. Nhưng tôi không hề nghĩ lại là Guy.”
“Cô đã cứu đứa bé, cô đã cứu tôi, và cô đã cứu Jack. Tôi tin chắc tòa sẽ hiểu điều đó và khoan dung.”
Mel cười to.
“Tôi muốn vào tù, Tom - anh không tin điều đó ư? Trong nhà tù dành cho phụ nữ tôi sẽ cảm thấy khá an toàn. Ngoài này, Finn sẽ tìm cách bắt tôi trả giá, kể cả nếu hắn bị giam giữ suốt đời ở Strangeways - điều mà hắn đáng bị vậy. Nhưng tôi không phải kẻ vô tội.”
Tom lắng nghe trong khi Mel kể về cuộc sống của cô ấy với Guy và những sai lầm cô ấy đã mắc phải. Nhưng cô ấy nói quá nhiều, và Tom biết tại sao. Anh liếc nhìn ra sau về phía cửa.
“Jack không ở trong phòng tắm phải không, Mel?”
Cô ấy xoay phần mặt bị hủy hoại về phía anh, thể hiện vẻ vô tội mà chẳng lừa được ai cả.
“Anh đang nói về ai vậy, Tom? Chỉ có tôi và anh ở đây mà. Vẫn chỉ có tôi và anh ở đây thôi.”