Emma như mọc rễ tại chỗ. Có chuyện gì vậy? Tom không có lúc nào để nói cho cô biết kể từ lúc anh quay lại phòng, nhưng anh liên tục gật đầu căng thẳng với cô mà cô cứ nghĩ có lẽ là để trấn an, nhưng không phải. Cô không thể ngắt lời anh, bởi vì anh đã vặn to âm lượng trên bộ đàm của mình và cô có thể nghe rõ David đang nói.
“Hãy cho tôi biết tôi phải làm gì. Chúng ta hãy giả quyết cho xong việc này, và tôi có thể có lại gia đình của mình.” Giọng David đầy căng thẳng.
Im lặng một lúc, rồi anh lại nói.
“Các người không đúng khi nói như vậy với tôi. Các người muốn tôi giúp đỡ, phải không?”
Emma nhìn thấy mặt Tom cau mày vẻ không hiểu.
“Không, cô ấy không ở đây. Cô ấy đang ốm, nếu các anh muốn biết. Cô ấy không còn chịu đựng được nữa - nước cũng không. Các anh nói với tôi, tôi nói lại với cô ấy.”
Im lặng.
“Không, tôi sẽ không gọi cô ấy. Các anh sẽ phải nói với tôi.” David nói, có gì đó như đang cố đặt cơn giận dữ dồn nén suốt mấy ngày vào từ ‘‘không”. “Cứ nói với tôi những gì tôi phải làm.”
Im lặng. Emma băn khoăn liệu anh có quá liều lĩnh không. Tại sao anh ấy lại không bật loa chiếc điện thoại chết tiệt kia lên chứ?
“Lẽ nào chúng tôi không thể làm việc này? Tôi đã nói với các anh rồi - tôi sẽ làm như các anh yêu cầu. Tôi sẽ làm bất kỳ việc gì để mang con trai tôi trở về.”
Im lặng lâu hơn.
“Các anh biết điều đó không đúng mà,” David nói khẽ.
Sau đó im lặng kéo dài. Chắc cuộc gọi đã kết thúc.
Tom tắt bộ đàm của mình.
“Một lát nữa Becky sẽ gọi cho tôi từ phòng khác. Tôi không hiểu đích xác có chuyện gì diễn ra ở đó, nhưng có một số tin lành nữa. Tôi chưa muốn khuấy lên hy vọng cho chị, nhưng chúng tôi nghĩ chúng tôi biết Julie sống ở đâu. Chúng tôi cần chắc chắn Ollie ở đó trước khi chúng tôi xuất hiện và đột nhập vào, nhưng nếu chúng tôi đúng thì chúng tôi có thể mang thằng bé về sớm thôi.”
Bộ đàm của Tom sột soạt. “Đây, Becky - có chuyện quái gì vậy? Sao anh ấy không bật loa điện thoại lên?”
Tom rất bực bội với David Joseph. Lẽ ra sẽ tốt hơn nhiều nếu họ có thể nghe được cả hai phía của cuộc đàm thoại.
“Anh ấy nói anh ấy quên mất, tôi e là vậy. Tôi liên tục ra hiệu cho anh ấy, nhưng anh ấy phớt lờ tôi.”
“Cô có hỏi anh ấy những gì chúng nói không? Một số câu trả lời của anh ấy dường như hơi chệch.” Tom bắt đầu đi tới đi lui.
“Anh ấy nói chúng muốn cả David và Emma cùng có mặt chỗ điện thoại sau một tiếng nữa để nghe những chỉ dẫn cuối cùng. Tôi đã cố gắng dượt các câu hỏi đến từng từ nhưng có vẻ David thật sự căng thẳng và tôi không muốn ép anh ấy quá.”
“Được rồi. Đội phản ứng vũ trang đã có liên lạc chưa? Họ vào vị trí chưa?” anh ngừng lại. “Tốt lắm. Cô biết phải làm gì đấy. Lấy chiếc Range Rover, như thể cô đang đổ xăng ấy. Cô biết chỗ nào và khi nào mà. Hẹn gặp cô sau mười lăm phút. Cừ lắm, Becky.”
Gương mặt trắng bệch của Emma trông như ma dưới ánh đèn từ phòng khách, những quầng thâm quanh mắt cô ấy đen lại, và Tom cảm thấy có lỗi. Chắc hẳn cô ấy rất tuyệt vọng khi biết những gì đang diễn ra.
“Chúng sẽ gọi lại sau một tiếng và chúng muốn chị ở đó. Điều chị cần hiểu là chúng tôi sẽ không thể đưa bất kỳ hỗ trợ gì vào nhà cho chị, cho nên cho dù chúng yêu cầu David làm gì thì chị cũng phải ở yên trong nhà cùng với Natasha. Chị sẽ gặp nguy hiểm, và tôi không thích vậy.”
“Chúng ta hãy làm những gì chúng yêu cầu. Xin anh đấy, Tom. Anh nói anh biết Ollie ở đâu - sao anh không thể mang nó về lúc này và rồi ai ở đâu sẽ chẳng còn quan trọng nữa, phải không?”
“Chúng tôi đang kiểm tra thông tin về Ollie. Nhưng việc đó có thể mất chút thời gian. Chị không thể xông vào một căn nhà toàn bọn côn đồ, Emma, và nếu nó không ở đó, chúng ta sẽ làm hỏng mọi việc. Nhìn này, đây là những điều sẽ xảy ra đấy.”
Tom nhanh nhẹn vạch ra kế hoạch đưa Emma trở lại nhà.
“Chị có thể nói với tôi thông qua những ghi chép của chị trên đường, và tôi sẽ nói với chị cách giữ an toàn khi chị phải tự mình xoay xở. Nhưng chị phải làm đúng những gì tôi bảo, Emma. Bọn này không hề tử tế đâu.”
Cả Tom và Emma đều không nói gì một lúc lâu khi chiếc xe tăng tốc rời khỏi nhà anh. Emma ngồi thẳng trong xe, hơi nghiêng về phía trước như thể cô đang mong anh phóng nhanh hơn.
Họ sắp gặp một sĩ quan có mang theo bộ đàm và sắp xếp để gặp Becky tại một trạm xăng cách nhà Emma khoảng mười phút. Họ sẽ đổi áo khoác trong buồng vệ sinh nữ, phòng trường hợp Becky bị bám theo. Trời vẫn đang mưa, cho nên họ có lý do rất ổn để giấu mình bên dưới mũ trùm.
“Anh nghĩ vì sao chúng lại muốn tôi ở đó, Tom?”
“Tôi không biết. Suy đoán vô ích. Có lẽ chúng muốn xác nhận rằng mọi việc vẫn theo đúng những gì chúng kỳ vọng.”
Để giúp tâm trí Emma tích cực và tránh cho cô nghĩ đến mọi kịch bản có thể xảy ra, Tom đề nghị cô đọc những gì cô đã viết ra, hỏi thêm thông tin trong lúc cô nói. Anh chỉ bày tỏ ý kiến đúng một lần.
“Lạy Chúa, con bé tội nghiệp quá,” anh nói khi Emma kể lại việc Natasha bị ném xuống Hầm như thế nào cho tới khi con bé chấp nhận rằng nó là Shelley Slater.
Tom nhìn ánh đèn của trạm xăng ở phía trước.
“Ngay khi về đến nhà, cần bảo đảm là điện thoại di động của chị đầy pin - cái của Australia mà chị vẫn đang dùng ấy. Chuyển sang chế độ im lặng, rung cũng tắt, và tắt hẳn nó đi trừ phi chị thật cần đến. Đưa nó cho David khi anh ấy đi thực hiện bất kỳ việc gì chúng muốn. Chúng tôi không thể gài máy cho anh ấy được đâu - chúng sẽ kiểm tra thứ đó trước tiên. Điện thoại cũng vậy, nhưng nếu anh ấy phải gặp chúng thì bảo anh ấy tắt điện thoại và giấu trong xe.”
Anh cảm thấy Emma run lên khi nghĩ đến chuyện đó. Nhưng anh cần làm cho cô hiểu.
“Trong lúc ấy, nhớ để điện thoại của chị bật loa nếu chị gọi cho tôi. Tôi có thể nghe được từng lời. Tôi sẽ để chế độ lặng tiếng ở phía tôi để chúng không nghe được. Nhớ bật GPS để chúng tôi có thể dò tìm ra kẻ giữ điện thoại. Chúng không hề biết cái điện thoại Australia của chị, cho nên chúng không thể lần ra chị, nhưng chúng tôi thì có thể làm được. David nên mang theo cái điện thoại ấy bên mình khi anh ấy đi làm việc chúng yêu cầu, nhưng anh ấy phải rất cẩn trọng khi sử dụng nó. Nếu anh ấy phải gặp bọn chúng vì bất kỳ lý do gì thì phải tắt điện thoại đi. Chúng sẽ dùng thiết bị dò tín hiệu, cho nên phải bảo đảm anh ấy hiểu chuyện đó.”
Tom hướng dẫn nhanh Emma cách sử dụng bộ đàm, thứ cô có thể giữ bên mình khi ở nhà.
“Đây là tính mệnh của chị đây, Emma. Khi David rời đi, hãy khóa chặt chị và Natasha trong một phòng trên gác - chèn thứ gì đó nặng phía sau cửa. Nếu chị nghe thấy gì đó khiến chị thấy lo lắng, hãy bấm cái nút đỏ đó. Nó sẽ kết nối chị thẳng tới nhóm hỗ trợ, và họ chỉ ở cách chưa đầy ba phút thôi, cho nên đừng lo.”
Tom chạy vào sân trước của trạm xăng và nhảy ra để dẫn Emma vào cửa hàng. Cô cảm thấy di chuyển giật cục, và Tom như tình cờ choàng tay quanh vai cô, cố gắng truyền một chút sức mạnh của mình sang cô. Ở phía sau cửa hàng, Emma lần về nhà vệ sinh và khuất khỏi tầm nhìn. Tom mua một tờ tạp chí và một ít kẹo bạc hà và quay trở lại xe, nhìn đồng hồ - giống như một người đàn ông đang muốn vợ mình nhanh lên.
Có một cuộc gọi anh phải thực hiện.
“Philippa, Tom đây.”
“Tom - mọi chuyện thế nào? Thanh tra Robinson vừa cập nhật cho tôi tin về Ollie. Giờ anh đang ở đâu?”
Tom kể cho bà ấy những điều bọn tội phạm đòi hỏi.
“Khốn kiếp, Tom - gia đình ấy hơi nguy hiểm đấy”.
Tom nhìn một lượt sân trước vắng vẻ và màn mưa phùn vẫn chưa ngớt cả giờ liền. Anh biết để họ trong nhà là rất mạo hiểm, nhưng nếu Emma làm đúng những gì anh dặn cô, họ sẽ ổn. Nếu anh lôi cả nhà họ ra và tìm cách đàm phán với bọn tội phạm, anh không nghĩ họ sẽ còn được gặp lại bé Ollie Joseph.
“Thông tin cho tôi nhé, Tom. Tôi không thích việc này, nhưng tôi có thể thấy anh không có nhiều cơ hội đâu.”