Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42

❊ ❊ ❊

Emma và Natasha được một phụ nữ độ tuổi không xác định đón trong hành lang phía sau siêu thị - bà ấy có thể ở bất kỳ tầm tuổi nào từ đầu bốn mươi đến đầu sáu mươi với bộ đồng phục hơi lôi thôi và đôi giày khá chắc bền. Bà ấy không hề mỉm cười với họ mà nhìn họ đầy vẻ nghi ngờ khi bà ấy tự giới thiệu tên là Clayton và thông báo rằng Douglas đang đợi họ.

Chẳng cần đợi lời đáp từ Emma, người phụ nữ bước tới trước, dẫn đường, nhưng Natasha hơi nấn ná lại phía sau.

“Có chuyện gì thế?” Emma thì thầm.

“Tôi nghĩ bà ấy nhận ra tôi,” Natasha khẽ nói.

“Sao cơ, qua các bài báo à?”

“Không - tôi nghĩ bà ấy từng làm việc tại một siêu thị khác gần chỗ chúng tôi sống. Đó là một trong những mục tiêu của tôi.”

Emma nhìn cô bé vẻ bối rối và Natasha tặc lưỡi.

“Tôi thường xoáy đồ ở đó,” nó nói, như thể việc đó là hiển nhiên.

Emma hơi nhắm mắt lại và đưa tay nắm lấy tay Natasha.

Văn phòng nơi họ được mời vào là một không gian kín bưng, với một ô cửa sổ kính mờ tịt bịt kín, chằng chịt những sợi thép mảnh, nằm tít trên tường, chẳng để ánh sáng lọt vào là bao. Emma cảm thấy bí hiểm là ai đó lại có thể làm việc ở đây cả ngày được. Dần dần sẽ mất trí thôi.

Tom đang đứng xem một bảng thông báo và Emma rất muốn lao tới ôm lấy anh, nhưng cô kìm lại. Cô biết rằng có những thể hiện, những hành động thân mật nhưng xa lạ với David và Natasha dù ở mức độ nào cũng rất có khả năng làm cho việc này trở nên khó khăn hơn rất nhiều.

Mắt Tom thoáng gặp mắt Emma nhưng chẳng thể hiện gì cả. Cô hiểu.

Anh quay sang. “Chắc hẳn cháu là Natasha. Cháu là một cô bé rất can đảm - các chú biết việc này không hề dễ dàng với cháu. Đến đây và ngồi xuống nào. Chúng ta sẽ trò chuyện một chút để biết chúng ta đã tiến tới đâu, và chúng ta cần làm gì tiếp theo. Được chứ?”

Cánh cửa mở ra lần nữa và David được dẫn vào.

“Anh David,” Tom nói, chìa tay ra. “Tôi là Tom Douglas.”

Tom đã bố trí ghế để họ có thể ngồi quây lại bên một chiếc bàn cà phê thấp ở giữa. Ngay khi tất cả ngồi xuống, anh bắt đầu lên tiếng.

“Chúng ta không có nhiều thời gian. Bất kỳ ai trong tình huống của các vị đều cần phải nhanh chóng đảo quanh siêu thị để lấy những thứ cần thiết - một lộ trình không thoải mái tí nào - cho nên chúng ta cần thật nhanh. Được chứ?”

Emma và David gật đầu. Natasha có vẻ không dám nhìn Tom.

“Natasha, chú biết cháu đã có một quãng thời gian rất khó khăn, nhưng nếu chú định giúp cháu, chú cần hỏi cháu vài câu hỏi. Như thế được chứ?” Tom cố đợi một lời đáp nhưng chẳng thấy gì. “Các chú hiểu rằng cháu chỉ làm những gì người ta bảo cháu làm mà thôi. Nhưng mọi việc không đúng theo kế hoạch, phải không nhỉ?”

Mắt Natasha dán chặt xuống sàn, nơi nó đang đung đưa mũi đôi giày thể thao lên xuống, tóc nó che bớt khuôn mặt - đúng là một đứa trẻ. Nhưng đầu nó hơi lắc lắc.

“Các chú biết chút ít về Rory Slater và Finn McGuinness. Đó là những kẻ nguy hiểm - và các chú cần bảo vệ cháu an toàn trước chúng. Nhưng để làm thế, cháu cũng sẽ phải giúp các chú đấy.”

Emma nhận thấy một giọt nước mắt rơi trên gối Natasha. Cô cũng thấy Tom không hề để nhãng mất chi tiết đó.

“Cháu rất sợ bọn họ, phải không?” anh hỏi. Câu trả lời cho anh là một cái gật đầu khẽ, nhưng dứt khoát.

“Tốt lắm, cách duy nhất để chúng ta loại bỏ nỗi sợ hãi đó là tống giam cả hai, để bọn họ không thể làm hại cháu được nữa.”

Một âm thanh có vẻ như tiếng cười mai mỉa bật ra từ phía sau mớ tóc vàng óng.

Tom hết nhìn Emma lại nhìn sang David, với vẻ mặt như xin lỗi.

“Cháu có biết kế hoạch của bọn họ là gì không, Natasha? Cháu đã nói với cô Emma và ba cháu rằng việc đó có thể kết thúc bây giờ - bởi vì Rory Slater đã bị bắt giữ - nhưng kế hoạch là gì?”

“Không biết. Họ nói đó sẽ không phải là những gì David mong đợi.”

“Tại sao ba cháu lại mong đợi chuyện gì chứ?”

“Này - tôi chỉ làm những gì tôi được bảo thôi.”

“Tại sao cháu lại đồng ý vậy? Đó đâu phải là việc dễ dàng với một cô bé như cháu.”

Nghe thế, Natasha nhìn lên và hất mặt về phía Tom.

“Ông nghĩ được phép nói không ư? Ông có biết chuyện gì xảy ra với tôi nếu tôi ương ngạnh không?” Miệng nó hơi mở ra, gương mặt nó toát lên vẻ hoài nghi. Nó lại nhìn xuống và lầm bầm gì đó.

“Chú xin lỗi, Natasha. Cháu nói gì cơ?”

Nó lại ngước lên. “Tôi nói tôi muốn làm vậy.” Căn phòng trở nên im ắng.

“Cháu có muốn nói với chúng ta tại sao không?” Tom hỏi, giọng anh khá có sức thuyết phục.

“Tôi nghĩ chúng ta cần tiến tới, anh Tom. Tôi nghĩ việc ấy đang làm Tasha rất khó chịu.” David nhìn con gái mình, những nét lo lắng hằn sâu trên trán anh. “Hiện giờ chúng ta cần nhìn tới trước, mọi người đồng ý chứ.”

Natasha phì ra một tiếng.

Emma nhìn mặt Tom. Cô không sao đoán được gì.

“Được rồi - cháu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu những gì bọn họ đang âm mưu bị trì hoãn do việc bắt giữ Slater?”

“Họ sẽ đến tìm tôi.” Giờ giọng nói rất nhỏ, nhưng không còn vẻ do dự. Nó không còn nghi ngại nữa.

“Thế còn nếu việc tiến triển và thành công?” Lần này nó ngừng lâu hơn.

“Tôi sẽ quay về. Tôi sẽ bị ném vào Hầm vì làm hỏng việc, rồi bị đưa tới chỗ Julie.”

Tom nhìn Emma và David như dò hỏi. Emma gật đầu để thể hiện rằng ít nhất cô hiểu một phần những gì Tasha đang nói, nhưng hiện tại không phải lúc để nhắc lại.

“Cháu có muốn quay lại không?” Tom hỏi. Natasha nhìn lên, liếc sang David, rồi đến Emma, và nhún vai, xong lại cúi đầu xuống. Đứa trẻ tội nghiệp. Rõ ràng nó không cảm thấy mình thuộc về đâu cả.

Emma đưa tay nắm lấy tay Tasha. “Con sẽ không phải đi đâu cả, Tasha. Bọn họ sẽ không lôi con trở lại được.”

Tasha giật tay ra. “Không ư? Sẽ sao nếu là tôi hoặc Ollie? Khi đó bà sẽ đổi giọng ngay, phải không?”

Tom lắc đầu với Emma, và cô hiểu anh muốn cô giữ im lặng.

“Các chú sẽ bảo đảm không ai làm hại được cháu, Natasha. Cháu chỉ cần giúp chú một chút thôi. Chúng ta bắt đầu từ nơi cháu đang sống nhé. Có nhiều bạn nhỏ khác ở đó, phải không? Có vui không?”

Natasha lại phì một tiếng đầy mai mỉa nữa. “Không,” nó nói.

“Cháu có quý bạn nào ở đó không?”

“Izzy.”

“Izzy bao nhiêu tuổi rồi?”

“Ngang tôi,” con bé trả lời rất khẽ. Nó ngước lên, nhìn thẳng vào Tom. “Bạn ấy chết rồi à?”

Emma nghe rõ tiếng David hít một hơi mạnh và cô nhắm mắt lại. Có gì đó cô chưa nói với anh.

“Tại sao cháu lại nghĩ có thể bạn ấy đã chết?” Tom hỏi.

“Vì họ tống bạn ấy vào Hầm cho tới khi bạn ấy chịu, rồi họ đưa bạn ấy tới…” Natasha ngừng lại và cau mày. “Bạn ấy nói bạn ấy sẽ bỏ trốn, và tôi kể cho bạn ấy những chuyện lẽ ra tôi không nên kể. Nếu bạn ấy trốn đi, họ sẽ bắt được bạn ấy. Có cô gái các ông nghĩ là tôi. Có phải Izzy không?”

“Chú không biết, chú rất tiếc là như vậy. Đó là sự thật, nhưng các chú tin có thể là đúng. Cháu nghĩ bạn ấy sẽ đi đâu?”

“Bạn ấy đã chạy vào rừng. Khi bạn ấy trốn khỏi nhà mẹ, bạn ấy hay vào đó.”

“Cháu có nói đến việc bị đưa tới chỗ Julie. Julie là ai thế?”

Natasha nhìn lên, mắt nó nhìn từ Tom sang Emma rồi lại nhìn lại Tom. Tay nó bịt lấy miệng khi nói.

“Tôi không hề. Tôi chưa hề nói gì về Julie nào cả.” Nó bắt đầu thở gấp lúc cụp mắt xuống.

Emma không chắc Natasha còn có thể kiên trì việc này được bao lâu nữa, nhưng Tom đang lừa nó rất tốt. Có thể đó là nhờ chính anh cũng có một cô con gái. Cho tới lúc Julie được nhắc đến, dường như con bé rất cởi mở với anh, nhưng giờ trông nó lại đầy vẻ đề phòng.

“Giờ chúng ta quên Julie đi đã. Điều chú muốn biết là làm thế nào cháu lại đến sống với Rory và Donna Slater.”

Con bé nhìn David một lúc lâu, sau đó ngoảnh lại phía Tom.

“Đó là cái đêm mẹ mất.” Giọng Natasha rất nhỏ, và nó đột nhiên nghe chỉ như một đứa trẻ sáu năm về trước. “Mấy người tóm lấy tôi. Tôi nghĩ họ sẽ làm hại tôi, nhưng một người bế tôi lên và bỏ tôi vào phía sau một chiếc xe.”

Nó ngừng lại.

“Sao cháu không kể cho chú mọi chuyện cháu còn nhớ từ cái đêm đó. Cứ cố gắng hết mức là được.”

Emma nhìn mặt Natasha. Nó chẳng hề nhìn ai, mà dường như đang đăm đăm nhìn một cái thùng rác ở góc phòng. Mặt nó nhăn lại, như thể đang cố làm cho từng nét mặt căng lên. Âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng ù ù rất khẽ của hệ thống sưởi đã cũ đẩy không khí nóng vào phòng quanh chân họ. Khi Natasha bắt đầu nói, giọng nó rất nhỏ - chỉ hơn tiếng thì thào một chút - và cả ba người lớn trong phòng đều phải nghiêng tới trước để nghe.

“Tôi nghĩ tôi đang ngủ, và tôi tỉnh dậy vì tôi nghe thấy mẹ nói chuyện. Mẹ lái xe rất chậm và tôi nhìn thấy có một chiếc xe khác trên đường. Tôi nghĩ mẹ đã dừng lại. Nhưng rồi mẹ bắt đầu chạy rất nhanh. Chúng tôi chạy lên quả đồi được một chút và rồi giống như chúng tôi bị nghiêng đi. Chúng tôi trở lại bình thường, nhưng sau đó xoay khắp trên đường - như kiểu mẹ không sao lái thẳng được - và chúng tôi lại vọt lên đồi rồi xe lật nhào. Xe bị lật ngửa. Mẹ hét ầm lên,” nó ngước lên nhìn Emma, “Như tôi đã kể với bà, nhưng thế đấy.”

Tom nhìn Emma như dò hỏi, nhưng cô lắc đầu. Cô cần phải nói với anh, nhưng trừ phi lúc này Natasha nói bất kỳ chuyện gì, nếu không có thể đợi.

“Cháu còn nhớ những gì xảy ra tiếp theo không?”

“Đột nhiên có rất nhiều người. Hình như họ từ bờ giậu chui ra và họ chạy băng về phía tôi. Tôi la hét vì trông họ như thể đang đi bằng đầu vậy. Tôi khóc gọi mẹ. Rồi có người kéo tôi ra khỏi ghế ngồi.”

Emma đánh bạo nhìn David. Gương mặt anh trắng nhợt và cô ước gì mình có thể đưa tay nắm lấy tay anh, nhưng Natasha đang ngồi xen giữa họ. Mọi điều cô bé nói ra chứng tỏ hiển nhiên rằng không phải vụ tai nạn đã giết chết Caroline. Có gì đó đã được lên kế hoạch và Tasha không hề lần mò bỏ đi, như họ vẫn tin vậy. Chắc chắn nghe những điều này khiến David rất đau lòng.

“Cháu còn nhớ được gì nữa không?” Tom hỏi.

“Không rõ lắm. Bọn họ đều quát tháo và chửi bới lẫn nhau. Tôi chỉ nhớ được một điều mà tôi nghe được. Có người nói, “Chúng ta sẽ làm gì với đứa bé chết tiệt này?” Đó là lần đầu tiên tôi bị gọi như thế.”

Emma tin chắc rằng đó chưa phải là kết thúc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.