Tim Emma đập thình thịch. Chuyện gì đang xảy ra? Người này là ai? Tại sao người này lại ở trong hầm cùng với cô? Cảm giác sợ hãi râm ran trên từng phân da thịt cô khi cơ thể người kia ép mạnh cô vào vách tường thép lạnh ngắt. Qua sức mạnh của đôi tay và bộ ngực nở nang, rắn chắc ép vào lưng cô, cô biết đó là một người đàn ông. Hai đùi gã ghìm chặt cô tại chỗ, và hai cánh tay cô bị kẹp sát người. Cô không sao nhúc nhích được. Cô chỉ có thể thở rất khó khăn.
Có lẽ một gã lang thang nào đó từ trên phố đã mò theo cô vào tòa nhà. Cô đã để cửa mở như chỉ dẫn. Hắn sẽ cưỡng bức mình. Cô hít vào qua đường mũi, ngửi mùi bàn tay bịt trên miệng mình. Không hề có mùi cơ thể hôi hám, chỉ có mùi của một người rất sạch sẽ.
Tay trái gã vẫn bịt chặt trên miệng cô, gã dùng tay phải giật lấy chiếc khoan từ cô, và bấm cò.
Hắn sắp giết mình.
Cô không thể nhìn được những gì gã đang làm, cô chỉ nghe được tiếng khoan, rất gần đầu cô.
Cô nghe thấy tiếng chiếc chốt đầu tiên của khóa bị gãy. Hắn đang làm gì vậy?
Cô cảm nhận được rất khẽ bên tai mình, chứ không phải lời nói của gã - chỉ là tiếng thở rất nhẹ, và cô biết không chiếc điện thoại ở bất kỳ chỗ nào có thể bắt được tiếng.
“Việc này sẽ dễ hơn rất nhiều nếu tôi có thế thả cô ra.” Mấy lời ấy không rõ đến mức cô không dám chắc đó là những gì gã vừa nói.
Gã dần dần nới lỏng sức nặng của mình ép lên cô và cô có thể nhúc nhích một chút. Cô hơi xoay đầu, và gã nhoài tới trước để nghỉ ngay bên cạnh cô trên bề mặt sáng bóng của những chiếc hộp khóa kỹ. Ngọn đèn pin trên đầu cô bị xoay hướng lên trên khi cô bị đẩy ép vào tường, cho nên nó không chiếu thẳng vào gã, nhưng vẫn có đủ ánh sáng phản chiếu để nhận ra người đàn ông đeo một chiếc mặt nạ che kín đầu và mặt. Chỉ có một vệt rạch ở vị trí miệng, và một khe hở cho mắt - đôi mắt đang nhìn thẳng vào cô, một đôi mắt có màu xanh như thôi miên.
Cô suýt ngộp thở khi ánh nhìn nghiêm nghị truyền đi lời nhắn: Tôi ở đây để giúp cô.
Cuối cùng, anh ta thả cô hoàn toàn, nhưng đôi mắt anh ta vẫn không rời cô, chờ đợi nhìn thấy phản ứng của cô.
Cô chầm chầm lắc đầu qua lại, nhìn lại anh ta. Cô muốn la hét, kêu thét, đánh người đàn ông này bằng toàn bộ sức lực còn lại trong cơ thể. Nhưng cô ở đây vì Ollie.
Anh ta nhìn xuống chiếc khoan trên tay, và anh ta chỉ vào chiếc điện thoại trong túi cô.
“Nói đi,” anh ta mấp máy.
“Cái khoan ngớ ngẩn chết tiệt,” cô lầm bầm, nhận thấy một nụ cười nở tươi qua khe hở trên chiếc mặt nạ, và hình dung ra cảnh Tom sẽ thở phào khi nghe được tiếng cô sau một lúc im bặt.
Việc khoan phá chỉ mất có vài phút trong đôi tay chuyên nghiệp hơn, và cuối cùng cái chốt cuối cùng gãy. Vài vòng vặn tô vít, và chiếc khóa xoay. Xong việc.
“Tốt rồi,” cô lầm bầm, tiếp tục đóng vai của mình. Đôi mắt cô theo từng cử động của người đàn ông, tim cô vẫn đập thình thịch trong lồng ngực.
Cô tra chìa khóa, và nắp mở ra. Đó là một trong những chiếc hộp cỡ lớn không có khoang chứa tách biệt bên trong. Kéo chiếc đèn xuống, cô nhìn vào bên trong và lần này không cố kìm nén sự kinh ngạc của mình nữa.
“Vàng,” cô nói, khi mắt cô nhìn từng hàng những thỏi xếp thành chồng, sắc vàng sáng rực trong chùm ánh sáng đèn pin. Mỗi thỏi dài khoảng tám phân và rộng bốn phân. Cô thò tay nhặt một thỏi lên. Với một thứ nhỏ như vậy thì thật sự nó rất nặng và ánh đèn của cô soi rõ những chữ in vào lớp kim loại.
1 KILO
Cô không biết ở đây có bao nhiêu thỏi, nhưng cô dám chắc phải có đến hơn một trăm.
Đôi mắt xanh nhìn mặt Emma trong khi cô đăm đăm nhìn sâu vào chiếc hộp đầy vẻ thắc mắc. Rồi cô ngẩng đầu và nhìn lại anh ta, ánh mắt như dò hỏi.
Đầu anh ta ghé sát đầu cô và cô cảm nhận hơn là nghe được lời anh ta nói. “Không phải bây giờ.” Anh ta chỉ vào đồng hồ đeo tay của mình. Chỉ còn lại hai mươi phút để di chuyển toàn bộ chỗ này. Làm sao bọn họ tin được cô có thể làm nổi việc này?
Anh ta cúi xuống và nhặt một cái túi lên, mở nó ra ngay bên dưới mép hộp và gật đầu với cô. Emma thọc tay vào trong và bắt đầu nhặt những thỏi vàng lên. Anh ta đẩy nhẹ cô và diễn tả hành động vục. Cảm giác như sự báng bổ đối với thứ gì đó thật đẹp đẽ, nhưng cô không có lựa chọn. Cô cúi hẳn vào trong hộp và dùng cả hai cánh tay lùa những thỏi vàng tới trước, để chúng rơi hết vào túi.
Một chiếc túi bỏ xuống và chiếc khác được nhặt lên. Chỉ mất năm phút để vét sạch chiếc hộp, rồi anh ta ngồi trên sàn nhà, di chuyển mấy chiếc túi, nhấc chúng lên kiểm tra thử. Anh ta đứng lên và đưa hai túi cho Emma. Chúng rất nặng, nhưng cô nhận ra rằng anh ta đã bỏ vào mấy cái túi kia nhiều hơn.
“Mang ra cửa, bên ngoài chỗ khóa hẹn giờ,” anh ta lại mấp máy sát tai cô, môi anh ta chạm cả vào da thịt cô.
Cô tựa vào người anh ta, miệng cô kề sát tai anh ta.
“Cảm ơn,” cô thì thào, hơi áp đầu mình vào đầu anh ta. Rồi cô xoay người và đi thật nhanh ra phía cửa. Chạy ngược lên cầu thang thật mệt; mỗi túi chắc phải ít nhất mười hai cân, nhưng cô làm được. Cô quẳng những chiếc túi nặng trịch trên đỉnh cầu thang và chạy xuống lấy hai túi tiếp theo, vụt qua anh ta đang di chuyển theo hướng ngược lại. Và cứ như vậy. Thời gian sắp hết. Cô có bốn phút. Cô lao nhanh xuống cầu thang lấy hai túi cuối cùng, một lần nữa lại vụt qua anh ta trên cầu thang khi anh ta gắng vác ba túi, tất cả đều nặng hơn của cô, chạy ngược lên. Mắt họ gặp nhau và cô mỉm cười - cảm giác như đó là nụ cười đầu tiên của cô trong mấy ngày qua. Nhưng không có thời gian để dừng lại. Cô sẽ cảm ơn anh ta đâu ra đấy khi xong việc.
Emma túm lấy hai chiếc túi cuối cùng và chập choạng đi về phía cầu thang, chút sức lực cuối cùng trong cô gần như đã cạn.
“Sắp đến rồi,” cô lầm bầm với bất kỳ người nào đang nghe, chẳng còn bận tâm liệu Rory hay các sếp của gã có thể nghe được mình không.
Cô quẳng những chiếc túi ra ngoài cửa, quay lại và đóng mạnh cửa. Còn dư một phút.
Cô dựa vào cánh cửa trong hành lang tối đen và nhìn quanh. Chẳng thấy gì.
Cô bước tới chỗ ngoặt vào hành lang và rọi đèn pin vào khoảng tối.
Không có ai ở đó cả. Anh ta đã biến mất, tan biến vào bóng đêm.