Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Sáu năm sau.

Đội trưởng thanh tra thám tử Tom Douglas nhận thấy mình đang khe khẽ ư ử một giai điệu trong lúc đi dọc hành lang về phía văn phòng của mình. Anh luôn thích thú ngày đầu tiên trở lại làm việc sau một kỳ nghỉ, rất giống cái cách anh thích thú việc trở lại trường học sau kỳ nghỉ hè kéo dài lúc anh còn nhỏ. Đó là nhờ cái cảm giác đề phòng, việc biết rằng ngày hôm đó sẽ mang tới những thử thách mà anh rất thích đương đầu. Anh thích cái tình thân ái trong nhóm của mình - không hẳn là bạn bè, nhưng là những đồng minh biết hỗ trợ nhau mà anh biết luôn đứng sau mình. Đây không phải là công việc dễ dàng nhất trên đời, nhưng anh không cảm thấy chán ngán, và có rất nhiều điều để nói đến từ công việc ấy.

Anh đẩy mở cánh cửa văn phòng mình, thò bàn chân trái ra để đưa cái chắn cửa vào vị trí. Chân anh hẫng trong không khí. Nhìn xuống, chẳng thấy tăm hơi con lợn béo tròn anh dùng để giữ cho cửa mở đâu cả. Anh treo áo khoác lên mắc và bò rạp xuống để tìm nó dưới gầm bàn.

Anh nghe thấy có tiếng gõ nhanh lên cửa và càu nhàu, “Vào đi.”

Cửa mở ra, anh nghe thấy một giọng nói mà anh nhận ra ngay, đang cố kiềm chế sự phấn khích vui vẻ.

“Sếp dưới đó ổn chứ?”

“Tôi ổn - nhưng ai đó lại cuỗm cái con lợn chết tiệt của tôi rồi.”

Tom đứng dậy, phủi hai đầu gối chiếc quần của mình cho sạch bụi do sàn nhà chưa được hút bụi. “Nói thật, cô cứ nghĩ ở trụ sở cảnh sát thì cô có thể tự tin tìm thấy những công dân trung thực, chấp hành pháp luật phải không? Tôi cứ đinh ninh có khi nó bị đá xuống dưới này, hay gì đó, nhưng chẳng thấy nó ở đâu cả.”

“Tôi nghĩ nếu ai đó đá con lợn của sếp thì sếp sẽ tìm thấy người đó tập tễnh với một ngón chân bị gãy. Và chẳng có ai ăn trộm của một đội trưởng thanh tra thám tử trừ phi kẻ đó rất ngu si - mặc dù xét trên cơ sở đó thì tôi cho rằng chúng ta có vài ứng viên đấy. Tôi sẽ hỏi quanh đây cho sếp.”

Tom kéo ghế ra và ngồi xuống, ra dấu cho Becky làm theo. “Cô thế nào, Becky? Có gì thú vị diễn ra trong khi tôi vắng mặt không?”

“Nói chung cũng bình thường thôi,” Becky trả lời, trong khi cô nắm lấy một cái ghế. “Ngoại trừ một vụ cưỡng bức đặc biệt tàn bạo, mà chúng tôi cứ nghĩ là cưỡng hiếp người lạ nhưng lại không phải.”

“Thế là kẻ nào?”

“Gã bạn trai khốn kiếp của cô ấy. Gã đeo mặt nạ và tất cả mọi thứ rồi rình đợi cô ấy trên đường cô ấy đi làm về. Gã nện cô ấy nhừ tử, hãm hiếp rồi bỏ mặc cô ấy.”

“Điều gì tố giác gã?”

“Chính cô ấy. Ban đầu, khi cô ấy nhập viện, cô ấy nói cô ấy không biết đó là ai, nhưng chúng tôi thấy ngay cô ấy che giấu gì đó. Hóa ra cô ấy sợ rằng nếu cô ấy nói tên gã bạn trai của mình, gã sẽ giết cô ấy. Cuối cùng, cô ấy nhượng bộ và kể với chúng tôi, nhưng nói rằng cô ấy không muốn buộc tội bởi vì chẳng có bằng chứng gì ngoài lời khai của cô ấy.”

Becky ngả ra sau và khoanh hai tay.

“Nhưng chúng tôi tóm được gã. Gã cũng thừa khôn ngoan để đeo bao cao su, nhưng rồi lại ngu ngốc liệng cái dùng rồi vào một thùng rác, chỉ cách đó năm mươi mét. Gã nói bạn gái của gã đáng bị như vậy do cái cách cô ấy cợt nhả với những người khác ở quán rượu nơi cô ấy làm việc.”

Môi Becky cong lên vẻ phẫn nộ, và Tom hình dung ra ngay vẻ cương quyết lạnh lùng mà cô ấy sẽ có khi thẩm vấn gã này. Với sự tổn thương của chính mình, nữ thanh tra của anh có một khả năng kỳ lạ là khai thác được sự thật từ mọi người.

“Nhân tiện, kỳ nghỉ thế nào sếp?” Becky hỏi.

“Tuyệt, cảm ơn. Leo và tôi có vài ngày ở Florence, sau đó chúng tôi tới căn nhà gỗ của tôi ở Cheshire. Tôi có cả chồng báo của anh trai để lựa chọn, còn Leo thì phải học chuẩn bị cho một kỳ thi, cho nên đó là một trong những tuần lễ dễ chịu, nó đã biến mất lúc nào chẳng biết.”

Nói chung, Tom cố gắng giữ kín cuộc sống riêng của mình và chỉ gần đây mới bắt đầu thi thoảng nhắc đến Leo với các đồng nghiệp. Anh hơi thích thú khi nhận thấy một hai người trong số họ không nhận ra rằng Leo là cách nói tắt của Leonora, và anh thích cách diễn đạt kỳ quặc đó cho tới khi Becky nói rõ hết mọi sự.

Chỉ có vài người biết đến căn nhà Cheshire mà Tom đã mua khi rời Met. Anh cũng hiếm khi đề cập đến anh trai mình là Jack, mặc dù anh biết Becky biết rõ vụ tai nạn thảm khốc đã cướp đi sinh mạng của anh ấy vài năm trước, cũng như cô biết Jack đã để lại cho Tom bộn tiền nhờ việc bán công ty an ninh Internet của mình. Cô chẳng bao giờ gợi chủ đề này, trừ phi Tom gợi ra.

Điện thoại của Tom làm ngắt quãng cuộc thảo luận về kỳ nghỉ.

“Tom Douglas đây,” anh trả lời. Anh lắng nghe khi sếp của mình, Chánh thanh tra Philippa Stanley, cung cấp cho anh những tin tức mà anh ghét hơn bất kỳ thứ gì khác. Tâm trạng vui vẻ của anh tan biến trong chớp mắt.

Anh gác máy. “Lấy áo khoác đi, Becky. Chúng ta có một cái xác, và tôi rất tiếc phải nói đó là một cô gái trẻ, chỉ mới ở tuổi thành niên thôi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.