Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
61

❊ ❊ ❊

Ngu ngốc, đồ đàn bà ngu ngốc. Tại sao cô lại luôn phải nghĩ rằng biết rõ nhất? Tại sao cô lại không thích ứng được với mọi việc như David muốn?

Ý nghĩ về David đem mọi thứ trở lại với cô. Làm sao anh ta có thể làm như thế với Caroline và Tasha chứ? Và bây giờ - tất cả đều vì những hành động khinh suất của anh ta sáu năm về trước, cô lại mất đứa con của mình. Cô giơ cả hai tay lên và nện mạnh xuống vô lăng.

Ollie ở đâu? Tại sao Tom lại không tìm thấy thằng bé?

“Ollie, con yêu, mẹ đang đến đón con như mẹ hứa,” cô hét lên thật to, hy vọng rằng một kênh giao tiếp ngoại cảm nào đó, nhưng chưa phát hiện được, đang vận hành giữa cô và cậu bé của cô.

Emma cố gắng không nghĩ về những gì đã diễn ra trong hầm. Cô gói ghém mọi ý nghĩ, câu hỏi, và dồn chúng về một góc trong tâm trí. Sẽ có lúc giở lại tất cả sau. Còn bây giờ, chỉ có Ollie thôi.

Gã đàn ông đã gọi lại cho cô qua điện thoại của Tasha và cô làm theo những chỉ dẫn của gã. Lối ra khỏi xa lộ ở phía trước.

Cô không biết chuyện gì sẽ xảy đến tiếp theo. Phải chăng cô sắp gặp những kẻ đã bắt con trai cô? Những kẻ đã bắt và giam giữ Natasha suốt ngần ấy năm? Những kẻ nghĩ rằng bắt một đứa trẻ đi trộm đồ trong cửa hàng, ăn cắp, phân phối ma túy và nhiều việc khác nữa là chấp nhận được? Bằng cả dũng khí của mình, cô ước rằng mình có được một khẩu súng trường tự động để có thể nã cả băng đạn và bắn gục tất cả bọn chúng. Mất một lúc, có cảm giác rằng mất cả đời ngồi tù cũng đáng để loại bỏ khỏi thế giới lũ người cặn bã này.

Cô chọn lối ra thứ ba từ bùng binh và lái xe vào. Không có đèn, bóng tối vây bủa như nhung đen xung quanh cô, quầng sáng vàng từ đèn pha của chiếc xe rọi xuyên qua đó, mấy ngọn đèn hậu để lại một vệt đỏ trên bề mặt ướt rượu đằng sau cô.

Phòng kiểm soát chìm trong im lặng khi những hình ảnh trên màn hình cho thấy có gì đó đang diễn ra tại khu nghĩa địa vắng vẻ. Bắt đầu là tiếng ù ù rất thấp, to dần khi chiếc xe lọt vào hình. Ba người đàn ông ra khỏi một chiếc xe tải nhỏ, mũ trùm kéo lên, để lộ rõ khuôn mặt.

“Ơn Chúa,” Paul Green nói khẽ. “‘Hắn ở đây. Nhân vật chính ấy.”

Nhất thời Tom thấy cảm thông với Paul. Lẽ ra đây sẽ là lúc họ sẵn sàng tiến vào và bắt Guy Bentley - mọi việc họ đang tiến triển. Nhưng khi Ollie vẫn còn mất tích, thì đó có thể là một sự mạo hiểm mà họ không thể liều được.

Tom nhìn màn hình, và mặc dù đã hơn hai mươi năm kể từ lần cuối anh nhìn thấy hắn, anh vẫn nhận ra Ethan Bentley dù ở đâu. Diện mạo hắn đã thay đổi khi trưởng thành, và cái bộ mặt ngạo mạn trên thân hình mười bảy tuổi gầy gò đã trở nên đẫy đà, đạo mạo. Cái mũi khoằm và cặp môi dày khiến hắn có vẻ là một tay chơi lắm tiền, và ngay cả trên máy quay buổi đêm thì cũng dễ thấy cái vẻ tự tin mà hắn mang theo.

Finn McGuinness cầm theo một khẩu súng. Miệng gã nhệch thành một nụ cười nham nhở còn mắt gã đầy vẻ cảnh giác. Gã xoay đủ một vòng 360 độ xung quanh, ánh mắt như xuyên thấu cả những lùm cây xung quanh.

Tom không nhận ra gã đàn ông thứ ba. Cứ tưởng gã là Rory Slater, nhưng đây có lẽ là tên đứng ở bậc cao hơn. Gã này có dáng vẻ giống hệt McGuinness, nhưng gã to lớn hơn, với đôi vai và thân hình của một đô vật.

Bọn chúng không nói gì, nhưng McGuinness nhìn đồng hồ của mình.

“Năm phút,” gã nói gọn lỏn, giọng gã lọt vào thiết bị do đội Titan cài đặt.

Paul Green nói vào bộ đàm, khẽ thông báo tình hình cho đội của mình. Nhưng vẫn không có dấu hiệu gì của Ollie Joseph. Bắt giữ Bentley lúc này, và có thể không bao giờ còn thấy lại Ollie nữa. Đây không phải là những kẻ chịu nhượng bộ khi bị thẩm vấn.

Tom biết Emma đang đến trước khi thiết bị âm thanh trong nghĩa địa bắt được tiếng xe hơi của cô.

Anh biết, bởi vì ba bàn tay giơ lên và kéo mũ trùm bịt lấy mặt.

Emma ngoặt ở khúc cua cuối cùng.

Họ kia rồi. Ba người, người nào cũng đeo mặt nạ chỉ để hở mắt và miệng. Giống như người cô đã gặp lúc trước.

Mấy người đàn ông đứng thành một hàng phía sau một chiếc xe tải, chân giạng ra, tay của hai gã để bên sườn, còn gã thứ ba cầm một khẩu súng trông giống một kiểu súng trường nòng ngắn. Một cảm giác sợ hãi lan khắp người Emma. Ngực cô thắt lại và hơi thở của cô tăng lên dồn dập. Cô thoáng cảm thấy chóng mặt nhưng cố xua nó đi.

Cô nên ra khỏi xe, hay cứ ở yên đó? Cô không biết nữa. Cố kìm ý muốn nhấn mạnh chân xuống bàn đạp ga và đâm thẳng vào cả bọn, nghiền cho chúng bẹp gí vào chiếc xe của chúng, cô dừng xe lại ở khoảng cách tầm bốn mét. Gã đàn ông dùng nòng súng ra hiệu cho cô ra khỏi xe.

Không dám chắc hai chân mình còn trụ vững nổi, Emma mở cửa và bước ra. Gã đàn ông cao lớn nhất tiến lại phía cô, ra hiệu cho một trong hai gã đồng bọn - một tên có đôi vai rộng - chui vào chiếc Range Rover và đưa nó lại gần chiếc xe của bọn chúng hơn.

“Chị Joseph, hay có lẽ tôi gọi chị là Emma nhỉ?” hắn nói bằng giọng hoàn toàn không rõ ngữ điệu gì cả. Hắn nói như thể bọn họ vừa gặp nhau ở một bữa tiệc vậy.

“Gọi tôi là gì tùy ông,” cô trả lời. “Tôi đã làm những gì các ông yêu cầu. Giờ trả con lại cho tôi.” Mấy tiếng cuối bật ra thành tiếng nức nở.

“Dĩ nhiên rồi. Chúng tôi là những người giữ lời, chị Emma. Nhưng chị không nên nói cho cảnh sát biết. Chúng tôi biết chính là chị.”

Emma thấy không ưa gì những lời ấy. Làm sao bọn họ lại biết được là cô chứ?

Gã đàn ông có súng tiến lại và rút từ trong túi gã một thứ Emma không nhận ra. Gã bật lên và đọc trên màn hình. Gã giơ cao một tay.

“Điện thoại đâu?” gã hỏi, có thể nhận ngay ra cái giọng điệu rin rít, nằng nặng ấy là của kẻ mà cô đã nói chuyện trên điện thoại.

Emma không nghĩ còn có thể sợ hãi hơn được nữa, nhưng một cảm giác kinh hãi chạy khắp người cô.

“Điện thoại nào?” cô hỏi. Cô đã ném thứ của nợ đó đi - bọn họ còn định thế nào nữa?

“Xin đừng lừa gạt tôi, thưa bà. Cái điện thoại quái quỷ ấy đâu?”

Emma đứng im không nhúc nhích. Gã nâng khẩu súng lên chĩa thẳng lên trên, hất quai súng qua vai và tiến lại phía Emma, đưa hai tay ra và lướt khắp người cô. Cô rùng mình. Gã cười khả ố.

Gã lùa một tay ngược vào giữa hai đùi cô, cố tình lên cao hết mức. Emma gắng hết sức đứng im, da thịt cô râm ran cảm giác tởm lợm.

“Thôi trò lố đó đi, Finn,” tên Sếp lên tiếng đầy vẻ bực dọc. “Để sau.”

Bàn tay chuyển ra phía ngoài đùi cô và dừng lại ở một túi quần.

“Cái điện thoại này,” gã nói, gỡ lấy chiếc điện thoại của Tasha. Tại sao cô lại không nhận ra ý bọn chúng là chiếc này nhỉ? Cô đã sợ hãi đến mức không còn nghĩ thông suốt được nữa.

“Cô sẽ không cần đến cái này nữa đâu,” gã nói, nhét nó vào túi mình.

Gã đàn ông đứng bên chiếc Range Rover gật đầu, và Emma tin rằng gã cũng đã kiểm tra xe của cô xem có điện thoại hay thiết bị nghe trộm không. Gã nhảy vào xe và lái tới gần chiếc xe tải rồi mở cửa hậu.

“Chết tiệt,” cô nghe thấy mấy tiếng đó.

Cô đã làm gì đó sai chăng? Cảm giác hốt hoảng lan khắp người cô. Chuyện gì nhỉ?

“Để mắt đến cô ta,” tên sếp nói với gã đàn ông có tên Finn trong lúc bước lại chiếc Range Rover.

Hắn ngó vào phía sau, nơi chất các túi vàng, và sau đó hắn nhìn cô.

“Đem cô ta lại đây,” hắn ra lệnh.

Cô không muốn bị Finn chạm vào người lần nữa, cho nên cô tự mình đi tới.

“Làm thế nào mình cô mang được tất cả thứ này lên cầu thang, hả cô em?” tên sếp hỏi, sắc thái thăm dò trong giọng hắn chẳng buồn che giấu sự ngờ vực.

“Đó không phải là điều ông muốn tôi phải làm sao?” Emma nghe được cả sự run run trong giọng của mình.

“Đừng có láu cá với tôi, Emma. Chúng tôi nghĩ cô chỉ mang được một nửa số này thôi. Làm sao cô làm được thế?”

Finn túm lấy đuôi tóc của cô và giật ngửa ra sau khiến cho cổ họng cô lộ ra. Cô sẽ chết nếu cô không cho chúng một câu trả lời ổn thỏa.

“Cố sống cố chết mà làm, vậy thôi,” cô trả lời. “Adrenaline có thể làm được những điều kỳ diệu cho cơ thể, các ông biết rồi mà.”

Tên sếp dùng đầu ra hiệu chuyển vàng sang xe tải, và tóc cô được buông ra.

Cô nhìn gã đàn ông hộ pháp ném những cái túi vào phía sau chiếc xe tải như thể chúng chỉ nặng hơn một túi khoai tây chút xíu.

Túi cuối cùng đã được chuyển xong.

“Thế còn Ollie? Con trai tôi đâu?”

Cô nhìn thấy gã đàn ông rõ ràng là sếp gật đầu với Finn - gã đốn mạt đeo súng.

“Lên xe,” Finn nói, đi vòng tới ghế bên của chiếc Range Rover. Gã ném khẩu súng cho gã đàn ông to con, rồi rút từ trong túi một khẩu súng ngắn, chĩa thẳng vào đầu cô.

“Lái đi. Tôi sẽ đưa cô tới chỗ con trai cô. Nếu làm gì đó ngu ngốc, nó sẽ chết trước khi chúng ta đến nơi đấy.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.