Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
40

❊ ❊ ❊

“Nói tôi nghe,” Tom nói với Becky khi anh bước vào văn phòng và ngồi xuống.

Becky nói ngắn gọn hết mức khi nhắc lại những gì Cảnh sát Giao thông đã cho cô biết - rằng cậu bé mà Natasha mỉm cười đã được phát hiện trên một đoàn tàu khác, lần này đeo chiếc ba lô của chính cậu ta. Viên cảnh sát mặc thường phục nhìn thấy cậu ta đang làm nhiệm vụ trên tuyến đường đó, nhưng anh ấy nhận ra gương mặt cậu bé nhờ những chi tiết đã được thông báo, cho nên anh ấy đã bám theo cậu ta. Cậu bé bỏ lại chiếc ba lô, giống như Natasha đã làm. Khi cậu ta trở lại ga Victoria, Rory Slater đang đợi cậu ta, cho nên cả hai cùng bị bắt giữ. Slater phủ nhận mọi sự dính líu, nói rằng tất cả là do bọn trẻ ở trường lôi kéo cậu bé.

“Tại sao Slater lại đợi thằng bé?”

“Tôi đã hỏi như thế. Gã nói gã đang ở khu đó, nhưng không nói gã đang làm gì. Có lẽ thằng bé được dự tính nhận tiền công giao hàng chăng? Khi người ta thu hồi cái ba lô của thằng bé, có hai cân ma túy bên trong, cũng kha khá tiền đấy. Có lẽ Slater không tin tưởng cho thằng bé mang tiền thẳng về nhà.”

“Chúng ta nghĩ việc này sẽ thay đổi mọi chuyện như thế nào?” Tom hỏi. Becky cảm thấy một chút ấm áp khi được hỏi ý kiến.

“Liên quan đến Slater, đây là cuộc đón người thường lệ. Có thể bằng cách nào đó gã phát hiện rằng chúng ta đã thấy Natasha trên máy quay an ninh, và nếu chúng ta không hỏi gì gã về con bé thì đó sẽ là một điểm nghi vấn. Cho nên họ chỉ cần chìa cho Slater và thằng bé kia xem bức ảnh Natasha và hỏi bọn họ có nhận ra con bé không. Gã sẽ chối không, chắc chắn sẽ như thế. Không thể để có bất kỳ gợi ý gì cho thấy chúng ta biết Natasha đang sống với gã, bởi vì gã sẽ thắc mắc tại sao chúng ta lại không bắt giữ gã.”

“Chết tiệt,” Tom làu bàu, gõ gõ những ngón tay lên bàn.

Becky quyết định để anh yên một lúc. “Và gã biết chỉ có thể có một lý do - đó là chúng ta đã biết về vụ bắt cóc.”

Văn phòng im lặng một lúc khi cả hai người đều nghĩ đến khả năng xảy ra điều không hay.

“Được rồi,” Tom nói. “Chúng ta cần tận dụng việc này. Cảnh sát Giao thông chắc chắn sẽ cử một đội tìm kiếm đến nhà Slater, lùng tìm ma túy. Chúng ta có thể cử một người của mình đi cùng họ để cài con rệp.”

“Nếu họ để lộ gì đó về Natasha, chúng ta sẽ phải giữ Rory cho tới khi mọi việc yên ổn, và như thế sẽ rất khó.”

“Còn tệ hơn cô nghĩ đấy,” Tom đáp lời. “Chúng ta được yêu cầu tránh xa Rory Slater - còn một chiến dịch nữa. Rất lớn. Chúng ta cần dàn xếp liên lạc giữa chúng ta và nhóm Titan. Họ không hài lòng về việc này tí nào, và tôi không trách họ.”

“Chết tiệt - thế thì những gì tôi vừa nói với sếp càng cần khéo léo hơn,” Becky nói. “Tôi đã đến gặp Sylvia Briggs - em gái của Donna Slater. Tôi hỏi cô ta về con cái của cô ta. Không đứa nào sống cùng cô ta cả. Cô ta nói vài đứa sống cùng chị gái mình - Donna. Tôi hỏi riêng về Isabella. Con bé dạt nhà khi mới lên chín và Sylvia cũng chẳng bận tâm cố tìm con bé nữa.”

“Trên đời này có một số kẻ thật sự rất thú vị nhỉ?”

Becky mỉm cười, mặc dù hoàn toàn không vui vẻ tí nào. Cô thấy không cần phải trả lời, vì điện thoại di động riêng của Tom bắt đầu reo.

Tom chăm chú lắng nghe người gọi đến trong mấy phút liền.

“Bình tĩnh nào, Emma, không cần phải hốt hoảng,” anh nói. “Nhưng chúng tôi thật sự cần đưa tất cả mọi người ra khỏi ngôi nhà đó. Có thể không còn an toàn, và chúng ta cần đánh giá mức độ đe dọa. Giờ chị đang ở đâu?”

Giọng Tom khẽ và khẩn trương, và Becky biết có gì đó hết sức không ổn.

“Được rồi. Hãy về nhà, chọn mấy cái túi đi chợ và đưa tất cả lên xe - không phải chiếc Range Rover của David bởi vì chiếc đó quá nổi bật. Nhớ cầm theo ví - đúng như chị vẫn làm nếu chị định đi chợ thật. Rất cần trông thật tự nhiên. Tôi sẽ dàn xếp. Gọi cho tôi khi các vị đã rời khỏi nhà và tôi sẽ bảo chị cần đi đâu.”

Anh lại ngừng nói.

“Mà này, Emma - tôi cần chị mặc gì đó dễ phân biệt - màu tươi và không quá chật. Tôi sẽ giải thích sau. Trời bên ngoài vừa bắt đầu mưa to đấy, cho nên chọn gì đó có mũ trùm. Khi chị gọi cho tôi, đừng áp điện thoại vào tai. Bật loa lên và để điện thoại trên đùi. Phải bảo đảm Natasha cầm theo điện thoại của con bé - máy đó có thiết bị dò tìm GPS, và nếu bọn chúng không tìm ra nó chúng sẽ tá hỏa lên. Đúng. Tôi cần chị nhắc lại tất cả mọi việc xem nào.”

Anh im lặng nghe. “Tốt lắm. Chưa đến một tiếng nữa tôi sẽ gặp chị thôi. Mà này Emma? Chị làm tốt lắm. Thật sự rất tốt.”

Becky không hề nói gì nhưng đã ghi chép lại mọi việc Tom đã dặn Emma thực hiện - trong trường hợp sau này họ cân nhắc lại mọi chỉ dẫn. Giờ Tom quay sang cô.

“Tôi muốn Cảnh sát Giao thông giữ Rory Slater cho tới khi tôi bảo họ có thể thả gã đi. Gia đình Joseph đang gặp nguy hiểm. Theo lựa chọn, tôi sẽ đưa tất cả nhà họ đến nơi nào đó an toàn - nhưng họ sẽ không đời nào đồng ý như vậy. Cho dù có chuyện gì, thì Rory Slater và đám sếp của gã đều nghĩ họ sẽ giữ Natasha lại - họ không chấp nhận để con bé ra đi. Chắc chắn con bé thuộc đường hơn là nó nghĩ. Chúng ta cần một kế hoạch để bảo vệ gia đình này an toàn, Becky. Và chúng ta có mười phút để quyết định xem làm gì.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.