Emma lại chùi hai bàn tay ẩm ướt của cô vào quần bò và chìa ngón trỏ bàn tay phải ra lần thứ hai.
Dấu tay của cô vẫn bị từ chối. Nếu lần này không có tác dụng, cô tin chắc rằng cô sẽ chỉ còn lại một cơ hội trước khi dấu tay của cô trở thành vô giá trị và cô sẽ không thể lọt được vào phòng chìa khóa.
Cô đặt ngón tay của mình lên màn hình, đợi tiếng bíp và đèn xanh. Mất một lúc, nhưng đèn đỏ vẫn sáng.
Chết tiệt. Nếu cô không vào được, cô sẽ thất bại, và cô đang mất quá nhiều thời gian. Nhưng cô đang rất nóng.
Khi cô đưa mu bàn tay lau vầng trán nhớp nháp của mình, cô cảm thấy dường như có một luồng không khí lạnh ập vào lưng, nhưng nó tan đi chỉ trong một giây. Cô xoay người lại, ngọn đèn trên đầu cô chiếu sáng phòng lễ tân nhỏ hẹp sau lưng cô. Không có gì cả. Chắc cô đã tưởng tượng ra. Chắc đó là một chút lành lạnh vì sợ.
Cô quay lại phía cánh cửa, biết rõ mình chỉ còn lại một cơ hội mà thôi. Lau sạch ngón tay cũng chẳng tác dụng gì.
Cô nhớ rằng còn có thiết bị báo nhiệt nữa, mà hai tay cô nóng ran và ướt đẫm mồ hôi đến mức có lẽ không thể đọc được. Cô đặt ngón tay của mình lên miệng để làm cho nó ẩm, sau đó khua khua phía trên đầu, hy vọng thân nhiệt của cô sẽ tỏa bớt khỏi ngón tay khi nước bọt khô đi.
Không để cho những giọt mồ hôi có thời gian hình thành, cô đặt ngón tay lên màn hình. Trong lúc chờ đợi cô cảm thấy hơi ấm đang tiết ra qua làn da mình.
Bíp. Đèn xanh, một tiếng cạch to, đanh và cánh cửa bật mở.
“Cảm ơn Chúa,” cô nói không ra hơi - đủ to cho những kẻ đang lắng nghe nghe được.
Cô xoay đầu xung quanh để rọi đèn vào từng hàng móc, mỗi móc đều treo một chìa khóa với thẻ số đính kèm. Cô chỉ mất vài giây để tìm được đúng chìa.
“Hai, chín, không, chín,” Emma lẩm bẩm, nhấc chìa khóa khỏi móc. Cô xoay người để rời khỏi phòng.
Phòng chìa khóa tạo cho cảm giác an toàn giả tạo. Đứng ở giữa cái không gian chật chội đó, xoay tròn xung quanh, cô có thể nhìn được cả bốn góc phòng. Nhưng lúc này cô đã ở lối vào hầm, và ý nghĩ về những gì nằm sau đó - khoảng trống, những căn phòng đa cạnh, những chỗ sâu tối tăm mà ngọn đèn pin của cô không sao thấu tới, những góc ngoặt mà cô không thể nhìn thấy - dâng đầy trong cô nỗi khiếp hãi lạnh lẽo. Người cô bắt đầu run lên, mặc dù cô vẫn đi chưa quá khuôn cửa.
Một lần nữa cô phải dùng dấu vân tay để truy cập. Cánh cửa mở lạch xạch ngay lần thử đầu tiên. Cô đứng im, nhất thời cảm thấy kinh hãi khi cô phải bước vào phòng chính, một không gian mở rất rộng.
Nào, Emma. Việc này là vì Ollie. Cô không thể lãng phí thời gian. Cô khẽ đẩy cửa, và nó trượt mở trên những bản lề được tra dầu rất kỹ. Cô biết cánh cửa này được để mở ban ngày, và cô đẩy cửa mở hết cỡ, cảm thấy sợ với ý nghĩ rằng cánh cửa sẽ đóng lại và cô bị mắc kẹt bên trong.
Cô bước một bước vào không gian tối om, xoay đầu cố gắng soi sáng những khoảng tối của căn phòng. Bên phải là vài phòng riêng không cửa với những chiếc hộp mỏng, rộng ở hai bên tường và phía hậu; mỗi bên đến hai trăm, và một trăm ở bức tường hậu, mười lớp từ đỉnh đến đáy.
Bên trái cô là những phòng xa hơn chạy từ hầm trung tâm, và ở một góc là phòng xem - phòng duy nhất có cửa đóng. Emma vặn người để chiếu đèn pin về phía đó, cảm thấy bị cuốn hút đến căn phòng đó một cách kỳ lạ - cái cảm giác thúc bách muốn kiểm tra xem căn phòng có trống không không gần như đang chế ngự cô cần làm ngay điều đó.
Cô đang phí phạm thời gian. Cô xốc cho chiếc túi len nặng trịch trên vai cao hơn nữa, sợ di chuyển trong trường hợp tiếng bước chân rất khẽ của cô làm át mất những âm thanh khác trong cái không gian toang hoác kia. Các góc ở mỗi phòng bên dường như thật xa vời, che giấu những bí mật của chúng trong bóng tối.
Cô phải quen thôi.
Căn phòng trong đó có chiếc hộp 2909 nằm xa cửa nhất. Đó là một phòng rộng ngang với những chiếc hộp lớn hơn. Ở một bên là mấy chiếc két cỡ lớn, nhiều cái chưa sử dụng, vài cái cửa hơi hé ra cho thấy khoảng trống toang hoác của chúng, cái nào cũng rất có thể chứa trong đó một mối đe dọa không nhìn thấy.
Cô đặt cái túi len lên sàn và cúi xuống để kiểm tra những thứ bên trong. Bên trong là mấy cái bị gai, cuộn gọn lại xung quanh thứ gì đó cứng rắn: một cái tô vít, và bên dưới đó, một cái khoan. David đã cảnh báo cô rằng khả năng nhóm tội phạm có chìa khóa của chủ chiếc hộp bị nhắm tới là rất xa vời. Anh ta đã nói với cô sẽ phải khoan cái khóa thứ hai, nhưng cô chẳng hề có kinh nghiệm sử dụng khoan, và quá ít thời gian.
Cô đã quên không nói rõ.
“Của nợ là mình còn phải khoan nó nữa,” cô thì thào, như thể đang tự nói với mình.
Gì thế?
Cô tin chắc mình nghe thấy một tiếng động, từ phía sau, đâu đó trong hầm. Đó là một tiếng cạch, như thể có một cái khuy áo vừa va vào một cách cửa thép.
Emma quay phắt lại, ngoảnh đầu qua lại để nhìn vào những khoảng tối đen như mực phía sau mình. Chẳng có gì cả.
Cái vẻ tĩnh lặng kỳ lạ mà cô còn nhớ từ lần đầu tới đây ụp xuống như một tấm chăn, khiến cho sự im ắng như dàn mỏng ra. Cô nhìn những cánh cửa toang hoác của những chiếc két khổng lồ ở cạnh bên kia phòng và nhận ra mình sẽ phải đứng xoay lưng lại phía chúng, hai tai lại bị át đi bởi tiếng ro ro của máy khoan, không nhìn và không nghe thấy bất kỳ thứ gì sau lưng mình.
Tim cô đập thình thình trong lần áo phông mỏng, cô quay lưng lại phía cái hộp và đặt mũi khoan lên đỉnh cái ống khóa và bắt đầu khoan. Mũi khoan trượt đi và va lạch xạch ầm ĩ vào mặt trước của chiếc hộp thép.
“Chết tiệt.”
Cô đặt mũi khoan trở lại vị trí, và lại bắt đầu. Lại một lần nữa nó trượt khỏi bề mặt kim loại. Emma cố kìm một tiếng nấc. Cô không làm nổi việc này. Nó quá cứng.
Đột nhiên, cô sững lại. Trong sự tĩnh lặng đến ngạc nhiên khi cô rời ngón tay khỏi cò của chiếc khoan, vẫn có một tiếng động. Lần này thì cô không thể nhầm.
Cô đang xoay lưng lại phía căn phòng. Nếu cô xoay người, cô sẽ phải xoay đầu tứ phía để thấy hết tất cả các góc của cái không gian tối om, rộng thênh thang này. Tim cô đập rộn lên, nhưng trong khoảnh khắc do dự của mình, cô nghe thấy tiếng giày mềm miết trên sàn bê tông, cảm nhận được sự chuyển động của không khí khi có một cơ thể ập vào cô và dùng sức mạnh đè nghiến cô vào bờ tường có những chiếc hộp thép, một bàn tay đeo găng luồn tới, bịt chặt lên miệng cô, bóp nghẹt tiếng thét đang cố thoát ra.
Tom đang đứng im lìm, lắng nghe từng âm thanh của Emma. Anh nghe được cả sự sợ hãi của cô, thậm chí nếm được nó, khi chính miệng anh thấy khô khốc theo mỗi chặng cô phải vượt qua. Anh rất muốn vồ lấy điện thoại của mình và hét to bảo cô, “Ra khỏi đó đi!” Nhưng kẻ ở trong hầm cùng với cô đã ở đó, và cô sẽ phải vượt qua hắn mới thoát ra được.
Cô đã ngừng khoan vài giây trước và anh nghe thấy một tiếng hít mạnh, sau đó thứ gì đó nghe như tiếng rít bị bóp nghẹn.
Căn phòng trở nên im ắng. Paul Green ngoảnh nhìn Tom. Anh ấy không nói, biết rằng giờ đến lượt Tom.
Tom ngoảnh sang phía người chỉ huy chiến thuật của nhóm vũ trang.
“Emma đang gặp rắc rối và chúng ta sẽ phải cử người vào đó hỗ trợ cô ấy. Việc đó sẽ làm cho cả chiếc dịch lộ - tôi biết đó thuộc lệnh của anh nhưng tôi khẩn thiết yêu cầu anh đưa đứa bé ra khỏi nhà McGuinness càng sớm càng tốt.”
Tom nhấc bộ đàm lên.
“Nic - cậu sẽ phải theo Emma vào trong. Chúng tôi không biết chuyện gì đang xảy ra dưới đó, nhưng có kẻ nào đó trong hầm cùng với cô ấy. Tôi không thấy cậu có thể làm việc này thận trọng cách nào, nhưng hãy cố hết sức.”
Tay Paul Green đột nhiên vung lên.
“Đợi đã,” Tom khẩn trương nói với Nic.
Qua loa còn có một âm thanh khác. Tiếng khoan.
“Dừng lại,” Tom nói.
Anh chờ đợi. Anh chờ hai phút để nghe tiếng Emma. Nếu không thấy, Nic sẽ phải vào trong.