Becky rất vui được trở lại chỗ mà với cô, có cảm giác như một thế giới bình thường, với những người cô biết cách ứng xử - chẳng hạn những người dân thường của Manchester. Ít nhất cô thường “đọc vị” được họ - biết họ đang nghĩ gì. Mấy tiếng qua thật khó khăn, khỏi cần phải bàn nhiều. Cô cảm thấy David đang gây khó dễ cho cô, mặc dù về bề ngoài anh ta đang cố tỏ ra giúp đỡ.
Dĩ nhiên, Natasha lại là vấn đề khác. Cũng dễ hiểu là con bé rất bối rối, nhưng nó đã phạm một tội rất nghiêm trọng. Và nó được nuôi lớn để ăn cắp, lừa gạt, vận chuyển ma túy - cho nên con bé là một tội phạm hay nó là một nạn nhân đây? Becky có thể giải quyết được từng trường hợp, nhưng khi cả hai dồn vào cùng một con người thì lại khiến cô thấy rối. Với cô, đơn giản đây là một trường hợp lưỡng phân. Hành vi là đúng hoặc là sai.
Tom luôn nói với cô rằng rất ít chuyện đen trắng rõ ràng, và nhiều khi người tốt phải làm những việc xấu. Với Becky, cuộc sống đơn giản hơn khi người tốt ứng xử đàng hoàng, còn kẻ xấu là lũ khốn kiếp xấu xa đúng như cô thấy.
“Cô im lặng thế,” Tom nói khi anh đi xe qua những đường phố ướt nhẹp, tối om của vùng ngoại ô Manchester.
“Xin lỗi - tôi nghĩ chúng ta đã bao quát hết mọi việc rồi.”
“Đúng thế, nhưng bình thường cô có im lặng đâu nhỉ.”
Becky từ từ xoay đầu và nhướng mày. Cô nhìn thấy nụ cười thoáng hiện trên mặt Tom.
“Nào, Becky - có gì làm cô khó chịu thế?”
Cô im lặng một lúc lâu hơn.
“Anh đã biết lúc David nghe điện thoại với tên khốn nào đó gọi đến - chúng ta không biết là ai, bởi vì chúng ta không nghe được. Chà - anh ta nhìn thấy tôi ra hiệu cho anh ta bật loa điện thoại lên. Thực tế tôi đã cố nhoài tới để làm việc đó cho anh ta, nhưng anh ta xoay đi. Tại sao anh ta phải làm như vậy chứ?”
“Cô nghĩ anh ta có liên can à?”
“Tôi không biết, Tom, nhưng tôi hy vọng và mong rằng không phải vậy.”
Tom cho xe đỗ cạnh xe Becky.
“Cả cô và tôi.” Anh để xe vẫn nổ máy và xoay sang Becky. “Được rồi, chúng ta có một đội phản ứng có vũ trang đã vào vị trí gần gia đình Joseph, và một đội nữa ở Salford chỗ địa chỉ nhà Finn McGuinness. Chúng ta giả định rằng Julie sẽ mang thằng bé tới đó chứ không phải tới căn nhà kia của ả, nơi rõ ràng là toàn đám phụ nữ tọc mạch và cờ bạc. Cô có thể tới đó và đợi khi mọi việc ổn thỏa để cô vào và đón thằng bé được không? Nếu may, chúng ta sẽ đưa bé Ollie Joseph an toàn về nhà trước khi bất kỳ chuyện gì có thể xảy ra.”
Becky nhìn vào gương mặt căng thẳng của Tom. Cô biết, anh thấy tất cả những việc này khó khăn như thế nào và cảm thấy rất muốn nhoài tới và đặt một nụ hôn lên má anh. Cô dừng lại một giây rồi ngoảnh đầu đi.
“Tôi sẵn sàng, thưa sếp,” cô nói, đẩy cửa mở ra và đi nhanh qua màn mưa tới nơi để xe của mình.
Tom nhìn theo xe Becky chạy đi. Anh rất muốn cảm thấy chắc chắn rằng lúc cô tới Salford, bé Ollie sẽ được tìm thấy, nhưng anh biết mình không được quá lạc quan. Giây phút Ollie an toàn, Tom muốn ra lệnh dừng công việc lại, cho dù là việc gì - nhưng anh không chắc việc đó sẽ đưa đội Titan đi tới đâu.
Với họ, sẽ tốt nhất nếu kế hoạch của băng nhóm tội phạm tiếp tục, như thế đội Titan có thể bắt quả tang bọn chúng - rốt cuộc lại, sau ngần ấy năm họ nỗ lực.
Tom không có thời gian xử lý thông tin dồn về anh từ mọi phía trong mấy giờ qua, và anh ước sao mình có thể có thời gian để nghĩ về Jack - những lá thư, tài khoản ngân hàng và thói quen của anh trai anh là đột nhập vào máy tính của mọi người, để lại cho họ những lời nhắn. Cuộc đời của Jack đang trở nên rõ nét hơn, và đó là một bức tranh mà Tom không thấy thích. Nhưng cái chết của anh ấy lại càng rối rắm hơn. Tai nạn, tự sát hay bị giết?
Liệu anh có biết được không?
Anh cần thôi nghĩ về Jack, nhưng tại mỗi bước ngoặt trong cuộc điều tra này, dường như anh lại thấy giận dữ một cách không ngờ, và, hơn bất kỳ điều gì khác, anh thấy lo lắng về cuộc gọi của Jack cho Caroline. Làm thế quái nào anh ấy lại biết được chuyện gì sắp xảy ra chứ?
Tom đã có lúc thấy nghi ngờ rằng vụ bắt cóc Natasha Joseph sáu năm về trước không phải là tai nạn. Nhưng anh không thể tin nổi rằng cái chết của Caroline lại được lên kế hoạch - không ai có thể đặt kế hoạch một vụ tai nạn giao thông đường bộ chính xác đến mức chắc chắn gây ra cái chết cả - và đó là cái kế hoạch mà Caroline hứng chịu, hay Natasha, hay cả hai người? Có phải đó cũng là một vụ bắt cóc “ném đá giấu tay”?
Và liệu có phải Jack đã biết về kế hoạch ấy? Rất chắc chắn là đúng như vậy - nhưng như thế nào?
Becky đã đúng một chi tiết. Cách hành xử của David Joseph khi điện thoại cho thấy anh ta đang che giấu gì đó. Tom cảm thấy chắc chắn rằng David là chìa khóa cho tất cả mọi việc. Anh muốn giũ cho sự thật văng ra khỏi người đàn ông đó, nhưng vào lúc này David Joseph là vùng cấm.
Tom giật mạnh cho xe vào số. Lúc này không có nhiều việc anh có thể làm ngoài việc quan sát - và chờ đợi.