Chỉ cần nhìn gương mặt Tom lúc anh đi bộ về phía cô, Becky đã biết có chuyện xảy ra. Tom có thứ mà mẹ Becky gọi là gương mặt không biết che giấu; đôi mắt to xanh biếc nhìn thẳng, và nét mặt tự tin, thư thái. Nhưng hôm nay thì không. Gương mặt anh dường như thu hẹp hơn, đôi mắt anh hơi nhìn xuống với một chút nhăn giữa hai lông mày. Nước da anh dường như cũng xanh hơn, và cái miệng rộng của anh mím lại thành một đường thẳng, như thể răng của anh nghiến lại. Trong đầu cô bật ra từ bi thương.
Anh ấy là một tay điển trai, theo tiêu chuẩn của bất kỳ ai cũng được. Cao ngót nghét một mét tám với đôi vai rộng và bộ ngực nở nang, anh ấy thường rất dễ khiến xung quanh cảm thấy thoải mái và an tâm. Nhưng xin nhớ cho, anh ấy rất nóng tính. Không ít lần, Becky đã chứng kiến anh ấy gần như mất bình tĩnh với một kẻ tình nghi - đặc biệt khi nạn nhân lại là trẻ em. Và anh ấy có thể hơi cộc cằn và thẳng thừng khi tâm trạng không vui. Nhưng tất cả những điều đó càng làm tăng thêm sự thú vị, theo quan điểm của cô. Không phải là cô cần nghĩ theo cách đó. Nói cho cùng, anh đã có Leo - đang học để lấy bằng về triết học. Vừa thông minh vừa xinh đẹp, có vẻ vậy.
“Một tách trà nhé?” cô hỏi, gạt bỏ cái cảm giác ấm ức vô cớ của người đàn bà mà cô chưa bao giờ biết đến. Tom gần như không để ý đến câu hỏi của cô, chỉ nhìn cô thẫn thờ trong lúc bước thẳng vào văn phòng. Xem đó như một sự đồng ý, cô đi về phía bếp.
“Thế mọi chuyện với Emma thế nào?” cô hỏi năm phút sau đó khi cô đặt mạnh cốc trà lên bàn của Tom.
“Thật sự chẳng có gì nhiều để kể với cô,” anh đáp gọn, trân trân nhìn cốc nước trước mặt.
“Tôi đã ngồi với David và Natasha, như chỉ đạo,” cô nói, nghĩ rằng nếu cô cố gắng thêm một chút thì có thể sẽ khiến anh có thời gian thoát khỏi bất kỳ chuyện gì đang làm anh phiền lòng. “Dĩ nhiên tôi rất cẩn trọng bởi vì có máy nghe trộm, cho nên tôi hỏi con bé mấy câu hỏi xem nó đã sống ở đâu. Tôi biết nó sẽ chẳng nói cho tôi gì cả đâu. Nó bỏ ra ngoài - cho nên tôi đi theo và dồn nó ở hành lang - một chỗ không bị nghe trộm. Tôi nói chúng ta có một số tin tức mới, và tôi muốn điểm vài cái tên cho nó. Nó tỏ ra khinh thường chuyện đó, như thể nói, “Bà nghĩ tôi sẽ nói cho bà biết ư?” nhưng chẳng sao cả bởi vì tôi đều bịa cả mà. Thế nhưng, tôi nghĩ có gì đó lóe lên khi tôi nhắc đến tên Rick hay Richard Harvey. Liệu đó là tên hay họ thì tôi không biết - nhưng nếu phải bỏ tiền đánh cược, tôi dám nói chính là cái tên Rick. Tôi chỉ muốn làm con bé mất tự tin - cho nên thế cũng là chút thành quả.”
Becky chờ đợi. Tom nhìn cô từ đầu tới cuối, nhưng đôi mắt anh xa xăm, thiếu tập trung.
“Tốt. Rất tốt, Becky.” Tom nhắm mắt lại một giây và cô thấy hai vai anh nhô lên rồi hụp xuống như thể anh đang cố gắng kiểm soát bản thân.
“Chúng ta chưa có gì để tiếp tục, nếu nói một cách trung thực,” anh nói. “Chính xác thì chúng ta biết được gì?”
Và thế là rà soát thông tin về kẻ nào đã bắt Natasha, kẻ nào đưa cô bé trở lại và kẻ nào bắt Ollie. Họ chẳng nắm được gì cả.
Điện thoại của Tom phát tín hiệu trong túi. Anh rút ra và xem màn hình, đột nhiên nhổm tới, ngồi thẳng trên ghế.
Anh ngước mắt khỏi điện thoại và nhìn thẳng vào Becky. Nhịp tim của anh tăng vọt. Nét mặt của Tom đã nói lên tất cả.
“Một tin nhắn từ Emma. Chuyển động rồi. Cho dù họ muốn gì, cho dù kế hoạch thế nào, theo Natasha, mọi việc sẽ diễn ra vào ngày mai,” anh nói.
Lại một mình trong văn phòng mình, tâm trạng thất vọng lại lưu chuyển khắp các mạch máu của Tom. Giờ anh đã lựa chọn và chỉ dẫn tường tận cho một nhóm nhỏ giải quyết vụ bắt cóc, và họ đang theo đúng từng hướng điều tra mà họ có thể nghĩ đến, nhưng anh cảm thấy họ đang làm việc hoàn toàn mù tịt.
Điện thoại di động của anh đổ chuông.
“Tom Douglas đây,” anh trả lời.
“Chào anh, Tom, Leo đây,” Tom chậm rãi thở ra. Anh đã quên nói với Leo anh sẽ không ở nhà - có lẽ hoàn toàn không - vào tối nay. Anh nhận ra mình chẳng rõ cô sẽ phản ứng sao trong những trường hợp hiếm hoi mà anh có thể phải giữ bí mật.
“Toàn chuyện vớ vẩn. Anh xin lỗi, Leo - anh đúng là thằng ngu vô dụng. Nào, anh sẽ gọi lại cho em. Anh xin lỗi - lúc này chúng ta không thể sử dụng điện thoại di động của anh được. Cho anh hai phút.”
Anh tắt máy. Đây là số Emma sẽ dùng nếu cô ấy cần anh, và anh không thể vướng bận nói chuyện với Leo nếu cô ấy muốn liên lạc đến.
Anh nhanh chóng quay số của Leo bằng điện thoại trong văn phòng mình.
“Anh xin lỗi,” anh nói. “Anh cần để số kia của anh rảnh.”
“Lucy à?” Leo hỏi, vẻ lo lắng lộ rõ trong giọng cô. Cô đã gặp Lucy vài lần, và cứ mỗi lần họ lại tiến triển tốt đẹp hơn. Lúc đầu Lucy cũng hơi có ý đề phòng, nhưng Leo rất nhạy cảm trước bất kỳ sự ghen tuông có thể có nào.
“Không, không phải chuyện ấy. Là công việc, nhưng anh không thể nói rõ. Anh xin lỗi.”
Im lặng một lúc - như thể nhất thời cô không tin anh. Tom cảm thấy một sự bức bối bất ngờ vụt đến, mặc dù mấy lời tiếp theo của Leo không nói lên điều gì cả.
“Em muốn biết liệu em có nên thử chút kỹ năng hạn hẹp của mình và làm món gì đó ăn tối hay không?” cô nói. Cô vốn không giỏi nấu nướng, nhưng anh không làm cô thất vọng hoàn toàn.
“Anh rất thích được em nấu cho anh bữa tối, nhưng rất có khả năng tối nay anh không thể về được nhà đâu. Nếu về được, chắc cũng sẽ quá nửa đêm rồi.”
“Có chuyện gì thế? Em nghĩ mấy vụ việc hiện tại của bọn anh đều đâu vào đấy rồi.”
“Hà. Rất tiếc là tội phạm ở Manchester chẳng dứt. Làm gì có chuyện giải quyết hết việc, anh có thể cam đoan với em như vậy. Thế nào cũng lại có một tên khốn nào đó làm gì đó cần lưu tâm ngay khi em nghĩ mình xong xuôi mọi việc. Nhưng việc này thì khác. Anh cần ở lại và xử lý vụ này. Anh xin lỗi,” anh lại nói.
“Anh sẽ không nói cho em biết chuyện gì à?”
“Anh không thể.”
“Ồ vâng, em còn phải đọc rất nhiều. Vấn đề là, em sẽ ở lại đây - em đang ở nhà anh - hay em nên về nhà?”
“Cứ nói rằng anh rất hy vọng và cầu mong được về nhà, và quá tuyệt nếu nằm cạnh tấm thân không mặc gì nóng ấm của em ở trên giường của anh. Có được không?”
Trên máy có tiếng cười khẽ. Tốt hơn rồi, anh nghĩ.
“Thế thì đánh thức em khi anh về nhé. Em không ngại cơ thể khỏa thân nóng ấm của anh khi chúng ta nói chủ đề này đâu.”
Nhất thời, mọi ý nghĩ về Jack và Ollie tan biến khi tâm trí anh gợi lên hình ảnh của Leo, mái tóc đen dài xõa trên gối và thân hình thon thả tuyệt đẹp của cô nằm đợi anh.
“Anh im lặng vậy, Tom?” cô nói, giọng cô vẫn còn thấy rõ vẻ cười cười. “Rất mừng em đã làm anh thấy vui. Lúc em mới gọi nghe giọng anh rất cáu kinh. Ồ - trước khi em tắt máy, anh có tin nhắn trên điện thoại tự trả lời đấy. Anh có muốn em bật cho anh không?”
Giờ tâm trí anh lại trở về với công việc, Tom trả lời. “Được mà em.”
Anh nghe thấy tiếng bước chân Leo trên sàn gỗ trong hành lang nhà mình, tiếng êm hơn khi cô đi trên thảm. Rồi có tiếng lạch xạch.
“Đây là một tin nhắn cho ông Tom Douglas. Tên tôi là Raoul Charter gọi từ Honegger, Wyss & Cie ở Thụy Sĩ. Chúng tôi đã nhận được đề nghị của ông liên quan đến tài khoản bắt đầu bằng các số và chữ cái 53696C766. Có vẻ ông là người thụ hưởng có tên trên tài khoản. Tuy nhiên, có một số điểm không đúng quy cách liên quan đến tài khoản mà chúng tôi cần thảo luận với ông trước khi chúng tôi có thể tiến hành các thủ tục khác. Xin hãy gọi cho tôi theo số +41 43 733 5360 vào thời gian sớm nhất của ông. Tôi tha thiết mong chúng ta nói chuyện càng sớm càng tốt, ông Douglas, cho nên số này sẽ kết nối với tôi bất kỳ lúc nào.”