Ollie ngồi im lặng trên ghế, tóp tép thưởng thức món phô mai ưa thích của nó phết lên bánh mì - trong khoảnh khắc quên bẵng cả không khí căng thẳng xung quanh mình.
Tasha lại chẳng nói gì, nhưng họ phải tìm cách thay đổi được cô bé.
“Cứ nói với con sự thật đi,” Emma nói. “Giải thích cho Tasha tại sao chúng ta phải báo với cảnh sát rằng con bé đã về nhà.”
David nghiêng đầu sang một bên, như thể nói “Anh phải làm vậy ư?”, nhưng anh biết anh không có lựa chọn nào khác.
“Tasha, cảnh sát đã đến gặp ba ngày hôm nay, để hỏi ba về con.”
Đôi mắt Tasha lập tức tròn xoe vì sợ hãi, mắt cô bé chấp chới giữa David và Emma.
“Ba không định nói với ai chuyện này, bởi vì tin tức sẽ không được công bố cho tới ngày mai, nhưng xác một cô bé đã được tìm thấy sáng nay trong rừng. Cảnh sát nghĩ có thể đó là con.”
Tasha gục đầu xuống. Mái tóc cô bé xòa xuống phía trước che kín mặt nó, nhưng Emma tin chắc cô đã thoáng nhìn thấy gì đó giống như lệ trong mắt cô bé. Nó phát ra một âm thanh nghe như tiếng rít.
“Này,” Emma nói, “Không sao đâu, Tasha. Họ không biết đó là ai, và cô bé bằng tuổi con cho nên họ muốn kiểm tra với ba của con. Vậy thôi.”
Tasha không nhìn lên.
“Tasha, có chuyện gì nào, con yêu?” David nói, đứng lên và tiến tới chỗ cô bé.
Khi anh rướn người tới trước để nhẹ nhàng đặt tay quanh vai nó, Tasha né người sang một bên.
“Đừng có chạm vào tôi,” nó nói. Nó giữ cho thân mình lệch khỏi ba mình cho tới khi anh rút tay về. Nếu trong mắt cô bé đã ngấn lệ thì lúc này chẳng còn thấy đâu nữa.
Emma cảm nhận nỗi đau của David như thể của chính cô vậy, nhưng mối quan tâm lớn nhất của cô là Ollie. Thằng bé không nên ở đây vì cảnh này. Trông nó ngơ ngác một lúc, rồi mặt nó nhăn lại và miệng nó trề ra và nước mắt giàn giụa trên hai má. Lẽ ra nó cần đi ngủ từ lâu nhưng Emma không muốn rời khỏi thằng bé dù chỉ một lát.
“Tasha, cô thật sự rất tiếc rằng con thấy khó chịu, nhưng cô phải đưa Ollie ra khỏi đây. Tất cả việc này khiến em lo lắng và em không quen. Trông em rất bồn chồn. Cô sẽ không gọi cảnh sát. Được chứ? Không cho tới khi chúng ta cùng con giải quyết được mọi chuyện. Cô hứa - và cô không thất hứa.”
Chẳng cần đợi sự cho phép của bất kỳ ai, Emma bế Ollie lên khỏi ghế và kéo thằng bé lại gần.
“Đi nào, chàng trai bé bỏng. Để mẹ đưa con vào cũi của con nhé. Ổn rồi. Suỵt, cục cưng.” Emma hôn lên làn da nóng ấm của nó.
Lúc cô xoay về phía cửa, Tasha bật dậy.
“Tôi sẽ đi,” cô bé nói.
Emma định phản đối, nhưng nhìn gương mặt Tasha cô biết cô không thể làm vậy. Cô gái này rất cương quyết làm theo ý mình. Emma cố xua đi cảm giác lo lắng và tự nhủ mình Tasha chỉ là một đứa trẻ.
Caroline sẽ làm gì?
“Sao tất cả chúng ta không cùng đi nhỉ? Chúng ta có thể cho con biết chỗ con sẽ ngủ, và con có thể nhìn ngắm xung quanh cùng ba của con trong khi cô dỗ Ollie.”
“Ý hay đấy,” David nói, có vẻ rất biết ơn vì vợ mình đang làm điều gì đó để sự hiện diện của Tasha trở thành việc lâu dài.
Có một khoảnh khắc khá tế nhị khi họ lên đến đầu cầu thang. Căn phòng trống nơi Natasha sẽ ngủ lại nằm trên tầng một mé bên phải, nhưng khi Emma mỉm cười mở cửa và nói, “Con ở đây, Natasha,” cô gái đi thẳng qua cô tới căn phòng tiếp theo - hiện dành cho Ollie. Nó đẩy cửa ra và đứng yên - nhìn vào trong.
David lại đưa tay lùa qua mái tóc, gương mặt anh hằn rõ cảm giác có lỗi. “Chúng ta cần bố trí cho Ollie ở chỗ khác - trả lại phòng con bé như cũ,” anh thì thào. “Đó là một sai lầm, Em. Con bé sẽ cảm thấy rằng anh đã lãng quên nó.”
Emma không nói gì cả. David lúc nào chả vậy. Thay vì có lời giải thích hợp lý cho con gái mình về việc thay đổi phòng ngủ, anh sẽ tỏ ra lo lắng chuyện con bé có hậm hực hay không hậm hực với anh.
Giờ không phải là lúc tranh luận, cho nên cô nói với Natasha.
“Giờ đó là phòng của Ollie, con yêu. Cứ vào và ngó qua nếu con thích, nhưng nó hơi nhỏ một chút cho một thiếu nữ, cho nên đây sẽ là phòng của con. Dĩ nhiên, chúng ta có thể thay đổi lại nhưng phòng có một giường đôi và rộng rãi hơn nhiều. Con nghĩ sao?”
Natasha quay lại đi về phía họ, gương mặt nó chẳng biểu lộ gì, bước thẳng vào phòng mình và đóng cửa lại.
Đến giờ đi ngủ, Natasha vẫn không xuất hiện. David đến gõ cửa để bảo nó rằng họ sẽ ăn tối nếu nó muốn ăn gì đó, nhưng nó chẳng trả lời anh. Mười phút sau, đích thân Emma lên. Cô thử gõ cửa, rất lo rằng Natasha ở trong đó một mình và rất dễ cảm thấy buồn vì tất cả những gì đã xảy ra. Nói cho cùng nó mới chỉ mười ba tuổi. Nhưng có gì đó ép rất mạnh vào cánh cửa và nó chẳng hề nhúc nhích.
Emma hình dung Tasha co quắp trên giường, bối rối và buồn bã, và cảm thấy lòng mình xót xa cho cô bé.
“Tasha, làm ơn cho cô vào, hoặc ít nhất cho cô biết con vẫn ổn.”
Đúng như cô dự đoán, chẳng hề có tiếng trả lời. Nếu Tasha lại bỏ đi mất thì sao? Liệu con bé có trèo qua cửa sổ không? Emma không nghĩ như vậy, nhưng nhỡ nó tự làm tổn thương mình bằng cách nào đó thì sao?
“Natasha, nếu con không mở cánh cửa này và nói chuyện với cô, cô sẽ phải nhờ ba con tìm cách vào trong đấy - hoặc qua cửa chính hoặc nếu cần thì qua cửa sổ. Nào, cho cô biết là con vẫn ổn đi.”
“Đi đi,” tiếng quát vọng ra từ bên trong.
“Được rồi, con yêu. Cô chỉ muốn biết rằng con không mệt hay gì đó thôi. Cô biết việc này chắc chắn rất khó khăn, Tasha - nhưng chúng ta muốn giúp con. Cô sẽ mang một chút thức ăn cho con nếu con không muốn xuống nhà nhé?”
“Tôi đã bảo bà đi đi mà.” Không còn là tiếng quát nữa, có một sự cương quyết trong ngữ điệu để không cho ai tranh luận thêm nữa.
Emma tì trán vào cánh cửa. Cô không biết phải làm gì, và Tasha vẫn không nói cho họ biết tại sao con bé lại sẵn sàng bỏ chạy tiếp nếu họ gọi cho cảnh sát.
“Được rồi, cô sẽ xuống nhà. Nếu con muốn ăn tối, có bánh thịt nướng và khoai tây rán nhé.”
David đã ăn tối trong im lặng, nét mặt anh thể hiện rõ vẻ thất vọng vì Tasha không cùng ăn với họ, và Emma chẳng tìm được lời nào để an ủi anh mà không nghe giống những lời vô vị rỗng tuếch. Làm sao cô có thể hiểu được anh đang cảm thấy như thế nào? Nụ cười thường trực của anh tối nay dường như chỉ còn là một ký ức xa xăm, và cô muốn sẻ chia nỗi đau, niềm vui và tâm trạng hỗn loạn của anh. Nhưng cô không thể chạm được tới anh. Anh đang ở đâu đó khác - đâu đó không hề có cô.
Mặc dù vậy, có một điều cô không hề biết. Một việc gì đó rất không ổn về tất cả chuyện này. Tại sao Tasha lại không nói cho họ biết con bé đã sống ở đâu? Tại sao nó lại sợ cảnh sát?
Emma không có câu trả lời, sau khi kết thúc bữa tối và dọn dẹp, cô chuẩn bị một khoanh bánh sô cô la cùng một cốc sữa lớn và để bên ngoài cửa phòng Tasha.
Cô muốn nói với David rằng ngày mai cô sẽ gọi cho cảnh sát, cho dù Tasha có thích chuyện đó hay không. Có kẻ nào đó đã giam giữ con bé khỏi gia đình mình suốt thời gian qua, và chẳng có gì bảo đảm rằng con bé là người duy nhất. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu còn những cô bé khác như nó, bị giam giữ cách biệt với gia đình chúng? Và nó trở về được bằng cách nào? Họ ở cách thị trấn gần nhất đến hai dặm, mà chẳng hề có tuyến xe buýt nào.
Emma không thể không cảm thấy họ đang không đặt ra những câu hỏi đúng.
“Mình lên gác đi,” Emma nói khẽ, đưa tay tìm tay David.
Anh khẽ rút tay ra.
“Làm ơn để anh một mình dưới nhà được không, Em? Anh sẽ rót một ly rượu mạnh và ngồi đây một lúc. Có được không?”
Emma tin chắc rằng David cần thời gian nghĩ về Caroline nữa, và cô không thể trách cứ anh chuyện đó, hôm nay như bao nhiêu ngày khác.
“Dĩ nhiên rồi. Em sẽ thức đến khi anh lên giường nếu như anh muốn nói chuyện thêm.”
Anh hôn nhẹ lên môi cô và cô quay đi để lên gác.
Lúc đi qua phòng Tasha, cô hơi thất vọng khi thấy bánh và sữa vẫn nằm nguyên trên chiếc bàn nhỏ ở chiếu nghỉ, nhưng cô ngạc nhiên là cửa lại hơi hé mở. Cô nhẹ nhàng gõ cửa.
“Tasha,” cô nói thật khẽ phòng trường hợp con bé đang ngủ. Không có tiếng trả lời. Cô đẩy cửa rộng hơn một chút để kiểm tra xem cô con gái riêng của chồng mình có ổn không. Căn phòng trống rỗng.
Emma quay phắt lại. Cánh cửa phòng tắm mở toang hoang; rõ ràng con bé không ở đây. Và còn có chuyện khác nữa. Cửa phòng Ollie đóng chặt. Nó chẳng bao giờ đóng.
Cô lao theo cầu thang và xô cửa phòng thằng bé mở ra. Ngọn đèn ngủ hắt những chiếc bóng lờ mờ hình ngôi sao, bong bóng và cá khắp phòng, chiếu một quầng sáng màu lục nhạt lên những bức tường tối thẫm - và lên một bóng người đứng ở cuối cũi Ollie, cúi người về phía thằng bé.