Phòng sự vụ đang rất náo nhiệt lúc Tom đến. Becky có vẻ kiểm soát được mọi việc và báo chí giờ đã được thông báo vắn tắt về việc phát hiện xác cô gái trẻ.
Thanh tra điều tra viên Philippa Stanley đã quyết định làm người phát ngôn. Tom không lấy làm ngạc nhiên. Philippa rất giỏi trong việc đề cao lý lịch công khai của mình, và đối với Tom, cô ấy cứ việc thoải mái làm việc đó.
Anh biết chuyện gì sẽ xảy ra lúc này. Tất cả những đứa trẻ đã được báo mất tích sẽ trở thành ưu tiên hàng đầu trong mắt bố mẹ chúng, niềm tin rằng con gái họ sẽ trở về nhà “khi con bé sẵn sàng” đột nhiên không còn là điều chắc chắn nữa.
Tom ngủ không được ngon lắm. Những ý nghĩ về Jack và cô gái bị chết cũng đủ để phá giấc ngủ của anh, nhưng trên hết anh và Leo đã phát hiện được gì đó trong đống giấy tờ của anh trai mình từ tối hôm trước và anh không sao gạt bỏ được ý nghĩ rằng điều đó có thể rất quan trọng.
Đêm qua anh không muốn nghĩ đến giấy tờ của Jack, nhưng khi Leo về nhà cô đã động viên anh đừng có trì hoãn nhiệm vụ đó mãi nữa.
“Lần chần, Tom.”
“Phải - anh biết. Như thế là lãng phí thời gian.”
Leo nhìn anh vẻ tự mãn. “Em không định nói thế - Em định nói làm những việc đơn giản thành phức tạp, việc phức tạp càng phức tạp hơn.”
“Em vừa mới nghĩ ra điều đó à?” anh mỉm cười hỏi.
“Không - nhưng mối đe dọa của những tài liệu này vẫn luôn ở đó, cứ lơ lửng trên đầu anh. Cho tới khi nào anh biết có gì đó đáng để tìm hiểu - hoặc bằng chứng rằng có gì đó đã bị lấy đi - nếu không chúng sẽ càng ngày càng trở thành gánh nặng. Nào - em sẽ giúp anh. Chúng ta giải quyết cho xong việc đi.”
Anh nhìn Leo, mặc một trong những bộ đồ đơn sắc gồm quần bò đen và một chiếc sơ mi kẻ sọc đen trắng lùng thùng, và nghĩ về những gì anh sắp làm. Thế nhưng cuối cùng, anh nhượng bộ.
“Được rồi, anh sẽ làm. Anh sẽ lấy mấy cái hộp.”
Việc này mở đầu giống như một nhiệm vụ khá trần tục - chẳng có gì hứng thú hơn những thứ tài liệu mô tả chi tiết các bài trình bày của Jack trước những khách hàng tiềm năng. Không hề có nỗi sợ bị các ký ức giày vò nào của Tom trở thành hiện thực cho tới khi Leo phát hiện ra một thẻ SD, kẹt bên dưới một cái nắp bìa dưới đáy hộp. Cô ấy muốn tải lên máy tính xách tay của mình ngay tại chỗ, nhưng Tom có phần do dự, sợ rằng đó có thể là một video Jack đang chơi guitar rất tệ và hát theo nhóm nhạc rock Def Leppard.
Anh không chắc mình có khả năng chịu được việc đó, cho nên anh gợi ý rằng họ đã lao động như vậy là đủ cho một buổi tối và tạm cất cái thẻ lại đã.
Thế nhưng như vậy cũng chẳng tốt. Cái vật quái quỷ ấy như thôi thúc anh mở ra xem. Lựa chọn tốt nhất lúc này là xem thử trong không gian riêng tại phòng làm việc của anh và chỉ xử lý những nội dung trên đó. Anh móc cái thẻ ra và nhét vào khe trên máy tính xách tay của mình.
Có một tệp tin. SILVERSPHERExls. Tom trân trân nhìn màn hình. Một bảng kê Excel - và anh nhận ra cái danh Silver Sphere quá rõ.
Đó chính là bí danh tin tặc của Jack. Thời niên thiếu Jack đã bắt đầu đột nhập các máy tính cho vui, để thể hiện rằng mình có thể qua mặt hệ thống. Anh ấy thực sự tin rằng chẳng có gì có thể làm bản thân thất bại.
Tom bấm vào tệp tin để mở. Không có gì xảy ra. Rồi một cửa sổ xuất hiện.
Xin hãy nhập mật mã.
Tom trân trân nhìn màn hình một lúc, và sau đó thất vọng thở dài rút chiếc thẻ ra, bỏ vào túi trở lại.
Tom đã uống đến cốc cà phê thứ hai trong buổi sáng khi anh ngước lên và nhìn thấy Becky lảng vảng gần cửa. Tinh thần của anh hơi phấn chấn hơn một chút, không phải lần đầu tiên, anh cảm thấy cô thay đổi rõ rệt. Không có sự so sánh giữa con người trước mặt anh lúc này và người đến Manchester vài tháng trước. Đã chìm khuất đi là khuôn mặt xanh xao, gần như hốc hác của một phụ nữ trẻ đang cố gắng lấy lại tự tin sau khi kết thúc một mối quan hệ bất hạnh. Lúc này, hai má cô ấy hồng hào, còn mắt lấp loáng mối quan tâm thực sự đến cuộc sống. Cô ấy đã lấy lại được toàn bộ nhiệt huyết vốn có của mình. Hôm nay trang phục của cô ấy rất hợp với cá tính thông minh và tươi tắn của cô; bộ vét đen của cô được cắt khéo với chiếc áo phô hết phần eo thon thả và bên trong áo vét là chiếc áo sơ mi màu xanh ngọc cùng sợi dây chuyền vàng mảnh đeo trên cổ. Cô không búi tóc gọn gàng, mà để tóc óng ánh tung tẩy trên bờ vai.
“Tôi vào được chứ?” cô ấy hỏi. “Trông sếp cứ như đang ở đâu đâu ấy. Ồ - tôi thấy sếp vừa tìm thấy con lợn của mình rồi.”
Tom phải ngẫm nghĩ mất một lúc. Con lợn nào? Và rồi anh nhìn theo ánh mắt Becky tới chỗ cái chặn cửa.
“À phải. Con lợn bị mất. Ông bạn điều tra viên Tippetts tốt bụng của chúng ta mượn.”
“Ryan muốn con lợn của sếp để làm quái gì chứ?” Becky hỏi.
“Có hỏi đâu. Tôi không tin lý do của cậu ấy. Có gì thú vị qua mấy cuộc gọi về cô gái mất tích không?”
Becky làm mặt nhệch ra trong lúc ngồi xuống.
“Không hẳn. Như sếp trông đợi chúng ta có cả một đống tên để sàng lọc bởi vì mọi người vẫn nói rằng đứa con mười sáu tuổi của họ trông chỉ như mười hai, hoặc chúng tôi chắc chắn cô gái da trắng, vân vân và vân vân. Nhưng chúng ta cũng có một số tin từ Jumbo. Giờ anh ấy đang viết báo cáo nhưng muốn cho tôi biết luôn.”
Tom gạt số liệu thống kê tội phạm mà anh đang nghiên cứu nhưng không mấy hứng thú sang một bên và nhổm về phía trước.
“Anh ấy thu được gì?”
“Họ đã tìm kiếm dấu vân tay trong đống lá ướt xung quanh khu vực tìm thấy cô bé và phát hiện được một chiếc bơm tiêm.”
“Ôi không,” Tom nói, ngực anh cảm thấy nặng trịch với cảm giác xót thương dành cho cô bé. “Họ nghĩ đứa trẻ tội nghiệp ấy tự làm việc đó với mình, hay một thằng khốn nào đó mang con bé đến đó và tống cho nó quá nhiều thứ đó?”
“Họ không chắc. Có khi còn chẳng liên quan. Chúng ta không biết được cho tới khi nào chúng ta có kết quả phân tích độc tố của con bé, và thậm chí nếu chúng ta đẩy nhanh lên, họ cũng sẽ phải mất vài tuần. Thế nhưng, như sếp cũng có thể nhận thấy, cái đường hầm hay ho đó chứa mọi điều thú vị - kể cả cái bơm tiêm kỳ quặc nếu như tôi nhớ không sai. Có thể chỉ là trùng hợp khi có một cái ở gần xác con bé. Nhân tiện, nhóm của Jumbo cũng đang thu thập bằng chứng trong đường hầm.”
Tom nhệch mặt.
“Họ đang cố tìm cách thu được dấu vấn tay trên cái xác, nhưng có một số dấu trên cái bơm tiêm. Vẫn chưa trùng khớp với ai cả. Họ không tìm thấy dấu chân nào - nhưng mà họ cũng không tìm thấy dấu chân của con bé. Mọi thứ đã bị đảo lộn một chút do thời tiết mấy ngày qua.”
“Họ có biết trong cái bơm tiêm là thứ gì không? Tom hỏi.
“Ketamine.”
“Ketamine? Tôi không nghĩ đến thứ đó. Vậy chúng ta có giả thuyết nào đây? Thằng khốn nào đó đánh con bé bất tỉnh để rồi gã không chỉ có một đứa trẻ mà còn là một đứa trẻ hôn mê đưa ra mặc cả ư?”
Becky nhăn mặt.
“Ket là một lựa chọn rất bất thường, tôi đồng ý. Nhưng thậm chí nếu con bé bị tiêm thứ đó, nó cũng chỉ có thể khiến con bé ngủ li bì thôi. Như vậy con bé rất có khả năng chết do bị hạ thân nhiệt. Lượng mỡ cơ thể của con bé bằng không căn cứ theo những gì tôi thấy được trên ảnh. Tuần trước sếp đi vắng, nhưng trước khi chúng ta chịu thời tiết mưa gió thế này thì trời rất lạnh. Người ta cho rằng đây là tháng Ba lạnh nhất ở Manchester kể từ 1962, và nhiệt độ tụt xuống đến âm sáu độ về đêm.”
Có tiếng vỗ vào cánh cửa để ngỏ, Tom ngước nhìn lên thấy điều tra viên Ryan Tippetts đang đứng ở cửa.
“Sếp,” anh ấy nói. “Là Natasha Joseph.”
Tom nhìn gương mặt Becky trong khi cô ấy nhăn nhó khi nghĩ đến việc cung cấp thông tin đáng buồn này cho bố cô gái.
“Cảm ơn Ryan. Xác nhận rồi chứ?”
Anh chàng điều tra viên trông có vẻ lúng túng một lúc, sau đó khuôn mặt anh ta rạng lên.
“Ồ. Tôi hiểu ý sếp sao rồi. Không, cái xác không phải Natasha Joseph. Con bé đã xuất hiện ở nhà. Vừa mới vào cửa, rành rành vậy. Hôm qua.”
“Hôm qua!” Mấy từ đó bật ra khỏi miệng Becky khi cô xoay người lại đối diện điều tra viên Tippetts. “Sao họ không báo quỷ gì với chúng ta chứ?”
“Xin đừng trút vào người đưa tin,” Ryan nói, hai tay giơ lên. “Tôi chỉ biết vậy thôi. Ờ - trừ việc con bé không chịu trò chuyện với cảnh sát. Nó nói rằng nếu chúng ta can dự, nó sẽ bỏ chạy.”
Becky lắc đầu không tin nổi. “Ôi hay thật. Cảm ơn, Ryan.” Cô quay lại phía Tom. “Chà, chết tôi rồi. Hoàn toàn bất ngờ. Sếp nghĩ sao?”
“Tôi đang tự hỏi con bé từ xó xỉnh nào nhảy ra sau từng ấy thời gian. Chúng ta tìm thấy một cái xác, chúng ta nghĩ có thể là nó, và rồi nó đột nhiên quay về ư? Đúng là trùng hợp!”
Tom chẳng thấy có gì ổn thỏa cả. Cô bé nhà Joseph mất tích từ năm lên sáu tuổi, như vậy đã có người chứa chấp nó. Tại sao giờ họ lại để con bé đi?
“Sếp muốn tôi làm thế nào?” Becky hỏi.
“Cô cần ghé nhà Joseph. Chúng ta cần chắc chắn rằng con bé đúng là nhân vật như nó nói. Nếu nó không chịu nói chuyện với cô, bảo nhà Joseph chúng ta sẽ cho nó vài ngày để trấn tĩnh, nhưng sau đó chúng ta sẽ phải trò chuyện với nó. Và đem theo một sĩ quan liên lạc gia đình đi cùng cô - người nào được đào tạo cách phỏng vấn trẻ con ấy. Chúng ta cần biết con bé đã ở chỗ quái nào, ai đã che giấu con bé suốt ngần ấy năm, và tại sao.”