Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Từ lúc phát đi yêu cầu tìm thông tin về cô gái trẻ được tìm thấy xác trong rừng, Becky và đội của mình tới tấp nhận các cuộc gọi từ những người nói đến cô gái nào đó họ biết đã không còn thấy trong vài ngày rồi. Bất chấp các chi tiết về độ tuổi, chủng tộc, và màu tóc, quá trình điều tra tiếp gần như luôn cho thấy rằng đứa trẻ mà họ nói đến là da đen, hoặc mười bảy tuổi - hay có khi thậm chí còn là một cậu bé. Rất tiếc, nếu một đứa trẻ thật sự đang mất tích thì phải được kiểm chứng ngay - không phải để giúp giải quyết vụ việc này, mà vì có thể một đứa trẻ khác đang gặp nạn. Đương nhiên, đa số các cuộc gọi hóa ra đều chỉ là tin vịt.

“Đây đâu phải là trò chơi bạo lực,” Becky lầm bầm, chẳng với ai cụ thể cả. Rắc rối ở chỗ họ không cung cấp được một bức ảnh - như thế cũng sẽ rất phiền phức. Họ hy vọng sớm nhận được kết quả DNA của Amy Davidson - cho dù chỉ để loại trừ cô bé - nhưng buồn thay bản danh sách những người có khả năng là nạn nhân này lại cứ dài ra sau mỗi cuộc điện thoại họ nhận được.

Nhưng việc họ có thể làm là lưu hành những bức ảnh của Natasha Joseph tới khắp các lực lượng trong vùng, phòng trường hợp có ai đó đã từng thấy cô bé. Họ vẫn cần biết chuyện gì đã xảy ra với nó, và nó đã ở đâu. Có một lần, dường như đã có tin gì đó.

“Tôi nghĩ lần này chúng ta có manh mối thật sự rồi.” Nic Havers vẫy vẫy một tờ giấy về phía Becky, vẻ rất vui với chính mình. “Chị rảnh một lát chứ?”

“Đương nhiên rồi.” Từ khi gia nhập Cục Điều tra Tội phạm, Nic luôn có nụ cười thường trực trên mặt, và với Becky anh ấy trông như một chú cún to xác với đôi chân khổng lồ nhất và gương mặt háo hức của một đứa trẻ ngày Giáng sinh.

“Tôi vừa nói chuyện với cảnh sát Giao thông Anh quốc,” Nic nói. “Họ nghĩ họ đã thấy Natasha trên máy ghi hình. Thực tế, họ đang tìm kiếm con bé, đang đợi lần tới khi con bé bước lên một chuyến tàu của họ để theo dõi nó - có lẽ còn bắt giữ nó.”

Becky tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Họ nghĩ con bé đã làm gì?”

“Họ muốn đến và trao đổi với chúng ta chuyện đó.”

“Tốt quá, Nic. Tôi sẽ gọi cho chánh thanh tra thám tử Douglas để xem ông ấy có muốn tham gia cùng chúng ta không. Khi nào họ đến?”

“Đương nhiên là bây giờ rồi.”

Becky nhướng mày ngạc nhiên và với lấy điện thoại.

Trong lúc chờ Tom và phía Cảnh sát Giao thông đến, Becky bước qua phòng tiếp nhận vụ việc để trao đổi với Charley.

“Cô đã có chút thời gian suy nghĩ rồi, cảm nhận của cô về Natasha thế nào, Charley?”

Nữ thám tử trẻ cắn cắn môi dưới và lắc nhẹ đầu.

“Tôi nghĩ con bé bối rối. Có lẽ nó cảm thấy an toàn với những người nó đang sống cùng. Cho dù họ đối xử với nó thế nào thì đó chính là những gì lúc này con bé xem như chuẩn mực. Phán đoán của tôi là, ngay lúc này nó muốn quay lại chỗ nó hiểu các phép tắc.”

“Ý cô là con bé có thể đang chịu đựng một dạng hội chứng Stockholm* - cô biết không, một phiên bản Patty Hearst* trẻ hơn chăng?” Becky hỏi. “Tôi chưa đủ lớn để từng trải ở thời điểm đó, nhưng Hearst bị bắt cóc khi gần hết tuổi niên thiếu. Chỉ vài tuần sau vụ bắt cóc, bà ấy theo phe những kẻ bắt cóc mình và thậm chí còn cùng họ tham gia vào một vụ cướp nhà băng. Cho nên, nếu chỉ vài tuần kiểm soát tư duy, giam hãm và lạm dụng cũng khiến một cô gái mười chín tuổi cảm thấy mình có liên quan đến những kẻ bắt cóc mình thì sáu năm với cảnh sống như thế có tác động gì đến một đứa trẻ còn nhỏ như Tasha nào?”

Hội chứng Stockholm là thuật ngữ mô tả một loạt những trạng thái tâm lý, trong đó con tin lâu ngày chuyển từ cảm giác sợ hãi, căm ghét sang quý mến, đồng cảm, có thể tới mức bảo vệ và phát triển phẩm chất xấu của kẻ bắt cóc.

Patricia Campbell Hearst (sinh năm 1954), người Mỹ, nổi tiếng với vụ bị bắt cóc năm 1974, khi mới 19 tuổi. Bà bị nhóm khủng bố cánh tả mang tên Quân đội Giải phóng Symbionese bắt cóc. Sau khi bị nhốt và dọa giết, bà lại dần ủng hộ những kẻ bắt cóc, đưa ra những tuyên bố tuyên truyền cho họ và tham gia vào các hoạt động phi pháp như cướp nhà băng vào tháng 4 năm 1974.

Vẻ kinh hãi của Charley trước ý kiến đó không lọt qua mắt Becky. Rõ ràng cô có rất nhiều điều để học hỏi. Khẩu hiệu của Becky là hãy mong chờ điều tồi tệ nhất và hãy ngạc nhiên nếu không tệ như bạn nghĩ. Với cách đó người ta không còn khả năng gây cho bạn bất ngờ và kinh hãi nữa.

Những ý nghĩ của Becky bị cắt ngang khi cánh cửa vào phòng tiếp nhận vụ việc mở ra và hai người mặc đồng phục Cảnh sát Giao thông bước vào. Cả hai đều cao hơn một mét tám; một người có đôi vai như một cầu thủ bóng bầu dục Mỹ và một gương mặt tương ứng, với cái mũi bẹp và vầng trán rộng. Becky không nghĩ cô muốn tranh luận với anh ta về việc không thanh toán tiền đi tàu của mình.

Tom Douglas đi ngay sau họ, và cô bước tới để đón các vị khách của mình.

Sau khi đã hoàn thành mọi thủ tục, viên cảnh sát to cao lực lưỡng, người tự giới thiệu là cảnh sát viên Mark Heywood, hỏi anh ta có thể sử dụng máy tính của Becky để truy cập đoạn phim từ máy quay an ninh mà anh ta đã tải lên không. Mất không tới vài giây để Heywood lựa ra một đoạn phim “đầy muỗi”. Anh ta bấm nút chạy.

Đoạn phim chỉ dài vài giây.

Tasha, Becky nghĩ. Một cô gái trẻ với mái tóc sáng màu mặc chiếc áo choàng có mũ sẫm màu đang đi dưới mưa. Một cậu bé tóc sẫm màu trông tầm mười lăm, mười sáu đi về phía cô bé và đứng tránh sang một bên nhường lối cho cô qua. Cô bé liếc nhìn cậu hơi nhếch cười, nhưng không nói gì và bước tiếp, ra khỏi khuôn hình.

“Có phải cô bé của chị không?” Heywood hỏi Becky.

“Đúng. Tôi dám chắc rằng từ đoạn video này tôi có thể nói cô gái là Natasha Joseph. Nhưng tại sao các anh lại có đoạn phim này?”

“Chúng tôi được cảnh báo có chuyện sẽ xảy ra trên mấy tuyến đi tới phía bắc thành phố, cho nên chúng tôi lấy hình ảnh máy quay an ninh từ các chuyến tàu trong khoảng thời gian tương ứng. Thế là chúng tôi tìm thấy cô gái của chị.”

“Ở đây là lúc nào, và con bé đã làm gì?” Tom hỏi.

“Cô bé lên một chuyến tàu đi Leeds ở Manchester Victoria cách đây vài tuần. Nó xuống ở Cầu Boswell - chúng tôi có thể cho các vị xem.” Anh ta lại bấm nút. Đó là hình ảnh một nhà ga tỉnh lỵ nhỏ. Natasha đang đứng trên sân ga nói chuyện với một cậu bé lớn hơn một chút và tháo ba lô rồi đặt lên ghế băng. Vài phút sau cô bé bỏ đi và cậu bé nhặt cái ba lô lên, biến mất theo hướng ngược lại.

Becky biết chính xác đây là gì và không cần phải hỏi.

“Ma túy phải không?” cô nói.

Viên cảnh sát chậm rãi gật đầu.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.