Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
59

❊ ❊ ❊

Có tiếng thở phào rất to lan khắp phòng điều khiển khi họ nghe thấy Emma đóng cánh cửa khóa hẹn giờ. Dường như có một khoảnh khắc ngừng hoạt động trong chốc lát, và Tom hình dung cô đang dựa vào tường để lấy lại nhịp thở. Anh đoán rằng có lẽ cô phải mang mười kilo mỗi tay, và nghe như thể cô đã thực hiện ba chuyến lên cầu thang. Căn cứ theo giá cả thị trường của thỏi vàng nặng cả cân ở thời điểm đó, số vàng đó trị giá khoảng một triệu rưỡi bảng.

“Cố lên nào, Emma,” anh nói khẽ. Cô còn chưa đầy mười phút để mang mấy cái túi cho vào sau xe, chờ cuộc gọi điện thoại.

Anh nghe thấy những tiếng càu nhàu khi cô nhấc mấy cái túi lên, và những tiếng nện mạnh mỗi lần cô quẳng một túi vào xe. Dường như mất nhiều thời gian hơn anh tưởng, mà thời gian thì đang rất gấp rút.

Tom nghe thấy tiếng điện thoại khác đổ chuông và hình dung ra cảnh cô móc điện thoại từ trong túi.

Anh chỉ nghe được cuộc trò chuyện ở phía Emma.

“Không, tôi không ở trong xe, ông nói đúng. Tôi vừa chuyển khoảng mười túi đồ cho các ông lên đấy - và chẳng ngon ăn tí nào.”

Tom cau mày. Dường như có gì đó nói quá.

Một ý nghĩ vụt đến anh. Anh đã quá tập trung nghe tiếng Emma lúc cô mang những cái túi lên cầu thang đến mức quên nhìn màn hình trong lúc rõ ràng cô ra khỏi khuôn hình.

“Anh có thể chạy lại đoạn video từ khoảng ba phút trước lúc khóa hẹn giờ không?”

Nhân viên điều phối làm theo.

Tom đã đúng. Một bóng đen đã lèn ra khỏi cửa và khuất sau góc nhà, lẫn vào đêm tối.

Anh chăm chú nhìn màn hình đến mức anh gần như bỏ nhãng những lời Emma đang nói, giọng cô khiến anh chú ý.

“Ý ông là sao?” Emma rền rĩ. “Tôi không hiểu. Tôi đã làm mọi việc các ông yêu cầu.”

Và sau đó cô bắt đầu khóc. Những tiếng thổn thức quặn thắt, tức tưởi, với một từ ngữ bật ra giữa từng lần hít thở. “Không. Không.”

Anh không biết đang có chuyện gì xảy ra, nhưng họ không thể đợi lâu hơn.

Tom quay sang phía viên chỉ huy cấp chiến thuật.

“Hãy đưa đứa bé ra khỏi đó bây giờ. Tôi không biết đang có chuyện gì, nhưng chúng ta đang hết thời gian.”

Sự tập trung của Tom dồn hết vào những hình ảnh đang được chuyển về phòng điều khiển từ nhóm bí mật tại nhà Julie McGuinness. Họ đã ở bên trong.

Anh nghe thấy tiếng bước chân chạy. Bộ đàm của Becky đang hoạt động, và anh nghe được cả tiếng cô thở lúc dồn bước vào nhà. Anh nghe thấy cô quát to một câu hỏi, và sau đó âm thanh như thể cô đang chạy lên gác.

“Thôi nào, Becky,” Tom nói khẽ.

“Sao cơ?” anh nghe thấy cô nói. “Có chắc không? Chết tiệt! Tom - thằng bé không ở đây,” cô nói. “Ollie không ở đây. Và Julie thì bất tỉnh.”

“Mẹ kiếp!” Tom hét lên, đập mạnh hai bàn tay xuống mặt bàn.

“Tom - anh có ở đó không?” Emma đang hét to trong màn nước mắt, dùng đúng tên của Tom. Cô thậm chí còn không tìm cách che giấu người cô đang nói chuyện, và điều đó nói lên tất cả.

Anh tắt chế độ câm của điện thoại. “Chuyện gì vậy, Emma?”

“Các anh đón được Ollie chưa, Tom?”

Tom nhắm mắt lại.

“Tom,” cô kêu thét lên. “Các anh đã đón được chưa?”

“Emma, tôi rất xin lỗi. Nó không ở chỗ chúng ta nghĩ. Chúng tôi đang cố gắng tìm xem nó được chuyển tới chỗ nào.”

“Không!” Tom cảm thấy nỗi đau đớn trong cái từ duy nhất đó và anh chẳng biết nói gì với cô.

Đột nhiên anh nghe thấy tiếng cửa xe đóng sập, và chỉ mấy giây sau là tiếng động cơ gầm rú.

“Emma!” anh hét lên. Không có tiếng trả lời.

Qua bộ đàm của mình, anh nghe thấy giọng Nic Havers.

“Sếp, cô ấy lái xe đi rồi - cô ấy đi nhanh lắm. Rất nhanh. Chúng tôi đang bám theo - sếp muốn chúng tôi làm gì đây?”

“Bám sát cô ấy ngay. Tôi sẽ liên lạc lại với cậu, Nic.”

Tom lại nhấc điện thoại lên. “Emma!” anh hét to. Không có tiếng trả lời.

Làm sao bọn họ biết? Tom nói sẽ rất an toàn. Làm sao bọn họ biết được?

Những suy nghĩ xáo trộn của chính cô như hành hạ bộ não kiệt sức của cô.

“Cô có vàng của chúng tôi, nhưng chúng tôi có con trai cô,” giọng nói kia đã nói vậy. “Chúng tôi đã bảo cô không báo cho cảnh sát - cô đã nói dối chúng tôi, Emma. Chúng tôi không thích điều đó.”

Cô đã hét lên với bọn chúng qua điện thoại, nhưng cũng chẳng ích gì.

Ôi, Ollie, mẹ rất xin lỗi.

“Cô cần cắt đuôi cảnh sát - và hãy làm việc đó ngay bây giờ. Họ đã đưa cô thứ gì - máy nghe trộm, hay bộ đàm? Điện thoại à? Phóng xe đi và vứt thứ đó ra khỏi cửa sổ. Chúng tôi sẽ theo dõi. Tránh xa bọn họ, rồi chúng tôi sẽ nói cho cô cần làm gì tiếp theo. Nếu làm hỏng việc này, con trai cô chắc chắn chết.”

Emma không quan tâm đến cảnh sát - cho dù họ bắt được những kẻ này hay chưa. Cô muốn đón con của mình về, và lần này cô sẽ làm đúng những gì bọn họ bảo. Cô ép cả bàn chân xuống sàn.

Bình tĩnh lại, Emma. Cô biết rằng nếu cô lái xe quá nhanh cô sẽ bị cảnh sát giao thông chặn lại - và với cốp xe đầy vàng thì mọi thứ sẽ chấm hết. Nhưng cô phải cắt đuôi những kẻ bám theo mình.

Cái điện thoại, cái điện thoại. Cô quay cửa sổ xe xuống và ném chiếc điện thoại Australia của mình ra khỏi cửa sổ. Cô liếc nhìn qua kính chiếu hậu. Có một chiếc mô tô phía sau cô, đang phóng đi ở chính giữa đường nên chẳng ai có thể vượt qua được. Cô tăng tốc và chiếc mô tô hơi chậm lại để chặn bất kỳ ai đuổi theo. Cô biết người này là ai - và người đó đang chặn các điều tra viên khỏi bám theo cô.

Cô chờ đợi, hy vọng và cầu mong một cuộc gọi trên chiếc điện thoại di động của Tasha từ người có giọng nói nghèn nghẹt.

“Sếp, chúng tôi đang mất cô ấy.” Lại là Nic Havers. “Có một chiếc mô tô ở giữa đường, chạy chậm nhưng chúng tôi không thể vượt qua trừ phi chúng tôi bật còi ưu tiên lên. Chắc chắn là một kẻ trong số chúng.”

Rory Slater, Tom nghĩ.

“Và thưa sếp - cô ấy ném thứ gì đó ra khỏi cửa sổ. Trông như một chiếc điện thoại.”

Tức thật. Bằng cách nào đó bọn chúng biết rằng cảnh sát đã can thiệp. Sao có thể như thế được chứ?

“Tôi sẽ gọi cho David Joseph,” Tom nói với Paul Green.

“Có lẽ Natasha cảm thấy nó có lỗi khi giúp chúng ta và quyết định liên lạc với bọn chúng. Tôi không thấy chúng có thể biết được bằng cách nào khác. Tôi sẽ nói chuyện với David để xem anh ta có thể moi được những gì từ con bé.”

Anh đề nghị nhân viên điều phối liên lạc vào số ở nhà Joseph. Không có người trả lời.

“Thử bộ đàm xem sao,” anh nói. Anh thật sự cần nói chuyện với David.

Không có ai trả lời.

“Phái cả nhóm vào nhà Joseph,” anh chỉ đạo. “Băng nhóm này biết chúng ta theo dõi chúng, cho nên chẳng có gì để mất cả. Tôi không thích sự im lặng này.”

“Tom,” Paul Green bước lại đứng cạnh anh.

“Theo nguồn tin mật của tôi, mọi chuyện đang diễn tiến như kế hoạch. Có lẽ chúng nhận thấy chúng ta biết về Ollie và vụ cướp, nhưng Emma chưa hề được nói cho biết điểm bàn giao ở đâu, cho nên chừng nào cô ấy không bị bám theo thì chúng không có lý do gì để thay đổi. Theo hiểu biết của nguồn tin mật, điểm bàn giao vẫn như cũ. Nếu thay đổi, anh ta sẽ báo cho chúng ta biết.”

Tom gật đầu cảm ơn và lại nhấc bộ đàm lên. “Nic - cậu cần tỏ ra như thể đang tìm cách vượt qua chiếc xe - nhưng đừng cố quá mức. Làm như thể nếu cậu đang cố bám theo cô ấy, nhưng rồi để mất dấu. Chúng tôi tin chúng tôi biết cô ấy đang đi đâu. Nếu chúng biết cậu vẫn bám theo cô ấy, chúng sẽ thay đổi địa điểm bàn giao, và cô ấy sẽ rất dễ gặp nguy hiểm.”

Sự chú ý của Tom hướng trở lại các máy quay - tới địa điểm nơi anh hy vọng và cầu mong cuộc trao đổi vẫn sẽ diễn ra.

Khu nghĩa địa tối om, vắng vẻ. Chẳng nhìn thấy gì.

Một cuộc gọi đến qua bộ đàm của anh.

“Sếp Douglas, hiện chúng tôi đang ở nhà Joseph. Cửa sau đã bị phá. Chúng tôi thấy David Joseph trên sàn bếp. Anh ta bị thương rất nặng, thưa sếp. Chúng tôi đã gọi cấp cứu, nhưng anh ta đã bị đánh nhừ tử đấy.”

Chết tiệt. Thế này thật họa vô đơn chí.

“Còn Natasha sao? Con bé ổn chứ?”

“Chờ một chút, sếp.” Tom nghe thấy viên cảnh sát nói với ai đó khác. “Chúng tôi đã lục soát khắp nhà và vườn, thưa sếp. Không thấy con bé. Bọn chúng bắt được nó rồi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.